1984 Bắt Đầu Từ Quán Ăn Tứ Xuyên Phá Sản

Chương 5. Mì Trộn Thịt Bò Hai Loại Ớt

Chương trước

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chửi cho Vương lão ngũ chạy đi xong, Triệu Thiết Anh quay đầu lại, nhìn Chu Nghiễn từ trên xuống dưới nói: “Tới xem anh hùng chứ sao! Nghe nói có vị anh hùng nhảy sông Thanh Y cứu một cô gái. Chu Nghiễn, trước kia sao mẹ không biết con còn có bản lĩnh này vậy?”

Giỏi thật, khủng long bạo chúa Xuyên Du vừa thoáng cái đã hóa thân thành bậc sư phụ mỉa mai.

“Con vừa hay đi ngang qua nhìn thấy, chẳng lẽ lại thấy chết không cứu sao.” Chu Nghiễn gãi đầu.

“Nhị oa nó cũng là làm việc tốt, người không sao là tốt rồi.” Chu Miểu lên tiếng nói đỡ.

Triệu Thiết Anh liếc ông một cái sắc lẹm. Bà còn chưa kịp lên tiếng, Chu Miểu đã quay đầu sang con trai: “Mẹ mày nói đúng đấy.”

Chu Nghiễn: ???

Về khoản địa vị trong gia đình, Triệu Thiết Anh rõ ràng nắm giữ chắc trong lòng bàn tay.

“Có bao nhiêu sức thì làm bấy nhiêu việc, con không biết bơi mà dám nhảy sông Thanh Y cứu người...” Triệu Thiết Anh nói được nửa câu thì khóe mắt đã đỏ hoe, giọng nói cũng nghẹn ngào đi.

Chu Nghiễn cảm nhận được từ bà sự quan tâm và tình thân gia đình mà hắn từng ao ước nhưng chẳng thể có được.

Hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh Triệu Thiết Anh và Chu Miểu vừa nghe thấy tin tức là vội vội vàng vàng chạy hết tốc lực tới tìm hắn thế nào.

Con trai “Chu Nghiễn” của họ thực ra đã chết. Kể từ hôm nay, người kế thừa ký ức và một phần tình cảm của cậu ta là hắn. Hắn sẽ chính là con trai họ.

Có đủ cả cha lẫn mẹ, lại thêm một cô em gái đáng yêu, chút oán niệm của Chu Nghiễn đối với việc xuyên không giờ phút này đã tiêu tan sạch sẽ.

“Mẹ, mẹ nói đúng, lần sau con nhất định sẽ lượng sức mình.” Chu Nghiễn gật đầu với thái độ cực kỳ nghiêm túc.

“Mày còn dám có lần sau á? Xem mẹ có đánh gãy chân mày không!” Triệu Thiết Anh làm bộ giơ nắm đấm lên đe dọa.

“Dạ không dám, không dám đâu ạ.” Chu Nghiễn lập tức nhượng bộ. Hắn đặt Chu Mạt Mạt xuống đất, chìa tay nhận lấy miếng thịt bò từ tay Chu Miểu rồi nói: “Con đang định ra chợ mua chút thịt bò về làm thịt băm xào đây. Chắc mọi người đều chưa ăn cơm trưa đúng không? Để con nấu mì bò trộn hai loại ớt cho cả nhà ăn nhé.”

“Thích quá, thích quá! Mạt Mạt thích ăn mì nhất!” Chu Mạt Mạt lẽo đẽo theo đuôi Chu Nghiễn đi vào bếp.

“Đúng là chưa kịp ăn cơm trưa thật, mà mày học làm mì từ lúc nào thế?” Triệu Thiết Anh đi theo vào quán, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

“Con học từ sớm rồi, chỉ là trước giờ chưa nấu cho cha mẹ ăn thôi.” Chu Nghiễn đáp lời bơ đi.

Thời điểm Tiểu Chu đi học bếp đều ăn ở luôn trong xưởng, ngày thường ít khi về nhà. Triệu Thiết Anh và Chu Miểu thực ra cũng không nắm rõ tay nghề nấu nướng của cậu ta thế nào, bằng không đã chẳng gom cả đống tiền cho cậu ta mở cái quán ăn này.

Chu Miểu tiện tay khép cửa quán lại, ngẫm nghĩ rồi nói: “Miếng thịt bò này hay là con cứ giữ lại nấu cho khách ăn đi. Người nhà mình thì cứ luộc bừa bát mì chay ăn là được rồi.”

“Đúng đấy, miếng thịt thăn ở phần lưng ngon thế này là cha mày đặc biệt để phần cho mày đó. Nhà mình bây giờ làm gì còn điều kiện ăn thịt thà nữa.” Triệu Thiết Anh cũng gật đầu tán thành.

“Con định từ ngày mai sẽ chuyển sang bán mì sợi. Trước khi bán chính thức kiểu gì cũng phải tìm người ăn thử đã chứ, nếu không trong lòng con chẳng yên tâm chút nào.” Chu Nghiễn cười nói.

Triệu Thiết Anh và Chu Miểu nghe vậy đều im lặng. Hai người lại nhìn lên bức tường trống hơ trống hoác. Tấm thực đơn ban đầu đã biến mất, chỉ để lại vài vệt hồ dán mờ mờ.

“Sao tự dưng lại đổi thành quán mì rồi?” Chu Miểu khẽ hỏi.

“Có quỷ mới biết.” Triệu Thiết Anh bĩu môi. “Có làm chủ mới biết dầu muối đắt đỏ. Không bày vẽ mấy thứ hoa lá hẹ nữa, bán mì có khi lại ít lỗ hơn chút. Cơ mà thằng nhóc này biết làm mì thật hả? Thị trấn mình đâu có thiếu quán mì.”

Chu Nghiễn xách thịt bò đi vào bếp. Đầu tiên hắn nhào lại một lượt khối bột đang ủ, sau đó tiếp tục đậy kín lại ủ tiếp, lúc này mới bắt tay vào sơ chế thịt bò.

Thịt bò vàng ăn cỏ có chất lượng cực kỳ hảo hạng, hơn nữa phần thăn lưng lại là bộ phận vô cùng đắt hàng, xào hay nhúng lẩu đều ngon nhức nách. Ra hợp tác xã mua đồ thì căn bản chen chân không lại.

Cha hắn là thợ mổ trâu bò ở làng họ Chu. Làng mổ trâu bò họ Chu nổi tiếng gần xa khắp vùng Gia Châu. Nhà bọn họ có năm anh em thì bốn người là thợ mổ. Vì đứng thứ tư trong nhà nên cha hắn được người ta gọi là Chu lão tứ, tay nghề vừa giỏi mà uy tín lại cao.

Thợ mổ trâu bò kiếm cơm nhờ tay nghề. Cha hắn mổ trâu bò một tháng có thể kiếm được sáu, bảy mươi đồng, còn nhiều hơn lương của công nhân nhà tơ lụa thông thường. Điều kiện gia đình hắn không hề tệ nên mới có thể rút ra năm trăm đồng tiền gửi ngân hàng cho hắn mở quán, còn nuôi được bé Chu Mạt Mạt trắng trẻo bụ bẫm thế này.

Chu Nghiễn mở cái quán ăn này đã đốt sạch toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng già, lại còn gánh thêm một khoản nợ nần bên ngoài.

Cái chuyện báo đời báo cha báo mẹ này, hắn xem như đã tự thân trải nghiệm rồi.

Chương trước