Bạch Cốt Đại Thánh (Bản Dịch)

Chương 19. Bạch Quan Đoạt Mộ, Cưu Chiếm Thước Sào

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Cái gì?"

"Bắc Pha đào lên được một cỗ Bạch Quan sao?"

"Đang chuẩn bị nâng quan tài ư?"

Đám thực khách trong trà lâu nhao nhao thúc giục gã khách qua đường kia mau chóng kể rõ ngọn ngành.

"Chuyện này..."

Mãi cho đến khi một gã phú thương ném vào tay hắn vài đồng điếu, gã đi đường nọ mới hắng giọng, bắt đầu kể lại với vẻ mặt đầy sinh động.

"Cách đây không lâu tại Xương Huyện ta, có một phụ nữ có thai vô tình ngã chết, sau đó được an táng tại bãi tha ma ở Bắc Pha."

"Nhà chồng của thai phụ kia cũng coi như là người phúc hậu. Trượng phu của nàng tên là Lâm Lộc, hắn đã hậu táng vong thê, tuyệt nhiên không để nàng phải chịu chút thiệt thòi nào."

"Chỉ là dạo gần đây, cứ hễ màn đêm buông xuống, Lâm Lộc lại liên tục mất ngủ."

"Vừa chợp mắt, hắn liền nghe thấy tiếng người đứng khóc thút thít ngay bên giường."

"Mỗi khi Lâm Lộc kinh hãi muốn mở mắt xem kẻ nào đang khóc, lại phát hiện thân thể cứng đờ không thể nhúc nhích. Cả người hắn như bị một tảng đá lớn đè nặng, tay chân, miệng lưỡi đều chẳng còn tuân theo sự điều khiển của mình nữa. Hắn sợ đến mức hồn bay phách lạc, đêm nào cũng chỉ biết trừng trừng hai mắt, lắng nghe tiếng nữ nhân nỉ non khóc lóc bên giường."

"Bị hành hạ như vậy vài bận, sắc mặt Lâm Lộc ngày càng tiều tụy, tinh thần sa sút trầm trọng."

"Nhưng nói ra cũng thật kỳ quái, thân thể Lâm Lộc càng suy nhược, tiếng nữ nhân khóc bên giường lại càng thêm rõ ràng. Lắng tai nghe kỹ, Lâm Lộc suýt chút nữa thì sợ đến mức ngất lịm đi. Hóa ra, thanh âm nỉ non bên giường kia, lại chính là người vợ hiền mới hạ huyệt cách đây không lâu tìm về tận cửa!"

"Thê tử cứ khóc lóc kể lể rằng có kẻ lạ đã chiếm đoạt phần mộ của nàng, gọi trượng phu mau mau đi đào phần mộ của nàng lên mà xem."

"Sáng nay, Lâm Lộc vừa tỉnh giấc liền đổ bệnh nặng. Nhưng cứ nghĩ đến cảnh vong thê khóc lóc thảm thiết đêm qua, trong lòng hắn lại dấy lên nỗi xót xa không đành, vội vàng sai người nhà đi thỉnh một vị đạo sĩ đến tận cửa."

"Nửa ngày sau, phụ mẫu trong nhà mời được một vị đạo sĩ vân du đến. Vị đạo sĩ kia vừa nhìn thấy bộ dạng của Lâm Lộc, liền phán ngay rằng đây là do cả ngày ngủ chung dưới một mái nhà với thứ mang âm khí nặng nề, dẫn đến âm khí nhập thể, tổn hao dương khí. Lâm Lộc nghe xong lời đạo sĩ, liên tục kêu gào cao nhân cứu mạng, vội vã đem chuỗi sự tình quái dị gặp phải mấy ngày qua khai báo không sót một chữ."

"Đạo sĩ nghe trọn vẹn ngọn nguồn câu chuyện, gật đầu tán thưởng Lâm Lộc nặng tình với vong thê, không vì hoảng loạn mà để mặc sự việc kéo dài. Đạo sĩ còn nói, nơi an nghỉ của vong thê Lâm Lộc đã bị kẻ khác bá chiếm, thế nên nàng mới hóa thành cô hồn dã quỷ không nơi nương tựa, cứ thế ngơ ngơ ngẩn ngẩn trôi dạt về lại nhà chồng, nơi mà khi còn sống nàng quen thuộc nhất."

"Chính vị gọi là âm dương cách biệt. Âm hồn mang âm khí cực trọng, nếu thường xuyên ở chung một mái nhà với người sống, người sống ắt sẽ bị ảnh hưởng. Dương khí trên người suy yếu, dẫn đến khí trường sinh mệnh mỏng manh, con người sẽ cả ngày tinh thần hoảng hốt, đủ loại bệnh tật tai ương bắt đầu tìm đến tận cửa."

"Nếu Lâm Lộc còn chần chừ thêm vài ngày nữa, cho dù vong thê của hắn không có tâm hại người, nhưng kẻ âm người dương ở chung một chỗ quá lâu, khó tránh khỏi bị liên lụy. Cuối cùng ba ngọn lửa trên người sẽ tắt ngấm, thân thể bạo tễ mà vong."

"Vị đạo sĩ kia nói năng vô cùng huyền hoặc, nhưng lại đâu ra đấy, vô cùng hợp lý. Cả nhà Lâm Lộc nghe xong đều tin sái cổ, lập tức nghe theo lời dặn, quyết định đào mộ lên xem thử, rốt cuộc có kẻ nào dám 'cưu chiếm thước sào', cướp đoạt phần mộ vong thê của hắn hay không."

"Gia đình Lâm Lộc lập tức gọi họ hàng thân thích, tập hợp những nam nhân trai tráng khỏe mạnh, đặc biệt là những người mang cầm tinh lớn như Long, Hổ, Cẩu. Bọn họ mang theo cuốc xẻng, dây thừng, gậy trúc, gà trống, Tam Dương tửu... một đám người rầm rộ kéo nhau đi đào mộ."

"..."

"..."

"Và ngay lúc nãy thôi, có người chạy thục mạng về huyện thành báo tin, nói rằng mộ đã được đào lên. Quan tài của vong thê Lâm Lộc quả nhiên đã bị đánh tráo, biến mất không thấy tăm hơi. Thứ đang chôn dưới mộ lúc này, lại là một cỗ Bạch Quan mà trước nay chưa từng có ai nhìn thấy!"

Gã đi đường nói xong liền vùng khỏi tay tên phú thương, hòa vào dòng người đang ùn ùn kéo ra khỏi thành xem náo nhiệt. Chỉ trong chớp mắt, gã đã chạy đi thật xa, khuất dạng giữa biển người.

Xùy——

Nghe tin Xương Huyện xảy ra một chuyện quái dị bực này, đám đông trong trà lâu không kìm được mà đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh. Cho dù hiện tại đang là thanh thiên bạch nhật, bọn họ vẫn cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Sau phút kinh hãi, sự tò mò bắt đầu dâng cao, mọi người chụm đầu vào nhau bàn tán xôn xao. Trong chốc lát, tiếng người ồn ào vang lên ong ong không ngớt...

Ngay sau đó.

Lục tục có người đứng dậy. Kẻ thì đi một mình, người thì hô bằng gọi hữu dăm ba người, cũng nối gót nhau ra khỏi thành để xem náo nhiệt.

Trái lại, phía bên thuyết thư tiên sinh, mọi người đã chẳng còn tâm trí đâu mà nghe tiếp.

Thuyết thư tiên sinh thấy hôm nay đám đông đã mất hứng nghe kể chuyện, dứt khoát thu dọn đồ đạc nghỉ sớm. Lão cũng hòa vào dòng người trên phố, ra khỏi thành xem náo nhiệt, tiện thể thu thập tư liệu để ngày mai có câu chuyện mới mà kể.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, lượng khách trong trà lâu đã vơi đi một phần ba.

Chuyện làm ăn của trà lâu lập tức trở nên ảm đạm, quả đúng là cảnh người đi trà lạnh.

Tấn An trầm ngâm suy nghĩ một lát. Hắn cũng vô cùng tò mò về chuyện này, thế là liền đặt lại mười mấy đồng tiền đồng trên bàn, đứng dậy hòa vào dòng người trên phố, hướng ra ngoài thành.

Khi tên tiểu nhị trà lâu xách theo ấm trà nóng hổi đi tới chỗ Tấn An vừa ngồi, ngoại trừ mười mấy đồng tiền để lại trên bàn, bóng dáng vị khách nọ đã sớm không thấy đâu.

Tấn An chân ướt chân ráo mới đến, tuy không rõ Bắc Pha của Xương Huyện nằm ở phương nào.

Nhưng cứ đi theo dòng người thì chắc chắn không thể sai được...

Bắc Pha, Xương Huyện.

Cách huyện thành chừng hai dặm.

Bãi tha ma ngày thường vắng vẻ đìu hiu, hôm nay lại náo nhiệt lạ thường. Lúc này đang là giữa trưa, thế mà đã có đến hai ba trăm người tụ tập.

Số lượng vượt quá trăm người, đầu người nhấp nhô đông nghịt.

Sắc mặt trắng bệch, cơn bệnh vẫn chưa khỏi hẳn, Lâm Lộc nhìn đám đông bách tính đang vây quanh xem náo nhiệt cách đó không xa, mang theo vẻ mặt đầy âu lo quay sang nhìn vị Lão đạo sĩ bên cạnh. Lão đạo sĩ này khoác trên mình bộ đạo bào màu đất, đầu đội đạo quan, tay đang cầm một khối la bàn âm dương để định vị thiên can địa chi.

Lão đạo sĩ râu tóc đen nhánh, gân cốt cứng cáp, tuyệt nhiên không lộ ra chút vẻ già nua nào, tuổi chừng độ ngũ tuần.

Lão mang dáng vẻ hai tay áo đón gió thanh phong, là một vị đạo sĩ thanh bần, đạo bào trên người đã sờn cũ, đích thị là một gã đạo sĩ vân du.

"Khụ khụ, khụ khụ khụ... Trần đạo trưởng, nơi này tụ tập nhiều kẻ không liên quan như vậy, liệu có gây cản trở đến việc nâng quan tài lát nữa không? Có cần đuổi bớt bọn họ đi không... khụ khụ." Lâm Lộc bạo bệnh chưa lành, dù chỉ nói dăm ba câu cũng đã thở hồng hộc.

Thế nhưng, ánh mắt hắn nhìn vị đạo sĩ trước mặt lại vô cùng cung kính.

Từng lời nói ra đều mang theo sự tôn trọng tột bậc.

Phụ mẫu Lâm Lộc đang đỡ lấy con trai, cũng dùng ánh mắt sùng kính tương tự để nhìn vị đạo trưởng đang đứng trước mặt con mình.

Vị Lão đạo sĩ được gọi là Trần đạo trưởng kia khẽ nâng mí mắt, hờ hững liếc nhìn đám bách tính đang ồn ào cắn hạt dưa, ăn bánh ngọt xem náo nhiệt ở phía xa.

"Không cần, người càng đông càng tốt. Người đông thì dương khí trọng, vừa vặn có thể trấn áp được âm khí tích tụ quanh năm ở bãi tha ma này, càng thuận tiện cho chúng ta nâng quan tài."

"Vâng, chúng ta nhất nhất nghe theo sự an bài của Trần đạo trưởng." Thần thái trên mặt Lâm Lộc vô cùng cung kính, tuyệt nhiên không dám có nửa lời dị nghị.

Lão đạo sĩ tay cầm la bàn âm dương, sau một hồi định vị thiên can địa chi, liền cất giọng: "Tục ngữ có câu, rắn độc năm bước, ắt có thuốc giải. Năm bước này đương nhiên không phải nói là nằm gọn trong phạm vi năm bước chân."

"Lão đạo ta vừa mới khám dư qua phong thủy quanh đây. Đối diện với góc Tây Nam phần mộ vong thê của ngươi, có một ngọn núi cụt đầu. Trong phong thủy, thế núi ấy gọi là 'Bạch Hổ thám đầu', vị trí đó vừa vặn chĩa thẳng vào phần mộ vong thê của ngươi, tựa như thò đầu ra cắn một nhát."

"Nơi nào bừng bừng sinh cơ, địa thế và vận thế ắt sẽ càng đoan chính. Nhưng lão đạo ta quan sát thấy cây cối trên ngọn núi cụt đầu kia lá úa vàng vọt, tán cây nghiêng ngả không ngay ngắn. Ngươi lập tức phái người sang ngọn núi cụt đầu đó xem thử, xem trong rừng cây bên ấy có rơi rụng nhiều xác chim chóc, côn trùng chết hay không."

"Nếu có, hãy lập tức lục soát ngọn núi cụt đầu đó, nhất định sẽ tìm thấy hài cốt vong thê đang mất tích của ngươi."

Nghe Lão đạo sĩ phán vậy, Lâm Lộc mừng rỡ như điên, vội vàng giục phụ mẫu đi gọi các thúc bá, lập tức sang ngọn núi cụt đầu đối diện để tìm kiếm hài cốt vong thê.

"Ngọ thời tam khắc đã điểm! Hiện tại chính là lúc âm dương giao thoa, dương khí trong ngày thịnh nhất, nặng nhất, còn âm khí thì yếu ớt nhất. Nghe hiệu lệnh của ta, lập tức nâng quan tài!" Sắc mặt Lão đạo sĩ chợt trở nên nghiêm nghị, dõng dạc hô lớn.

"Những ai mang cầm tinh lớn, thuộc tuổi Long, Hổ, Cẩu đều bước ra đây, chuẩn bị xuống mộ! Nâng quan tài!"