Bậc Thầy Đạo Cụ Thần Kỳ

Chương 77. Biến Cố Trong Hang Động

Lúc này, Cổ Thần lần nữa tiến vào hang động lúc trước phát hiện Cổ Tâm Thiện.

Bất quá lần này y chuẩn bị chu toàn hơn, không những mang theo hai bình dưỡng khí, còn mang theo đủ loại công cụ.

Y không muốn thu hút sự chú ý của sinh vật trong hang động, mỗi một bước đều đi vô cùng cẩn thận.

Mặc dù y mang theo Hoàn Thủ Đại Đao nóng rực, nhưng sử dụng Hoàn Thủ Đại Đao động tĩnh sẽ rất lớn, bởi vậy trong tay chỉ cầm một thanh chủy thủ để đề phòng rắn rết chuột bọ dị hóa.

Trong hang động có rất nhiều ngã rẽ, thông suốt bốn phương tám hướng giống như một mê cung khổng lồ.

Cổ Thần mặc dù từng tiến vào thăm dò một lần, nhưng y nguyên rất nhanh liền mất phương hướng, y chỉ có thể dựa vào cảm giác tiếp tục đi về phía trước.

Trong trí nhớ của y, lối đi dẫn đến đầm nước là một con dốc đi xuống, cho nên y cố gắng lựa chọn lối đi hướng xuống dưới để tiến lên. Đi được khoảng hai mươi phút, y đột nhiên ngửi thấy một mùi giống như xác chết thối rữa.

Mùi này khiến y lập tức sinh ra cảnh giác, bất giác thả chậm bước chân, chậm rãi đi về phía trước.

Phía trước là một ngõ cụt.

Một con thằn lằn lớn cỡ cá sấu mõm ngắn trưởng thành đang cuộn tròn thân thể nghỉ ngơi ở cuối lối đi, xung quanh thân thể còn có thi thể của đủ loại sinh vật, tản ra mùi hôi thối buồn nôn.

Cổ Thần bất động thanh sắc chậm rãi lùi lại, y cũng không muốn trêu chọc con thằn lằn này.

Bất quá ngay lúc này, lưỡi của thằn lằn giống như lưỡi rắn thò ra, tiếp đó nó liền mở mắt nhìn về phía Cổ Thần.

Ánh mắt Cổ Thần ngưng tụ, nháy mắt tiến vào trạng thái tác chiến, tay theo bản năng nắm chặt chủy thủ.

Khi ánh mắt con thằn lằn này khóa chặt y, y liền ý thức được bản thân đã trở thành con mồi của thằn lằn. Lúc này bỏ chạy là lựa chọn ngu xuẩn nhất, hang động là nơi săn mồi của thằn lằn, có thể nói là sân nhà của nó.

Bỏ chạy chỉ có một kết quả, đó chính là chết!

Con thằn lằn này nhanh chóng từ dưới đất bò dậy, miệng hơi há ra, nước dãi không ngừng từ kẽ răng nhọn nhỏ xuống, rơi xuống mặt đất chớp mắt biến mất không thấy.

Phỏng chừng nó cũng không ngờ lại có thức ăn tự đưa tới cửa.

Cổ Thần nắm chặt chủy thủ, lựa chọn dĩ tĩnh chế động.

Y rất rõ ràng con thằn lằn này tuyệt đối không phải thằn lằn bình thường, mà là thằn lằn dị hóa xuất hiện sau đại tai nạn, không chừng có năng lực đặc thù gì đó cũng chưa biết chừng.

Hang động này tồn tại quá nhiều điều chưa biết.

Bất luận là Cổ Tâm Thiện hay con thằn lằn dị hóa này, đều chứng tỏ nơi này phức tạp hơn rất nhiều so với những gì bọn họ hiểu rõ.

Thằn lằn dị hóa thè lưỡi, tựa hồ đang quan sát Cổ Thần.

Nó bò lên vách đá, tựa như thạch sùng đi lại trên vách tường, đuôi không ngừng lắc lư trái phải, từng chút từng chút tới gần Cổ Thần.

“Nước dãi của súc sinh này có cổ quái!”

Cổ Thần đột nhiên hơi híp mắt lại, từng bước từng bước lùi lại, trong lòng thầm than con thằn lằn dị hóa này thực sự quá giảo hoạt.

Nước dãi thằn lằn dị hóa vừa nhỏ xuống mặt đất, thực tế là một loại khí độc có thể bốc hơi nhanh chóng.

Không gian lối đi này nhỏ hẹp, công kích loại khí độc, hầu như không có sinh vật nào có thể trốn thoát.

May mà Cổ Thần phát hiện sớm, y chỉ hơi choáng váng, lúc này đeo mặt nạ phòng độc lên hít liên tiếp mấy ngụm dưỡng khí, lập tức cả người đều khôi phục lại.

Y cho dù không tiến vào trạng thái Cuồng Thú Hóa, tố chất thân thể cũng cường tráng hơn sinh vật bình thường. Loại công kích độc tố này, chỉ cần không nháy mắt độc chết y, y rất nhanh liền có thể sinh ra kháng thể.

Thằn lằn dị hóa từng bước ép sát, trong miệng không ngừng có nọc độc chảy ra.

Tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương!

Cổ Thần chậm rãi lùi lại, đột nhiên mãnh liệt tiến lên, chủy thủ trong tay trực tiếp coi như phi đao phóng về phía thằn lằn dị hóa.

Bất quá tốc độ thằn lằn dị hóa rất nhanh, chớp mắt né tránh công kích của chủy thủ, tứ chi mãnh liệt phát lực, giống như cá sấu dưới nước tập kích con mồi vồ về phía Cổ Thần.

Thật nhanh!

Đồng tử Cổ Thần co rút lại, nhưng trong lối đi nhỏ hẹp căn bản không thể tránh né.

Y mặc dù có lòng muốn rút Hoàn Thủ Đại Đao sau lưng ra chống đỡ, vấn đề là thân đao của Hoàn Thủ Đại Đao vô cùng nóng rực, phương thức đeo đao bình thường căn bản không thích hợp với nó.

Vỏ đao của Hoàn Thủ Đại Đao mới là điểm tựa chính cố định toàn bộ thân đao, cho nên vỏ đao của Hoàn Thủ Đại Đao là vỏ đao đặc chế, ngoại hình giống như hộp kiếm hình chữ nhật, nhất định phải đặt vỏ đao xuống đất mới có thể rút đao ra, mà y bây giờ cho dù cởi bỏ dây thừng trói vỏ đao cũng không kịp nữa rồi.

Vốn dĩ y cũng không muốn sử dụng Cuồng Thú Hóa sớm như vậy, nhưng bây giờ đã không còn lựa chọn nào tốt hơn.

Trong khoảnh khắc thằn lằn dị hóa tiếp cận, thân thể y nhanh chóng phát sinh biến hóa, sát khí khủng bố như núi lửa phun trào từ trong cơ thể tuôn ra.

Thằn lằn dị hóa không hổ là sinh vật dị hóa quanh năm sinh tồn trong hang động.

Nó nhạy bén phát giác được nguy hiểm, đuôi lại cắm vào vách tường đình chỉ công kích, tiếp đó nhanh chóng từ một bên của Cổ Thần đào tẩu.

Thực ra đa số sinh vật đều giống như con thằn lằn dị hóa này, gặp phải cường địch tuyệt đối sẽ không liều mạng chiến đấu, mà là vội vàng rút lui đào sinh.

Tham sống sợ chết và bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh là đạo sinh tồn của rất nhiều sinh vật trong giới tự nhiên.

Bất quá Cổ Thần sao có thể để nó chạy trốn, trong nháy mắt y xoay người tóm lấy một tảng đá nhô ra trên vách đá, trực tiếp bẻ gãy tảng đá ném về phía thằn lằn dị hóa.

Một tiếng vang trầm đục, thằn lằn dị hóa bị tảng đá đánh trúng, rơi xuống đất không nhúc nhích.

Cổ Thần cởi bỏ dây thừng, đặt vỏ đao đặc chế dùng để đựng Hoàn Thủ Đại Đao xuống đất, tiếp đó ấn cơ quan trên vỏ đao.

Cạch!

Vỏ đao giống như chiếc hộp mở ra, y đưa tay nắm lấy chuôi đao của Hoàn Thủ Đại Đao.

Thực tế, Hoàn Thủ Đại Đao đối với y đang Cuồng Thú Hóa mà nói có chút nhỏ, cảm giác giống như đang cầm một thanh đoản đao.

Hơn nữa đối với y vóc dáng trở nên cao lớn mà nói, hang động này lập tức nhỏ đi rất nhiều, đi đường đều cần thỉnh thoảng cúi đầu, để tránh đụng phải cột đá trên đỉnh.

Y đi đến trước mặt thằn lằn dị hóa, thằn lằn dị hóa đột nhiên uốn cong thân thể, há miệng phun ra một ngụm nọc độc.

Nọc độc này tản ra mùi hôi thối kinh người, hơn nữa còn bốc hơi nước.

Cổ Thần lập tức chắn Hoàn Thủ Đại Đao trước người mình, nọc độc rơi trên đại đao, lập tức bị bốc hơi, nhưng trên đại đao cũng nhiều thêm một vết hằn.

Y không có thời gian đau lòng cho tổn thương của Hoàn Thủ Đại Đao, trực tiếp một đao chém về phía thằn lằn dị hóa, mà thằn lằn dị hóa lưu loát đứng dậy, lại còn muốn chạy trốn.

Đáng tiếc, Cổ Thần hiện tại tốc độ vượt xa trước khi Cuồng Thú Hóa.

Ánh đao lóe lên rồi biến mất, thằn lằn dị hóa lập tức bị chém thành hai đoạn, máu tươi tuôn trào, một cỗ khí tức huyết tinh chớp mắt tràn ngập toàn bộ hang động.

“Mùi này có cổ quái!”

Mũi Cổ Thần động đậy, lập tức xoay người tóm lấy vỏ đao, dọc theo lối đi nhanh chóng rời đi.

Y vừa xông ra khỏi lối đi liền nhìn thấy các lối đi khác lượng lớn rắn rết chuột bọ điên cuồng xông tới.

Những rắn rết chuột bọ này đơn độc một con cũng không cường đại, vấn đề là hàng ngàn hàng trăm con, cho dù là y cũng nhất định phải nhượng bộ lui binh.

Y vội vàng tung liên tiếp mấy quyền vào vách tường, đánh vách đá lõm xuống, lập tức xoay người lùi vào chỗ lõm, đồng thời đặt Hoàn Thủ Đại Đao cùng vỏ đao ở phía trước thân thể.

Vô số rắn rết chuột bọ nhanh chóng xông tới, giống như dòng lũ.

Bất quá chúng tựa hồ không phát hiện ra Cổ Thần, toàn bộ đều nhanh chóng tiến vào lối đi nơi thằn lằn dị hóa ở.

Cổ Thần xác nhận an toàn xong từ chỗ lõm đi ra, nhìn lối đi nơi thằn lằn dị hóa ở, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: “Xem ra hang động này nửa năm nay phát sinh không ít biến hóa, có càng nhiều sinh vật biến dị rồi!”

Lúc trước y thăm dò hang động cũng từng giết một con rắn, nhưng cũng không có tình huống khoa trương như vậy xuất hiện.

Hiển nhiên, trong thời gian nửa năm này, sinh vật trong hang động cũng phát sinh biến hóa rất lớn, đặc biệt là số lượng sinh vật dị hóa rõ ràng tăng lên rất nhiều.

Y vừa rồi chỉ nhìn thoáng qua, xác định trong đám rắn rết chuột bọ ít nhất có chín thành là sinh vật dị hóa, còn có một số thì là côn trùng bình thường bị sinh vật dị hóa đuổi chạy.

Lúc này, một con rắn đột nhiên từ trong lối đi chui ra, đôi mắt hình thoi nhìn về phía y.

Đại đao nháy mắt chém ra, con rắn kia còn chưa kịp phản ứng đã bị chém thành hai nửa, hơn nữa tản ra một trận mùi thịt nướng.

Cổ Thần nhíu nhíu mày, lập tức lựa chọn một lối đi rời đi.

Y biết nếu không đi tiếp theo sẽ còn có càng nhiều sinh vật dị hóa xuất hiện.

Vừa đi không lâu y liền lần nữa dừng bước, khúc quanh của lối đi phía trước tản ra huỳnh quang màu trắng. Trong ánh sáng còn có bóng dáng đang lay động, nhìn hình dạng của bóng dáng, y liền có thể suy đoán ra sinh vật ở khúc quanh không dễ chọc.

Đó là một con nhện khổng lồ, phỏng chừng là lợi dụng tính hướng sáng của sinh vật để thu hút con mồi.

Cổ Thần chậm rãi lùi lại, may mà lần này y không bị nhện dị hóa phát hiện, từ đó tránh được trận chiến có thể xảy ra.

Y tiến vào hang động sợ nhất chính là gặp phải sinh vật dị hóa và Cổ Tâm Thiện, nhiệm vụ của y là tìm về chủy thủ phá phòng, chứ không phải chiến đấu với sinh vật dị hóa và Cổ Tâm Thiện.

Trận chiến có thể tránh được, y đều sẽ cố gắng tránh đi.

Y lui ra khỏi lối đi có nhện dị hóa, lần nữa lựa chọn một lối đi tiến lên.

Đại khái là vì rắn rết chuột bọ đều tuôn vào lối đi nơi thằn lằn dị hóa ở, lối đi này vô cùng sạch sẽ, ngay cả một con côn trùng bò sát cũng không tìm thấy.

Lúc này, y lấy thẻ thông tin ra kiểm tra tình huống bên ngoài.

Y tiến vào hang động một đường mò mẫm đã có một khoảng thời gian rất dài, cho nên có chút lo lắng tình huống bên ngoài.

“Ngươi đang nhìn gì vậy?”

Đột nhiên, một thanh âm u u vang lên.

Cổ Thần gần như theo bản năng muốn công kích, nhưng mắt nhìn thấy mục tiêu phát ra thanh âm, tiếp đó liền dừng lại.

Chỉ thấy Cổ Tâm Thiện treo ngược trên lối đi, đang nhìn thẻ thông tin trong tay y, trên mặt y nguyên không có biểu tình.

Cổ Tâm Thiện chậm rãi tiếp đất, tiếp đó đi đến bên cạnh Cổ Thần tò mò ngó nghiêng thẻ thông tin.

“Đây là thẻ thông tin, thứ mỗi một cư dân đều có.”

Cổ Thần hít sâu một hơi, tiếp đó dùng ngữ khí bình thản trả lời.

Thực ra y lúc này vô cùng phiền muộn, đúng là sợ cái gì tới cái đó, y không muốn nhìn thấy nhất chính là Cổ Tâm Thiện, cố tình Cổ Tâm Thiện lại cứ như vậy xuất hiện trước mặt y.

Cổ Tâm Thiện lúc này kiễng chân cả người treo trên cánh tay y, mắt nhìn văn tự trong thẻ thông tin, hỏi: “Những thứ này lại là gì?”

“Văn tự, giống như lời ngươi nói, có thể dùng những văn tự này để biểu đạt, thì không cần nói chuyện nữa.” Cổ Thần trả lời.

Cổ Tâm Thiện quay đầu nhìn Cổ Thần, nói: “Tại sao không nói chuyện, mọc miệng không nói chuyện, vậy cần miệng để làm gì?”

“Trước khi trả lời vấn đề của ngươi, ngươi có thể đưa ta đến đầm nước lúc trước chúng ta gặp nhau không?” Cổ Thần trầm ngâm một lát, đưa ra điều kiện.

Lúc trước y hoàn toàn là đi nhầm vào đầm nước kia, mà bây giờ bảo y tìm lại đầm nước hố sâu kia, y hoàn toàn là hai mắt tối thui.

Mặc dù y không muốn nhìn thấy Cổ Tâm Thiện, nhưng nếu không muốn thấy cũng đã thấy rồi, vậy chỉ có thể cố gắng biến chuyện xấu thành chuyện tốt.

“Không được.” Cổ Tâm Thiện không cần suy nghĩ cự tuyệt.

Cổ Thần tưởng là vì y không trả lời vấn đề của nàng, thế là lên tiếng nói: “Vậy bây giờ ta trả lời vấn đề của ngươi, ngươi lại đưa ta đi, có thể không?”

“Không được, nơi đó có một con cóc lớn, ta đánh không lại nó.” Cổ Tâm Thiện trả lời.

Cổ Thần lập tức ngẩn ra, đây là tình huống tồi tệ nhất trong những tình huống tồi tệ nhất.

Y từng nghĩ tới đầm nước sẽ bị một số sinh vật dị hóa cường đại chiếm cứ, dù sao nơi đó là nguồn nước hiếm hoi trong hang động, tất cả sinh vật cần uống nước đều sẽ xuất hiện gần đầm nước.

Nơi đó chính là một bãi săn mồi thiên nhiên.

Chỉ cần chiếm cứ đầm nước, vậy tương đương với há miệng chờ thức ăn tự đưa tới cửa.

Nơi như vậy, không có quái vật chiếm cứ mới là lạ.

Cổ Thần lúc này có chút bất đắc dĩ rồi.

Y nhất định phải đi đầm nước lấy chủy thủ phá phòng ra, đây là đạo cụ thần kỳ bắt buộc để đánh chết Kim Thuận Lợi.

Cho nên cho dù biết rõ núi có hổ, y y nguyên phải hướng núi hổ mà đi.

Nhưng y nên thuyết phục Cổ Tâm Thiện dẫn y đi thế nào đây?

“Cổ Tâm Thiện, nếu ngươi giúp ta, ta đưa ngươi ra ngoài chơi, có thể không?” Cổ Thần nhìn về phía Cổ Tâm Thiện, suy nghĩ một chút nói.

Y nhìn ra được, Cổ Tâm Thiện đối với ngoại giới vô cùng tò mò, đối với tất cả những thứ mới mẻ đều giữ dục vọng cầu tri to lớn.

Mặc dù Cổ Tâm Thiện tồn tại tính nguy hiểm.

Nhưng từ việc lần này nàng không công kích y có thể nhìn ra, nàng có lẽ cũng sẽ không công kích nhân loại, cho nên hoàn toàn có thể thử đưa nàng ra ngoài.