Lúc trước, Cổ Thần tưởng rằng Kim Thuận Lợi có thể là vì e sợ Cổ Tâm Thiện mà không dám tới gần đảo Lam Hoàng.
Nhưng sau khi nhìn thấy đại quân của Kim Thuận Lợi, y lại sinh ra hoài nghi đối với phán đoán của mình, thực lực của Cổ Tâm Thiện chưa chắc đã mạnh bằng Kim Thuận Lợi.
Vậy rất có thể thứ Kim Thuận Lợi kiêng kỵ không phải là Cổ Tâm Thiện.
Hơn nữa cho dù Cổ Tâm Thiện sau khi rời khỏi hang động trở nên không chịu khống chế, cũng có thể dùng Thần Sứ Khải Giáp trực tiếp hóa đá, sau đó đưa ra ngoài lãnh địa.
Với thực lực có hạn của Cổ Tâm Thiện, e là ngay cả lồng bảo vệ cũng không phá vỡ được.
Đây chính là nguyên nhân Cổ Thần hứa hẹn.
Bất quá Cổ Tâm Thiện do dự một lát sau y nguyên lắc đầu nói: “Không đi, cóc lớn vô cùng mạnh, sẽ chết!”
“Mạnh cỡ nào?” Cổ Thần sắc mặt vô cùng khó coi hỏi.
Cổ Tâm Thiện hiển nhiên đang suy nghĩ nên trả lời vấn đề của y thế nào, đại khái qua mười phút, lúc Cổ Thần sắp mất kiên nhẫn, trả lời: “Một vạn cái ngươi, một ngàn cái ta mạnh như vậy.”
Đáp án này gần như khiến mặt Cổ Thần xanh mét.
Đảo Lam Hoàng trong thời gian nửa năm này lại xuất hiện quái vật đáng sợ như vậy, mà y lại không có chút phát giác nào.
Đây quả thực là thất chức tày trời.
Thực tế, y biết hang động trên đảo Lam Hoàng có vấn đề.
Nhưng trong thời gian nửa năm này y thực sự quá bận rộn, bận đến mức căn bản không có thời gian để xử lý hang động này, không ngờ sự thái lại phát triển đến bước đường này.
“Tại sao lại xuất hiện quái vật như vậy?” Cổ Thần có chút khó hiểu hỏi.
Chẳng lẽ Cổ Tâm Thiện không thể phát giác trước sự tồn tại của cóc lớn, sau đó nhân lúc cóc lớn còn chưa trưởng thành liền bóp chết nó.
“Không biết.” Cổ Tâm Thiện không có biểu tình trả lời.
Cổ Thần có chút đau đầu nhìn Cổ Tâm Thiện, y xác thực có chút quá lý tưởng hóa rồi, tâm trí Cổ Tâm Thiện không đầy đủ, yêu cầu của y đối với Cổ Tâm Thiện quá cao rồi.
Cho dù là người bình thường, thực ra đều rất khó phán đoán ai sẽ tạo thành uy hiếp cho mình, huống hồ trong hang động này nhiều rắn rết chuột bọ như vậy, hơi giỏi ẩn nấp một chút là có thể tránh được đại đa số uy hiếp.
Giống như con thằn lằn biến dị kia, nếu không phải gặp y, hẳn là còn có thể sống rất lâu rất lâu.
“Ta nhất định phải đi, nếu ngươi không dẫn đường, vậy ta tự mình tìm đường đi!” Cổ Thần điều chỉnh tốt tâm thái, tiếp đó nói với Cổ Tâm Thiện.
Cổ Tâm Thiện chắn trước mặt y, nhìn thẻ thông tin, nói: “Nó cho ta!”
“Đúng rồi, ngươi có thể nhìn thấy văn tự bên trong?” Cổ Thần đột nhiên nhớ tới một chuyện, cầm thẻ thông tin hỏi.
Cổ Tâm Thiện gật đầu nói: “Có thể.”
Lúc này, Cổ Thần đột nhiên ý thức được rất nhiều điểm kỳ lạ của Cổ Tâm Thiện.
Đầu tiên nàng có thể dung hợp thân thể của sinh vật khác, từ đó thao túng thân thể của sinh vật khác, nhưng bây giờ Cổ Tâm Thiện đã khôi phục nguyên trạng, điều này chứng tỏ sự dung hợp của nàng có thể mang tính tạm thời.
Hơn nữa nàng có thể vô thanh vô tức xuất hiện trước mặt y, khứu giác, thính giác, năng lực cảm tri cường đại của y gần như hoàn toàn mất hiệu lực đối với nàng, phải biết rằng cho dù là thực vật đều không thoát khỏi cảm tri của y.
Còn có chính là thẻ thông tin ngoại trừ Trương Sâm ra chỉ có bản thân mới có thể kiểm tra nội dung, nhưng bây giờ Cổ Tâm Thiện lại cũng có thể nhìn thấy nội dung trong thẻ thông tin.
Cổ Thần bây giờ đều có chút hoài nghi Cổ Tâm Thiện có phải là con rơi của Thượng Đế hay không, cái này cũng quá nhiều đặc quyền rồi.
“Có thể cho ta không?” Cổ Tâm Thiện thấy Cổ Thần trầm mặc không nói, dùng sức lắc lắc tay Cổ Thần, lần nữa dò hỏi.
Cổ Thần đưa thẻ thông tin cho Cổ Tâm Thiện, nói: “Ta đưa nó cho ngươi, ngươi dẫn ta đi!”
“Của ta, đi theo ta!” Cổ Tâm Thiện trầm mặc một lát, tiếp đó giật lấy thẻ thông tin, không có biểu tình nói.
Nàng từ trên cánh tay Cổ Thần xuống, lựa chọn một lối đi trực tiếp đi vào trong, Cổ Thần vội vàng đi theo sau lưng nàng.
Lúc này Cổ Thần đột nhiên ý thức được Cổ Tâm Thiện căn bản không mặc y phục.
Bởi vì nàng ngoại trừ tóc ra trên người một cọng lông cũng không có, quá mức sạch sẽ đến mức y đều bỏ qua điểm này.
Y cởi áo khoác của mình ra khoác lên người nàng.
“Y phục, mặc trên người, giống như ta vậy!”
Lúc Cổ Tâm Thiện quay đầu nghi hoặc nhìn y, y lên tiếng giải thích.
Cổ Tâm Thiện ra dáng ra hình mặc y phục tử tế, đi được một đoạn đường, đột nhiên lại xoay người đi ngược lại.
“Ngươi muốn đi đâu, không phải đã nói xong dẫn ta đi sao?” Cổ Thần nhìn thấy một màn này, lập tức lên tiếng.
Cổ Tâm Thiện không quay đầu lại đi, nhạt nói: “Giúp ngươi.”
“Giúp ta?” Cổ Thần khó hiểu đi theo, không biết trong hồ lô của Cổ Tâm Thiện bán thuốc gì.
Hai người đi xuyên qua lối đi, đi vòng vèo bảy rẽ tám ngoặt, dù sao Cổ Thần là đã hoàn toàn mất phương hướng, căn bản không làm rõ được vị trí của mình, chỉ có thể thành thành thật thật đi theo Cổ Tâm Thiện.
Nhưng đi mãi đi mãi, y liền ý thức được mình đang đi lên trên, con đường này hẳn là vừa hay ngược đường với đầm nước hố sâu.
Nếu không phải biết Cổ Tâm Thiện sẽ không nói dối, y đều phải hoài nghi Cổ Tâm Thiện có phải đang đùa giỡn y hay không.
Đại khái đi ba tiếng đồng hồ, lối đi càng ngày càng rộng, đột nhiên một hang động hình tròn xuất hiện trước mặt Cổ Thần.
Đỉnh hang động này có lượng lớn nhũ đá và rễ cây, rễ cây to lớn từ trên đỉnh rủ thẳng xuống mặt đất, một cục sinh vật chưa biết màu thịt ở giữa vô số rễ cây, thân thể cũng bị lượng lớn rễ cây đâm xuyên qua.
“Khuẩn loại?”
Cổ Thần đi theo Cổ Tâm Thiện chậm rãi tiến lên, nhìn sinh vật chưa biết, trong lòng có chút nghi hoặc.
Lúc này Cổ Tâm Thiện đi đến bên cạnh sinh vật chưa biết, đầu áp vào sinh vật chưa biết.
Cổ Thần dừng lại bên cạnh Cổ Tâm Thiện, cẩn thận đánh giá sinh vật chưa biết trước mắt, càng nhìn càng cảm thấy giống Thái Tuế thường xuyên xuất hiện trên tin tức.
Bất quá Thái Tuế lớn như vậy, thật sự tồn tại sao?
Cục thịt chưa biết này cao chừng năm mét rộng chín mét, thoạt nhìn giống như một cái bánh bao lớn.
Đột nhiên, Cổ Thần ngẩng đầu nhìn lên không trung, những rễ cây khổng lồ này chẳng lẽ là phần rễ của Thủ Hộ Chi Thụ?
Cổ Tâm Thiện lúc này hoàn thành giao lưu với sinh vật chưa biết, nhìn về phía Cổ Thần lên tiếng nói: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”
“Nó là cái gì?” Cổ Thần đi theo sau lưng Cổ Tâm Thiện, dò hỏi.
Cổ Tâm Thiện vừa đi vừa trả lời: “Nó là Sơ.”
“Sơ?”
Cổ Thần nhíu mày, khó hiểu nói.
“Sơ sinh ra nó còn có ta.”
Cổ Tâm Thiện tựa hồ muốn giải thích, nhưng có chút bí từ, thế là giải thích không ra ngô ra khoai.
Bất quá Cổ Thần có chút hiểu rồi, Cổ Tâm Thiện đến từ Sơ, hơn nữa Sơ tựa hồ ngoại trừ đản sinh ra Cổ Tâm Thiện, còn đản sinh ra sinh vật khác.
Điều này khiến y có chút tò mò Sơ rốt cuộc là thứ gì, lại còn có thể sinh ra người.
Mặc dù Cổ Tâm Thiện không phải là nhân loại thực sự, nhưng ngoại hình của nàng là nhân loại, chỉ số thông minh mặc dù không biết cao bao nhiêu, nhưng ít nhất cũng là cấp bậc có thể câu thông.
Sơ liệu có chỉ số thông minh hay không?
Hai người trở về lối đi lúc trước, lại tiếp tục đi về phía trước.
Cổ Thần có thể phát giác được mình đang đi xuống dưới, hoàn cảnh xung quanh cũng càng ngày càng ẩm ướt, nhưng không khí ngược lại trở nên có chút thanh lương.
Những biến hóa nhỏ nhặt này gợi lên ký ức của Cổ Thần, y có thể xác định sắp đến đầm nước hố sâu rồi.
Đại khái lại đi ba mươi phút, đầm nước hố sâu xuất hiện rồi.
Cổ Thần đi theo Cổ Tâm Thiện đến rìa, nhìn xuống đầm nước y nguyên đen kịt một màu phía dưới, y loáng thoáng có thể nhìn thấy phản quang, còn ngửi thấy một loại khí tức đặc thù.
“Khoan đã!”
Cổ Thần thấy Cổ Tâm Thiện muốn nhảy xuống, lập tức lên tiếng ngăn cản.
Y từ sau lưng lấy ra mấy thanh pháo sáng, bẻ cong xong ném xuống, đầm nước lập tức trở nên sáng ngời.
Một con cóc khổng lồ chiếm cứ trên đầm nước, mắt nó lúc này đều bị pháo sáng thu hút, mắt chằm chằm nhìn pháo sáng.
Lúc này Cổ Tâm Thiện trực tiếp nhảy xuống, Cổ Thần muốn ngăn cản cũng không kịp, cóc nháy mắt chú ý tới Cổ Tâm Thiện đang di chuyển, miệng đóng mở một cái, Cổ Tâm Thiện đã biến mất rồi.
Quá nhanh!
Vốn dĩ tốc độ thò ra thụt vào của lưỡi cóc ếch khi săn mồi đã vô cùng nhanh, mà tốc độ của con cóc lớn này càng nhanh hơn, Cổ Thần hoàn toàn không nhìn thấy lưỡi của nó, giữa lúc miệng đóng mở đã hoàn thành công kích.
Bất quá ngay lúc này, con cóc lớn này đột nhiên phát ra một tiếng vang lớn, thân thể điên cuồng va đập vào vách tường, thậm chí da chảy ra lượng lớn chất lỏng màu đen, đầm nước lập tức biến thành màu đen, ngay cả ánh sáng của pháo sáng cũng không lọt ra được.
Cổ Thần mặc dù không biết bên dưới xảy ra chuyện gì, nhưng có thể xác định Cổ Tâm Thiện chắc chắn chưa chết, hơn nữa bây giờ đang phản kích.
Y kiên nhẫn chờ đợi, lần chờ này chính là mấy chục tiếng đồng hồ.
“Ngươi xuống đi, an toàn rồi.”
Cuối cùng, thanh âm của Cổ Tâm Thiện từ phía dưới u u truyền đến.
Thời gian quay lại mấy chục tiếng trước...
Hiệu quả công kích của Trương Sâm vô cùng không tệ.
Biển lửa do xăng cộng thêm dầu mỏ bốc cháy, trực tiếp thiêu chết không ít Dị Thường Giả, đồng thời cũng dẫn đến Kim Thuận Lợi không thể không tạm dừng lại, nhất định phải đợi nhiệt độ của tháp kim loại giảm xuống mới có thể tiếp tục tiến lên.
Mặc dù làm như vậy y nguyên trị ngọn không trị gốc, nhưng ít nhất kéo dài được không ít thời gian.
Kim Thuận Lợi mất năm tiếng đồng hồ mới triệt để giải quyết di chứng của trận hỏa hoạn này, tiếp đó liền lần nữa khống chế đại quân kéo tháp kim loại tiến lên.
Tháp kim loại này mặc dù rất nặng, nhưng thực tế lại không nặng đến thế, bên dưới nó có mấy chục cái bánh xe, với quái lực của Dị Thường Giả và sinh vật dị hóa, kéo tháp kim loại thực ra không khó.
Vấn đề là những sinh vật dị hóa và Dị Thường Giả này căn bản không đồng tâm hiệp lực với Kim Thuận Lợi, có rất nhiều kẻ đều là ra công không ra sức, lúc này mới dẫn đến đại quân tiến lên chậm chạp.
Mặc dù Kim Thuận Lợi có thể lựa chọn thao túng tháp kim loại mọc ra hai cái chân để nhanh chóng tiến lên, nhưng khống chế một khối kim loại lớn như vậy là chuyện vô cùng mệt mỏi.
Thể lực hiện tại của hắn không bằng trước kia, cho nên sức lực có thể tiết kiệm, hắn đều phải cố gắng tiết kiệm.
Nếu không, hắn đã sớm giết đến lãnh địa của Trương Sâm, đem Trương Sâm băm vằm thành vạn mảnh.
Đại quân Kim Thuận Lợi tiếp tục tiến lên, đại khái đi được năm tiếng đồng hồ, đột nhiên xung quanh mãnh liệt phát nổ, ngọn lửa lập tức nuốt chửng không ít Dị Thường Giả.
“Ha ha ha ha, ta đã nói bọn chúng sẽ trúng chiêu mà. Kim Thuận Lợi mặc dù thực lực rất mạnh, nhưng đầu óc căn bản không dùng được, đặt ở quá khứ căng lắm cũng chỉ làm một tên bảo vệ quèn.” Vương Trạch Sơn ở trên đỉnh núi phía xa dùng ống nhòm nhìn thấy một màn này, lập tức đắc ý cười to.
Trận mai phục này tự nhiên là bút tích của hắn.
Trên con đường Kim Thuận Lợi bắt buộc phải đi qua, hắn trực tiếp phái người chôn lượng lớn vật dễ cháy dễ nổ, đợi đại quân Kim Thuận Lợi đến liền trực tiếp kích nổ.
Nói thật, mai phục hắn phái người làm đã vô cùng thô ráp, dù sao thời gian Kim Thuận Lợi lưu lại cho hắn cũng không nhiều.
Chỉ cần Kim Thuận Lợi phái trinh sát binh tiến hành trinh sát trước đều rất khó trúng chiêu, cố tình dưới trướng Kim Thuận Lợi căn bản không có người trung tâm, đến mức mai phục như vậy đều có thể phát huy tác dụng.
Một đợt mai phục này, trực tiếp tiêu hao của Kim Thuận Lợi gần một vạn người, vô số Dị Thường Giả và sinh vật dị hóa đều hóa thành thi thể cháy đen trong ngọn lửa.
Nếu tính cả đợt công kích bằng ngọn lửa lúc trước của Trương Sâm, Kim Thuận Lợi còn chưa đến lãnh địa đã tổn thất trước gần hai vạn người.