Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thím Sáu ném ánh mắt âm u lạnh lẽo về phía Nhiễm Thanh: "Nhóc con, mày chắc chắn nghĩ kỹ rồi chứ? Qua đêm nay, mày sẽ không còn đường lùi để hối hận đâu!"

"Nhóc con, mày chắc chắn nghĩ kỹ rồi chứ? Qua đêm nay, mày sẽ không còn cơ hội để hối hận đâu!"

Tiếng cười quái gở âm u của thím Sáu nghe có phần sởn gai ốc giữa màn đêm.

Nhiễm Thanh sững sờ: "Khởi linh?"

Dưới ánh đèn nhợt nhạt trước cửa, thím Sáu liếc y một cái, đáp: "Đúng, khởi linh."

"Mày muốn cứu Nhiễm Lão Tam, bắt buộc phải đi gặp đứa bạn học cũ kia, kéo dài thời gian để tao đốt xác nó."

"Nhưng mày chẳng có chút bản lĩnh nào, sao có thể câu giờ trước mặt con ác quỷ đó? Cho nên tao phải giúp mày khởi linh."

"Cho mày học chút bản lĩnh, như vậy mới kéo dài thời gian được."

Thím Sáu lạnh lùng nói: "Chỉ là một khi mày bước chân vào nghề này, nửa đời sau sẽ hoàn toàn không dứt ra khỏi những thứ đó được, sẽ phải dây dưa với chúng cả đời. Không chừng ngày nào đó lại chết bất đắc kỳ tử ngoài đường, chết không rõ nguyên do... Mày chắc chắn không hối hận chứ?"

"Bây giờ hối hận vẫn còn kịp!"

Lời của thím Sáu khiến Nhiễm Thanh nhíu mày trầm mặc.

Dây dưa cả đời với những thứ quỷ quái ám muội đó... Thím Sáu dường như rất căm ghét thứ sức mạnh mà bà đang sở hữu, cũng căm hận luôn cả những thứ ma quỷ kia.

Nhưng Nhiễm Thanh càng căm hận hơn sự bất lực của chính mình mỗi khi đụng chuyện.

"Chúng ta đi khởi linh thôi, thím Sáu." Câu trả lời của y rất đỗi ngắn gọn.

Thím Sáu nhìn y chằm chằm một cái thật sâu, rồi đột nhiên lại bật ra tiếng cười quái gở âm u.

Sau đó bà vỗ một cái lên chiếc hũ sành đen ngòm trên lưng, quay người nói: "Không sợ chết là tốt. Kẻ sợ chết không làm nổi cái nghề này của chúng ta đâu."

Thím Sáu chằng chặt chiếc hũ sành đen kịt lên lưng, tắt bóng đèn trước cửa, cứ thế xách chiếc hòm gỗ nhỏ đi ra ngoài.

"Dắt con chó theo cùng, mang thêm cái cuốc nữa, đêm nay chúng ta phải ra ngoài."

"Mông Lão Thất nói không sai, dạo này chẳng được yên ổn, dắt theo chó họa may sẽ có ích."

Chiếc hũ đen ngòm trông như vại muối dưa được quấn mấy vòng thừng rơm, chằng buộc chéo qua chéo lại trên lưng thím Sáu.

Vốn dĩ đã hơi gù, lúc này lưng thím Sáu càng còng gập xuống, bước đi vô cùng chật vật.

Nhiễm Thanh vác cái cuốc dựng bên cửa lên vai, tháo xích chó rồi vội vã bám theo: "Thím Sáu, để cháu cõng giúp thím."

Thế nhưng, tay y vừa chạm vào hũ sành, một luồng ác ý buốt giá, lạnh lẽo liền men theo cánh tay lan tràn khắp toàn thân.

Trong tích tắc, bên tai Nhiễm Thanh dường như vang lên vô số tiếng cười quái dị âm u, lại như văng vẳng vô vàn tiếng kêu gào than khóc thảm thiết... Cảm giác giá buốt thấu xương chạy rần rần khắp cơ thể. Y hệt như bị ném vào hầm băng, bị những tràng cười gằn quỷ dị từ bốn phương tám hướng nhấn chìm.

Mãi đến khi tiếng bước chân của thím Sáu vang lên, Nhiễm Thanh mới sực tỉnh, nhận ra bà đã cõng chiếc hũ đi được một quãng xa.

Còn bản thân y vẫn đang dắt xích chó đứng đực tại chỗ.

Giữa màn sương mù, tiếng thím Sáu lạnh nhạt vọng tới.

"Mày cũng lanh lẹ đấy."

"Nhưng cái hũ này mày chưa cõng nổi đâu. Đợi mày khởi linh xong, lúc quay về sẽ cho mày cõng."

Giọng thím Sáu xa dần. Nhiễm Thanh chẳng dám chậm trễ, vội vàng dắt chó chạy vụt vào lớp sương mù, đuổi kịp bóng lưng còng rạp của bà.

Theo sát sau lưng thím Sáu, Nhiễm Thanh không còn cảm thấy có thứ gì đang bám đuôi mình nữa.

Thím Sáu đêm nay toát ra một thứ khí tức quỷ dị khiến y phải rùng mình bất an. Luồng ác ý này dường như cũng đủ sức đe dọa những thứ khuất lấp trong làn sương mờ kia.

Đêm nay chẳng có thứ gì dám bám theo bọn họ.

Y cùng thím Sáu một đường thông suốt bước xuống những bậc thang, băng qua đường Công Viên dưới chân núi Chung Sơn. Lần theo những luống rau nằm phía sau con đường, cả hai rất nhanh đã đặt chân đến hẻm núi nằm rúc bên rìa ga xe lửa Tào Gia Loan.

Nơi này đã không còn thuộc khu vực thành thị. Đứng dưới chân núi đá lởm chởm ngoái đầu nhìn lại, hàng đèn cao áp bên đường Công Viên sau lưng chỉ còn le lói ẩn hiện giữa lớp mù sương.

Sương mù lúc về đêm rõ ràng đã tản đi khá nhiều, chẳng còn giăng kín cản trở tầm nhìn như ban ngày.

Thế nhưng, cái lạnh lẽo mang theo tử khí âm u trong không khí dường như lại càng thêm buốt giá.

Nhiễm Thanh kìm không được mà cất tiếng hỏi: "Thím Sáu, chúng ta đi đâu để khởi linh vậy?"

Y chẳng hiểu khởi linh là gì, nhưng hai người một chó càng đi càng xa, đã hoàn toàn bỏ lại khu đô thị phía sau mà dấn thân vào hẻm núi sát rìa thành phố Nguyệt Chiếu.

Chốn này hoàn toàn chẳng có đường đi nẻo lại. Phía trước, ngoài những bãi đá tảng nham nhở và bụi rậm lúp xúp, chỉ trơ trọi một lối mòn đất đỏ do vết chân người giẫm đạp tạo thành giữa những đám cây cỏ. Bầu không khí lẩn khuất mùi phân bò, ven đường rải rác vài nấm mồ hoang tàn, cô độc.