Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn lấy chiếc chậu tráng men úp lên khối bột. Bột phải được ủ một lát mới nhào tiếp được, cứ lặp đi lặp lại như thế ba lần thì bột nhào xong mới có thể kéo thành sợi mì.

Tranh thủ khoảng thời gian này, Chu Nghiễn kiểm tra cái kệ để đồ bên cạnh. Bên trong vẫn còn hơn chục quả trứng gà, hai nắm ớt sừng xanh đỏ để hơi héo, cùng với một ít gừng, tỏi, khoai tây dễ bảo quản.

Hôm qua quán không mở cửa, đương nhiên không chuẩn bị nguyên liệu.

Trong tiệm không có tủ lạnh, thời tiết tháng Mười lại chưa đủ lạnh nên thịt thà đều phải mua tươi mỗi ngày.

Chu Nghiễn nhét tem thịt và tiền vào túi áo, chuẩn bị ra ngoài mua chút thịt bò về làm đồ ăn kèm, trước tiên cứ nấu thử món xem sao.

“Anh hai! Anh hai! Mở cửa! Em là em gái Mạt Mạt nè!”

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo đó là giọng nói trẻ con ngọng nghịu mềm mại mang đậm giọng địa phương Tứ Xuyên.

Trong lòng Chu Nghiễn khẽ động, hắn đưa tay kéo chốt cửa ra. Cánh cửa vừa được đẩy mở, một cục bông nhỏ xíu đã lao tọt vào trong, nhìn qua là sắp ngã chúi mũi xuống đất.

Chu Nghiễn nhanh tay lẹ mắt, tóm gọn lấy cổ áo phía sau của cô bé, thuận thế nhấc bổng lên.

Bé con tí hon trông trắng trẻo bụ bẫm, đôi mắt vừa to vừa tròn. Nét mập tròn trẻ con trên mặt bé vẫn chưa phai đi, hai bên má phúng phính nhìn còn mềm hơn cả khối bột mì, khiến người ta không kìm được muốn ngắt cho một cái.

Chu Nghiễn nhìn cô bé ba tuổi rưỡi trước mặt.

Đây là... em gái mình sao? Dễ thương quá!

“Ủa?” Chu Mạt Mạt đạp đạp hai cái chân ngắn ngủn, phát hiện bản thân không ngã xuống đất liền ngẩng đầu mắt trông mong nhìn hắn, cười hì hì. “Anh hai giỏi quá đi! Đỡ được em rồi.”

“Lần sau mà ngã tiếp thì chưa chắc hắn đã đỡ được đâu nhé.” Chu Nghiễn đưa tay bóp nhẹ má cô bé một cái, quả nhiên mềm xèo.

Cơ mà nhóc con này phản ứng chậm mất nửa nhịp, ngốc nghếch đáng yêu cực kỳ.

Cha mẹ hắn lớn tuổi mới có con gái, sinh ra cô em út này. Đây là bé gái duy nhất của dòng họ Chu, bên trên còn có năm người anh họ, chuẩn xác là cục cưng được cả nhà cưng chiều.

Bế Chu Mạt Mạt trên tay, Chu Nghiễn nhìn ra hai người đứng ngoài cửa.

Bên trái là một người đàn ông trung niên dáng cao gầy, làn da đen nhẻm. Ông mặc bộ đồ Trung Sơn màu xanh lam đậm, lưng thẳng tắp. Miếng vá ở cùi chỏ có đường kim mũi chỉ vô cùng tỉ mỉ gọn gàng. Quần áo tuy sờn cũ bạc màu nhưng được giặt giũ sạch sẽ cẩn thận. Bàn tay chai sần bên phải của ông đang xách một miếng thịt bò nặng phải hơn một cân.

Người phụ nữ trung niên bên phải vóc dáng không cao, mặc chiếc áo sơ mi vải Dacron nền xanh hoa vàng, làn da trắng trẻo hơn phụ nữ nông thôn thông thường đôi chút. Khóe mắt bà tuy đã có nhiều nếp nhăn nhưng hai gò má hồng hào, khiến cả người trông cực kỳ rạng rỡ có thần.

Đôi mắt của người phụ nữ giống hệt Chu Mạt Mạt, vừa to vừa sáng, lúc nhìn Chu Nghiễn còn mang theo nét cười.

Chu Nghiễn há miệng, hai tiếng “Cha, Mẹ” này đối với hắn thực sự quá xa lạ, kiếp trước hắn chưa từng gọi qua bao giờ. Dù ký ức và chút tình cảm sót lại của Tiểu Chu khiến hắn cảm thấy thân thiết với hai người, nhưng lúc này hai từ ấy cứ nghẹn ở cổ họng, cố thế nào cũng không phát ra thành tiếng.

Lúc này, Vương lão ngũ dọn sạp bán mì trước cổng xưởng lân la tới, ló đầu vào trong quán nghé mắt nhìn, lầm bầm: “Không phải bảo quán ăn Chu Nhị Oa mở không nổi nữa, nhảy sông Thanh Y tự tử rồi sao?”

Nụ cười trên mặt Triệu Thiết Anh lập tức tắt ngấm. Bà quay phắt lại lườm kháy Vương lão ngũ, chỉ thẳng tay vào mặt gã mắng xối xả: “Thằng đần chập mạch kia, mặt mũi thì như con cóc ghẻ, cả ngày âm u quái gở như thứ chẳng bao giờ thấy mặt trời. Chẳng có chút bản lĩnh nào mà còn xiêu vẹo lắm trò, cởi quần ra thắt cổ cũng chết vì không biết xấu hổ!”

“Dưới lông mày treo hai hòn bi à, chỉ biết chớp mắt chứ không biết nhìn hay sao? Tự dưng đặt điều cho con trai bà làm cái trò gì đấy?”

“Mụ... mụ hà đông này...” Vương lão ngũ bị chửi cho đỏ bừng cả mặt tai.

“Đồ khốn kiếp nhà mày, lúc phát tài thì lủi mất dạng, lúc xui xẻo thì rúc hết vào nhau! Nếu để bà nghe thấy mày nói xấu con trai bà lần nữa, bà xé nát cái mỏ thối của mày ra!” Triệu Thiết Anh tiếp tục xả hận, chửi xối xả không kịp vuốt mặt.

Vương lão ngũ nắm chặt nắm đấm, định hậm hực lao lên trước.

Chu Miểu bước lên một bước chắn trước mặt Triệu Thiết Anh. Ông giữ nét mặt lạnh tanh, vạt áo Trung Sơn vén lên một góc, để lộ con dao lóc xương dắt bên thắt lưng.

Bước chân Vương lão ngũ khựng lại, cười gượng. “Anh Tứ, vợ anh ghê gớm quá đấy.” Nói xong xoay người bỏ đi thẳng.

Chu lão tứ ở làng mổ trâu bò họ Chu, ai dám chọc vào chứ?

“Cút cho khuất mắt bà!” Triệu Thiết Anh nhổ một bãi nước bọt về phía bóng lưng Vương lão ngũ.

“Cút!” Chu Mạt Mạt cũng nắm chặt nắm đấm nhỏ xíu, hùa theo bằng giọng sữa ngọng nghịu.

Lần đầu tiên được người khác bảo vệ, lòng Chu Nghiễn nóng ran. Kiếp trước mỗi khi bị bắt nạt, hắn luôn phải một mình chịu đựng, làm gì từng được hưởng thụ tình cảm gia đình thế này. Hắn không kìm được buột miệng nói:

“Cha, mẹ, sao hai người lại tới đây?”