Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ròng rã ngần ấy năm thức đêm thức hôm khổ luyện, mới chật vật lọt được vào hàng ngũ học sinh giỏi của trường chuyên số Ba thành phố, y nào dám chểnh mảng.

Cắn răng cày cuốc sứt đầu mẻ trán, y cũng chỉ đành miễn cưỡng đứng ngang hàng với hạng học sinh xuất sắc như Lý Hồng Diệp.

Nếu lười biếng trễ nải đôi chút, e là thứ hạng đã tụt dốc không phanh rớt khỏi top 20 từ đời thuở nào rồi.

Đến lúc đó mất toi học bổng, thậm chí chẳng đỗ nổi trường đại học danh tiếng, thì cuộc đời Nhiễm Thanh coi như bỏ đi.

Tấm bằng cấp ba vào cuối những năm 90 đã chẳng còn mấy giá trị, ngay cả tấm bằng trung cấp từng một thời làm mưa làm gió, nay cũng khó lòng kiếm được công việc tử tế.

Nhiễm Thanh nếu không thi đậu một trường đại học danh tiếng, không rinh được khoản học bổng hỗ trợ của thành phố, thì đến cả tiền học phí đại học y cũng chẳng đào đâu ra mà đóng. Chỉ còn nước cuốn gói về lại bản làng cuốc đất trồng rau, bán mặt cho đất bán lưng cho trời sống lay lắt qua ngày...

"Không được, phải giải quyết Lý Hồng Diệp càng sớm càng tốt!"

"Tuyệt đối không thể để người chết cản trở việc học!"

"Cứ tiếp tục thế này, cuộc đời mình sẽ tiêu tùng mất!"

Tâm trạng Nhiễm Thanh vô cùng lo âu.

Xuất thân là trẻ mồ côi nghèo khó, y có thể đi đến bước đường ngày hôm nay, hoàn toàn dựa vào việc nhà trường miễn học phí, khoản tiền thưởng phát hàng năm, cùng những đồng bạc lẻ chắt bóp từ việc làm thuê dịp nghỉ hè và nghỉ đông.

Niềm hy vọng bước chân vào đại học đặt trọn vào khoản tiền thưởng mà thành phố trao cho những học sinh đỗ đạt cao mỗi năm.

Đối với Nhiễm Thanh, nếu không vươn lên thành kẻ xuất sắc nhất, mọi thứ sẽ chẳng còn ý nghĩa gì.

Không đỗ vào ngôi trường hàng đầu, không cầm được tiền thưởng từ thành phố, Nhiễm Thanh sẽ chẳng gom đủ học phí, chỉ còn nước quay về bản cuốc đất trồng rau.

Y đã sắp lên mười hai, cắn răng chịu đựng bao năm qua, chớp mắt chỉ còn lại vỏn vẹn một năm cuối cùng.

Y không thể để công sức đổ sông đổ bể vào giây phút cạn kề này!

Đứng giữa sân thể dục với sắc mặt khó coi, lắng nghe tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa phát thanh, Nhiễm Thanh gượng gạo vung vẩy tay chân tập thể dục, nhưng não bộ lại đang hoạt động hết công suất, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc bản thân.

Y không thể để nỗi sợ hãi cái chết quấy nhiễu mình thêm nữa, bắt buộc phải gạt bỏ mọi tạp niệm. Dù có chuyện gì xảy ra, một khi đã ở trường, y phải dồn toàn bộ tâm trí vào việc nghe giảng, tuyệt đối không được lơ là.

Lời ám thị liều mạng ấy dường như đã phát huy tác dụng.

Trọn một ngày sau đó, Nhiễm Thanh hệt như đã lãng quên ác quỷ, y vẫn nghe giảng, học tập như thường lệ, tâm trí chẳng còn bị xáo trộn.

Gần như đã quăng chuyện ác quỷ ra sau đầu.

Trưa đến, y không về phòng trọ ngủ nghỉ mà ôm sách ngồi bên vệ đường trước cổng trường, lẩm nhẩm học thuộc từ vựng giữa dòng xe cộ và người qua lại tấp nập.

Chỉ những nơi đông người mới an toàn, y nhớ rất rõ điều này.

Suốt bốn tiết học buổi chiều, Nhiễm Thanh vẫn chăm chú lắng nghe.

Tiếng chuông tan trường vừa reo, Nhiễm Thanh lập tức thu dọn cặp sách, rảo bước vội vã ra khỏi lớp. Hôm nay là thứ Bảy, không có tiết tự học buổi tối, vừa khéo để đến nhà thím Sáu giải quyết cho xong mọi chuyện.

Để tiết kiệm thời gian, Nhiễm Thanh hiếm hoi xa xỉ một bận, ăn tạm bát cơm rang ở quán nhỏ trước cổng trường thay vì về nhà trọ tự nấu bữa tối.

Lùa xong bát cơm, Nhiễm Thanh sải bước hướng về phía nhà thím Sáu.

Giữa màn sương mù trắng xóa, bóng người qua lại trên con phố Chung Sơn thoắt ẩn thoắt hiện, trôi nổi lờ mờ.

Nhiễm Thanh cúi gầm mặt, không dám nhìn ngó mông lung, cắm cúi băng qua phố Chung Sơn, đặt chân đến khu dân cư tồi tàn dưới chân núi.

Thím Sáu sống ở đây. Nhiễm Thanh bước vào con ngõ nhỏ bậc thang hẹp và dốc, luồn lách giữa những căn nhà cũ kỹ cất lên lộn xộn, xập xệ.

Khi y đi ngang qua bức tường nơi ba con dã quỷ bám vất vưởng đêm qua, bóng dáng chúng đã biến mất tăm.

Có lẽ bọn chúng đã bị con linh miêu ban sáng ăn sạch, cũng có thể đã sợ mất mật mà bỏ chạy, chẳng dám bén mảng về nữa.

Nhiễm Thanh đổ dốc giữa làn sương, rất nhanh đã cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm từ phía sau.

Có thứ gì đó đang bám theo y.

Bước chân y bất giác tăng tốc. Len lỏi trong con hẻm chật hẹp ngoằn ngoèo, mùi hôi thối từ rãnh nước thải hắt lên nương theo từng cơn gió.

Thoáng chốc, Nhiễm Thanh đã tới khoảng sân xi măng trước cửa nhà thím Sáu.

Trong màn sương trắng, một con chó già ốm yếu nằm gục trước cửa căn nhà trệt, canh chừng đống vỏ hộp giấy và chai nhựa mà thím thu lượm được.

Nghe tiếng bước chân đến gần, con chó già ốm yếu cựa mình ngóc đầu lên nhìn, nhận ra là Nhiễm Thanh thì lại gục đầu xuống.