Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này nhìn thấy người bạn học gầy gò, lập dị ấy, Nhiễm Thanh thoáng ngẩn người.

"Có... có chuyện gì sao?"

Một kẻ xưa nay vốn dĩ lập dị, quái gở như Long Tông Thụ thế mà lại chủ động bắt chuyện với người khác, hôm nay mặt trời đúng là mọc đằng Tây rồi.

Nhiễm Thanh vô cùng kinh ngạc.

Lại thấy giữa màn sương mù trắng xóa, Long Tông Thụ với vóc dáng không hề thấp bé nhưng lại gầy như cây sào tre đang dè dặt nhìn Nhiễm Thanh, cất lời hỏi.

"Nhiễm Thanh, sắc mặt cậu trông khó coi lắm, cậu gặp phải chuyện gì rồi à?" Long Tông Thụ với thân hình gầy rộc, chân thành gặng hỏi Nhiễm Thanh: "Có cần giúp đỡ không?"

Rõ ràng là, sắc mặt nhợt nhạt xám ngoét đến độ khó coi của Nhiễm Thanh, đã dọa cho cả gã lầm lì Long Tông Thụ này cũng phải sợ hãi, thế nên mới phá lệ chủ động mở miệng bắt chuyện.

Nhiễm Thanh ngoái đầu lại, lại liếc nhìn tấm gương khổng lồ trong phòng tập múa thêm lần nữa.

Hình bóng y trong gương lúc này, đã không thể dùng từ nhợt nhạt để hình dung được nữa rồi.

Nhiễm Thanh trong gương, sắc mặt trắng bệch chẳng còn lấy một giọt máu, y hệt như một cái xác chết, còn thảm hại hơn gấp vạn lần so với ban nãy.

Bất thình lình chạm trán bóng ma Lý Hồng Diệp, nỗi kinh hoàng sâu thẳm ấy hiển nhiên đã giáng một đòn chí mạng vào tinh thần Nhiễm Thanh. Y trân trân nhìn bản thân trong gương, cùng cái bóng ma đứng cách đó không xa phía sau lưng...

Nhiễm Thanh khó nhọc nặn ra một nụ cười gượng gạo, đáp: "Không sao đâu, sáng nay chưa ăn sáng, nên bị đói đấy mà."

Nhiễm Thanh giơ nửa chiếc bánh mì đậu đỏ ăn dở trên tay lên, nhai ngấu nghiến: "Ăn chút đồ vào là ổn thôi."

Đúng lúc này, đám người Liễu Lỗi xếp hàng khám sức khỏe trong hội trường cũng đã xong xuôi.

Bọn họ ùa ra ngoài cười nói rôm rả, bầu không khí vui vẻ nhẹ nhõm ấy chớp mắt đã xua tan đi sự u ám nặng nề bám riết lấy Nhiễm Thanh.

"Đi thôi Nhiễm Thanh."

"Đến lúc về lớp rồi."

"Hôm nay sương mù dày đặc quá, cứ thấy lạnh sống lưng thế nào ấy."

Đám bạn cười đùa xúm xít quanh Nhiễm Thanh, rủ y cùng về lớp.

Nhiễm Thanh ngẩng đầu lên, mới phát hiện ra gã Long Tông Thụ gầy như sào tre kia đã lủi thui lủi đi mất dạng từ lúc nào.

Y đưa mắt nhìn theo, cứ có cảm giác gã Long Tông Thụ này là lạ thế nào ấy.

Hết Âu Dương Tuyết, giờ lại đến Long Tông Thụ... Có lẽ y thực sự đã biến thành chim sợ cành cong rồi, đến cả bạn cùng lớp cũng đâm ra nghi thần nghi quỷ.

Khám sức khỏe xong xuôi, tiết thứ hai vẫn diễn ra bình thường. Lúc đám học sinh lớp bên cạnh kéo nhau xuống sân thể dục tập trung, bọn Nhiễm Thanh đã ngồi ngay ngắn trong lớp học rồi.

Rất nhanh tiếng chuông vào lớp vang lên, ông thầy Vật lý vừa trót lọt ăn bớt được một tiết học thủng thẳng bước vào lớp, bắt đầu gõ cộc cộc lên bảng đen.

"Vào lớp."

Ông thầy Vật lý nổi tiếng khó ở đứng trên bục giảng, vừa gõ bảng theo thói quen, vừa bắt đầu giảng bài.

Những tiết học trước đây, Nhiễm Thanh lúc nào cũng dỏng tai nghe giảng vô cùng chăm chú tỉ mỉ. Thế nhưng hôm nay y lại cứ như người mất hồn, đầu óc rối bời, đau nhức.

Mười mấy năm cắp sách tới trường, đây là lần đầu tiên Nhiễm Thanh lơ đãng trong giờ học.

Mãi cho đến khi tiếng chuông tan tầm vang lên, y mới như người vừa bừng tỉnh sau cơn mê, bàng hoàng nhận ra bản thân hoàn toàn chẳng nhớ nổi ông thầy vừa giảng cái gì trong tiết học vừa rồi.

Nhận thức được điều này, trong lòng Nhiễm Thanh cuộn trào một nỗi bất an tột độ.

Y vốn chẳng phải hạng thông minh thiên bẩm, căn bản chẳng thể sánh bì với cái gã quái thai đứng nhất khối kia.

Thậm chí còn chẳng bằng được cả Lý Hồng Diệp.

Lý Hồng Diệp mê nghe nhạc, thích cày phim truyền hình, rảnh rỗi lễ tết còn hẹn hò bạn bè đi chơi, thế mà vẫn tằng tằng lọt top 3 toàn khối một cách nhẹ tênh.

Còn Nhiễm Thanh mỗi bận chen chân vào top 5, thảy đều phải đánh đổi bằng bao đêm thức trắng cắn răng dùi mài kinh sử, bỏ ra công sức gấp đôi người thường mới mong gặt hái được, nào dám lơ là chểnh mảng nửa giây.

Dẫu có là ngày nghỉ hay cuối tuần, y cũng tự ép mình vùi đầu vào đống đề thi, ôm sách học thuộc lòng, tước đoạt sạch sành sanh mọi thời gian giải trí.

Hồi bé, lúc đám trẻ con đồng trang lứa mải mê rong chơi, Nhiễm Thanh đang cắm cúi giải đề cương ôn tập. Nhờ có sự cần cù cày cuốc ấy, cộng thêm bà nội nhờ vả người quen để ý quan tâm, Nhiễm Thanh mới được lên thành phố, bước chân vào một ngôi trường trung học tử tế.

Thế nhưng khi đặt chân lên thành phố, Nhiễm Thanh mới cay đắng nhận ra học sinh trường trung học trên này đứa nào đứa nấy đều sở hữu thành tích xuất sắc. Kẻ từng làm mưa làm gió ở chốn trường làng như y, khi lên đây cũng chỉ được xếp vào hàng khá giả. Thế nên Nhiễm Thanh đành phải nai lưng ra cày bừa chăm chỉ hơn, nghiêm túc hơn đám bạn bè đồng trang lứa gấp trăm ngàn lần.