Thái Tử Vô Địch

Chương 31. Diệu Thủ Hồi Xuân, Độc Phụ Dạ Thám

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không bao lâu, lão đầu áo vải tương đối thấp kia đi đến, cởi áo tơi, lộ ra một nụ cười. Tiến lên cúi đầu: “Thảo dân Tôn Trường Sinh, bái kiến Thánh thượng, bái kiến nương nương.”

Tần Vân hư tay nâng lên, lấy lại tinh thần nói: “Tôn dược sư, không cần đa lễ, trước xem cho trẫm đi, trị không hết trẫm không trách ngươi, trị hết, chỉ cần ngươi mở miệng, trẫm có thể làm được, hết thảy đáp ứng.”

Tôn Trường Sinh ánh mắt hơi kinh ngạc nhìn thoáng qua Tần Vân, lần đầu tiên chạm mặt, vị Thánh thượng này và những gì ông ta nghe nói có chút không giống nhau.

“Bệ hạ, tin tưởng thảo dân như vậy sao?”

Tần Vân phất phất tay: “Đương nhiên, Phong Lão đã có thể tốn thời gian hai ngày đi tìm ngươi, thì chứng minh ngươi đích xác có chỗ hơn người. Lại nói, không có kim cương, đừng ôm nghề gốm sứ, không nắm chắc ngươi cũng không có khả năng tiến vào hoàng cung.”

Tôn Trường Sinh cười híp mắt, có vẻ rất hiền hòa, cũng không sợ hãi Tần Vân, thậm chí còn muốn nói cái gì đó. Phong Lão nhíu mày, có chút không thể chờ đợi được nói: “Tôn dược sư, còn xin ngài mau chóng xem cho Bệ hạ!”

Tôn Trường Sinh mỉm cười, có vẻ cực kỳ tự tin và trấn định.

“Không cần xem, thảo dân đã biết Bệ hạ mắc phải loại độc dược mãn tính gì.”

Nghe vậy, toàn trường ngạc nhiên. Chỉ là đánh một cái đối mặt, nói một câu, liền nhìn ra là trúng độc gì? Phải biết rằng lão ngự y lợi hại nhất Ngự Thái Y liên tục hai ngày hội chẩn, dọn ra cổ tịch, cũng đều không biết Tần Vân rốt cuộc là trúng độc dược mãn tính gì. Mấy vị lão ngự y nhíu mày, lang trung giang hồ từ đâu tới, lại dám làm chúng lấy sủng như thế?

Tần Vân nhíu mày, lựa chọn tin tưởng, hỏi: “Vậy xin hỏi Tôn dược sư, trẫm bị người ta hạ độc dược mãn tính gì?”

Tôn Trường Sinh sờ sờ chòm râu dê, thốt ra: “Mạn Đà La Hoa Độc! Loại độc này, nguồn gốc Tây Vực, ở Trung Nguyên rất hiếm thấy. Liều lượng lớn, trong khoảnh khắc có thể làm cho người ta chết bất đắc kỳ tử, liều lượng nhỏ, thêm vào vài vị thuốc dẫn, liền có thể chế ra độc dược mãn tính, không màu không mùi, ngân châm đều kiểm tra không ra. Người trúng tạm thời sẽ không có việc gì, theo thời gian trôi qua, bệnh tình tăng nặng, sẽ toàn thân mất lực, đầu váng mắt hoa, gián tiếp nôn ra máu và buồn nôn các triệu chứng, cuối cùng tử vong.”

Vừa dứt lời, toàn bộ tẩm cung an tĩnh, tiếng kim rơi cũng có thể nghe được. Người này nói một chút không sai, đều khớp cả. Tần Vân kinh ngạc nhìn thoáng qua Phong Lão, Phong Lão vẻ mặt cười khổ, ra hiệu chính mình cũng không nói cho Tôn Trường Sinh nhiều tin tức như vậy.

“Tôn dược sư, khẩn cầu ngài ra tay cứu Bệ hạ, bản cung tất có trọng tạ!” Tiêu Thục Phi hai mắt toát ra một cỗ ánh sáng hy vọng, không tiếc tự hạ thấp thân phận, hành lễ cầu xin nói.

“Nương nương, chiết sát thảo dân rồi. Thảo dân ra tay ngay đây, còn mong có thể phối hợp một hai.” Tôn Trường Sinh rất chất phác nói.

Rất nhanh, Tần Vân dựa theo yêu cầu của ông ta, cho người dư thừa lui xuống, còn để ba vị lão thái y danh tiếng bên ngoài làm trợ thủ cho Tôn Trường Sinh. Trên long sàng, Tiêu Thục Phi giúp Tần Vân cởi quần áo. Sau đó lui ra, khẩn trương nhìn Tôn Trường Sinh. Chỉ thấy ông ta từ trong cái hộp đen nhỏ của mình lấy ra ngân châm, thuần thục châm lên người Tần Vân. Không bao lâu, toàn thân Tần Vân liền thành con nhím.

Châm xong ngân châm, Tôn Trường Sinh đầu đầy mồ hôi, lại cho người đem khăn trắng làm nóng trong nước sôi, sau đó quấn lên chân Tần Vân. Ước chừng nửa nén hương thời gian, trong lúc đó không ngừng thay khăn nóng. Tần Vân chỉ cảm thấy đầu mình đang từng chút từng chút trở nên nhẹ nhàng, không còn trầm trọng như vậy, ngay cả cảm giác buồn nôn cũng biến mất. Hắn nội tâm cuồng hỉ, liên tục nói muốn trọng thưởng Tôn Trường Sinh.

Lại qua nửa nén hương thời gian, Tôn Trường Sinh rút ngân châm ra. Khi cây ngân châm cuối cùng được rút ra, máu huyết Tần Vân lưu chuyển khôi phục bình thường. Tần Vân có tinh thần, dưới ánh mắt khẩn trương của mấy người Tiêu Thục Phi chậm rãi đứng lên. Mọi người đều lộ ra nụ cười.

Một giây sau, Tần Vân “phụt” một tiếng, một lần nữa phun ra một ngụm máu đen lớn! Phong Lão cùng những người khác sắc mặt đột biến!

Tôn Trường Sinh vẻ mặt bình tĩnh nói: “Đừng nóng vội, nôn là máu đen, có độc, ngụm máu này nôn ra trên cơ bản là đã khỏi hơn phân nửa rồi.”

Mọi người nhìn lại, máu trên mặt đất quả nhiên là màu đen, nồng nặc mùi hôi thối. Tiêu Thục Phi dùng ống tay áo của mình lau khóe miệng cho Tần Vân, nhu tình lại khẩn trương hỏi: “Bệ hạ, ngài cảm thấy thế nào?”

Phì! Tần Vân phun sạch máu đen trong miệng, toàn thân nói không nên lời nhẹ nhõm, lộ ra một nụ cười rạng rỡ: “Ha ha, trẫm khỏi rồi! Trẫm khỏi hẳn rồi! Tôn thần y, trẫm muốn trọng thưởng cho ngươi!”

Tôn Trường Sinh cười híp mắt nói: “Bệ hạ, thảo dân là vì trả nhân tình mới đến, cho nên không cần ban thưởng. Ngoài ra, tờ đơn thuốc này Bệ hạ ngài cất kỹ, hiện tại tuy rằng đã tiêu trừ nguy cơ sinh tử, nhưng trong thân thể khó tránh khỏi còn tàn lưu một ít độc tố, dựa theo phía trên viết, sắc thuốc uống bảy ngày, độc của ngài mới tính là thật sự thanh trừ hết.”

Tần Vân ra hiệu Tiêu Thục Phi cất kỹ đơn thuốc, sau đó nhìn về phía Tôn Trường Sinh, trong mắt đều là vui mừng. Hắn đã đánh chủ ý lên Tôn Trường Sinh, nếu có thể để cho ông ta cam tâm tình nguyện ở lại hoàng cung, làm “bác sĩ riêng” cho mình, vậy Tần Vân thật sự không sợ ám tiễn của kẻ chủ mưu phía sau nữa.

Phong Lão cười khổ, liếc mắt một cái liền nhìn ra ý nghĩ của Tần Vân. Liền tiến lên nói: “Tôn dược sư, có thể ở lại hoàng cung hai ngày hay không?”

Tôn Trường Sinh lộ ra một tia khó xử, ông ta vân du thiên hạ cứu người, tự do quen rồi, thật đúng là không thích ở trong hoàng cung. Nhưng ông ta nghĩ đến năm đó sư phụ mình chịu ân tình của Phong Lão, liền không tiện cự tuyệt, dù sao hai ngày mà thôi.

“Cũng tốt, thảo dân có thể thuận tiện kiểm tra cho Bệ hạ, điều trị thân thể một chút.” Ông ta khẽ chắp tay, một chút cũng không cậy tài khinh người, làm cho người ta rất có hảo cảm.

Tần Vân toét miệng cười, chỉ cần chịu ở lại hai ngày, mình có thể nghĩ biện pháp triệt để giữ Tôn Trường Sinh lại trong cung.

“Người đâu, lập tức đưa Tôn dược sư xuống nghỉ ngơi, chăm sóc thật tốt, nếu có đường đột, trẫm định không tha!”

“Vâng!” Đào Dương lĩnh mệnh, đưa Tôn Trường Sinh rời đi.

“Bệ hạ, có phải có lòng yêu tài?” Chờ người đi rồi, Phong Lão hỏi.

Tần Vân gật đầu, có người y thuật tuyệt đỉnh như Tôn Trường Sinh, gần như là có thêm một cái mạng a!

“Tôn Trường Sinh nãi vân du bán tiên, y thuật siêu tuyệt, sư thừa Dược Vương nhất mạch, đích xác là một bảo bối, lần này lão nô đi mời, cũng là vận khí tốt, ở một chỗ hương dã nghe ngóng được tung tích của ông ta. Chỉ là muốn giữ ông ta lại... có chút khó.” Phong Lão nhíu mày, tỏ vẻ khó làm.

Tần Vân cũng đi theo nhíu mày: “Nhân vật bực này, tất nhiên là không giống bình thường, nhưng trẫm tin tưởng chỉ cần cái cuốc vung tốt, thì không sợ không đào được người! Một lát, ngày mai Phong Lão ngươi cứ nói là ý của trẫm, tặng ông ta một ít tài vật.”

Phong Lão cười khổ, ông ta cũng không cảm thấy tiền có thể đả động loại thần y vân du này.

“Bệ hạ, chi bằng thử như vậy xem?” Ông ta ghé vào tai Tần Vân, nói vài câu.

Sắc mặt Tần Vân trở nên cổ quái, nhịn không được đánh giá Phong Lão một cái, hóa ra lão đầu trầm ổn này cũng có một mặt nghịch ngợm như vậy a.

Phong Lão có chút xấu hổ nói: “Bệ hạ, lão nô là muốn thay ngài giữ lại nhân tài.”

Tần Vân vỗ vỗ bả vai ông ta, ánh mắt nhu hòa nói: “Cái này trẫm biết, Phong Lão, lần này trẫm phải cảm ơn ngươi, nếu như không có ngươi, trẫm e là phải cưỡi hạc về tây rồi.”

Phong Lão cúi người chào: “Đa tạ Bệ hạ, đây là chức trách của lão nô.”

Tần Vân còn muốn nói cái gì, lúc này có cấm quân tiến vào.

“Báo, Bệ hạ, Vương Quý phi cầu kiến!”

Tần Vân híp mắt, Vương Mẫn? Ban ngày lão hồ ly đến thăm dò, buổi tối tiếu hồ ly lại tới thăm dò sao?