Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khốn nỗi trong tầm mắt Nhiễm Thanh, không thể bói ra bất cứ thứ gì đủ sức gieo rắc nỗi sợ hãi cho y.
Sự trái khoáy giữa trực giác và thị giác, khiến y phải sởn gai ốc.
Còn ở dưới cửa nhà lão Trần, thằng Nhị Oa tè xong đã nhảy chân sáo theo bà nội vào nhà, thảy đều bình thường đến lạ.
Nhiễm Thanh thì lại gí mắt gắt gao xuống khoảng sân dưới đó, cố gắng nhìn thấu chân tướng sự việc.
Sau khi cánh cửa lầu một chốt chặt, nhà lão Trần bị tiếng gào khóc của cậu con út hành hạ cả nửa đêm rốt cuộc cũng chuẩn bị đi ngủ.
Bóng đèn vàng ệch treo trên nóc nhà phụt tắt, ánh đèn le lói duy nhất trong con đường Thanh Viên tối đen như mực cũng lịm vào màn đêm.
Xẹt...
Âm thanh ngắt điện vi tế của bóng đèn rởm trên nóc nhà, lọt thỏm giữa bóng đêm lại cực kỳ chói tai.
Khoảnh khắc luồng sáng vụt tắt, bóng tối âm u sâu hoắm cuồn cuộn ập tới che rợp đất trời, trong chớp mắt nuốt chửng toàn bộ tầm nhìn của Nhiễm Thanh.
Nhưng đúng vào giây phút tia sáng tắt lịm, Nhiễm Thanh đang co người sát mép cửa sổ bỗng co rút đồng tử, cuối cùng cũng trông thấy một thứ.
— Một cái bóng đen rủ đầu, buông thõng hai tay, đứng im lìm trên con dốc trước cửa nhà lão Trần.
Rành rành lúc nãy nơi đó trống trơn, đôi mắt này của Nhiễm Thanh cũng chẳng bắt gặp thứ gì.
Vậy mà ở tíc tắc luồng sáng biến mất, thứ đó lại đột ngột trồi lên từ màn đêm.
Chỉ một thoáng lướt qua võng mạc, nỗi khiếp hãi buốt giá đã bóp nghẹt lấy cuống họng Nhiễm Thanh, khiến y gần như ngưng thở.
Chẳng phải là lão già mặc áo thọ đen kia nữa.
Bóng đen xuất hiện trên con dốc, là một người đàn bà bận bộ đồng phục học sinh đẫm máu.
Cái đầu ả rũ xuống yếu ớt, làn da trắng ởn không lấy một tia máu, rõ rành rành là một cái xác chết.
Chỉ một khoảnh khắc ánh mắt chạm phải, trái tim Nhiễm Thanh suýt chút nữa đã ngừng đập.
Bộ đồng phục này... là của trường y!
…
Nhiễm Thanh ở trong phòng, cứng đờ vì khiếp sợ, chẳng dám nhúc nhích.
Y cuộn mình dưới bệ cửa sổ, tứ chi không ngừng run lẩy bẩy.
Chẳng phải vì sợ thứ đó xuất hiện.
Từ nhỏ đến lớn, những thứ kiểu vậy y đã thấy quá nhiều.
Thảm trạng lúc chết thê lương hơn, trông gớm ghiếc hơn nhan nhản khắp nơi, y từ lâu đã chai sạn với những bộ dạng rùng rợn ấy.
Thứ khiến y kinh hãi, là bộ đồng phục khoác trên người nó.
Một bộ đồng phục đẫm máu của trường số Ba...
Đó là đồng phục trường y đang học!
Sắc mặt Nhiễm Thanh thoáng chốc trắng bệch.
Y quả thực muốn đến tòa nhà dạy học một chuyến vào đêm khuya, để xem Lý Hồng Diệp đã quay lại trường hay chưa.
Nhưng thâm tâm y càng mong mỏi Lý Hồng Diệp vẫn còn sống, chưa hề bị hại.
Ngờ đâu trước cửa nhà lúc này lại đột ngột xuất hiện một nữ sinh mặc đồng phục trường số Ba...
"Đừng là Lý Hồng Diệp..."
Nhiễm Thanh co quắp trong bóng tối, lẩm bẩm xót xa.
Lý Hồng Diệp chưa từng đến đường Thanh Viên nơi y trọ, cũng chẳng sống ở quanh đây. Theo lý mà nói, dẫu cô thực sự đã chết, cũng sẽ không lảng vảng tới chốn này.
— Cho nên kẻ bên ngoài kia, thực chất không phải Lý Hồng Diệp?
Trong tâm trí rối bời của Nhiễm Thanh, chợt trào dâng ý nghĩ như vậy.
Suy nghĩ vừa nảy sinh dường như đã tiếp thêm can đảm cho y, cơ thể vốn đang run rẩy cũng khôi phục lại chút sức lực.
Nhưng chưa đợi Nhiễm Thanh có động tác gì tiếp theo, hành lang tối tăm ngoài cửa bỗng vẳng đến những tiếng bước chân nặng nề.
Lẹt xẹt— lẹt xẹt— lẹt xẹt—
Âm thanh đế cao su của đôi giày vải nện xuống nền xi măng, vang lên giữa đêm đen, chói tai đến tột cùng.
Nương theo tiếng bước chân, là một mùi hôi thối kỳ quái.
Chớp mắt, căn phòng của Nhiễm Thanh đã nồng nặc mùi hôi thối rợn người như xác chuột chết.
Nhiễm Thanh trong góc rùng mình một cái, bật phắt dậy.
Đám học sinh ở mấy phòng trọ sát vách đều đã ngủ say, nhà lão Trần dưới lầu cũng đóng cửa chuẩn bị chợp mắt.
Vào giờ khắc này, thứ có thể đột ngột xuất hiện trên hành lang tầng hai...
Lẹt xẹt— lẹt xẹt— lẹt xẹt—
Tiếng bước chân chói tai, trĩu nặng, chậm chạp, vẫn đang từ từ áp sát.
Âm thanh đó truyền tới từ phía đầu cầu thang, đang dần đi xuyên qua dãy hành lang.
Mỗi lúc một gần căn phòng của Nhiễm Thanh.
Trong bóng tối, Nhiễm Thanh nuốt khan, khẽ khàng vươn tay, vớ lấy chiếc gương tròn nhỏ màu đỏ trên bàn học cạnh giường.
Chiếc gương nhỏ bọc nhựa đỏ, mặt sau là bức tranh thác nước in màu đã phai, loại gương phổ biến nhất ở thời đại này.
Rẻ tiền, thiết thực, nhưng lại hữu dụng.
Bà nội Nhiễm Thanh từng dặn y, mang theo một chiếc gương bên mình, đôi khi sẽ phát huy tác dụng.
Rất nhiều thứ e sợ gương soi.
Song Nhiễm Thanh của quá khứ chưa từng có cơ hội dùng tới, y chẳng rõ gương liệu có thực sự linh nghiệm hay không.
Nay tiếng bước chân quái gở đang chậm rãi tiến lại, chiếc cọc cứu mạng duy nhất Nhiễm Thanh có thể bám víu giữa màn đêm, chỉ còn mặt gương này.