Lâm Diệp: “Bọn họ mấy ngày trước dường như cũng đã bái ta rồi.”
Khúc Thất Quỷ sắc mặt biến đổi trước tiên, khối thịt ngang gần gò má căng cứng lại, tức thì lộ rõ vẻ hung quang dữ tợn.
Thế nhưng hơi thở tiếp theo.
“Ha ha ha ha ha, công tử thế này thì không chỉ là phá hỏng quy củ trên phố xá thôi đâu. Theo ước định chốn giang hồ, nó bái ta rồi lại bái ngài, đó là phản bội môn phái, loại tạp chủng thế này là phải chết đấy.”
Nói dứt lời liền giơ tay chỉ về phía Cao Cung: “Xử nát một đứa cho ta trước.”
Mấy tên thuộc hạ của gã lập tức tiến lên định thả Cao Cung xuống, Lâm Diệp bước ngang một bước chặn lại.
“Hay là thế này đi.”
Lâm Diệp giọng điệu bình thản nói: “Ta và ngươi một chọi một đánh một trận, ngươi thắng thì chuyện trên phố xá ta không quản, sống chết của mấy người này ta cũng mặc kệ. Ngươi thua thì con phố này thuộc về ta, mấy người bọn họ cũng thuộc về ta.”
“Ha ha ha ha ha... Công tử thật biết nói đùa.”
Khúc Thất Quỷ cười ngửa tới ngửa lui, không chỉ biểu cảm khoa trương mà ngay cả động tác cũng khoa trương đến thế.
Thế nhưng gã càng cười dữ dội như vậy thì đám thuộc hạ phía sau dường như càng thêm sợ hãi, đã bắt đầu lùi bước ra sau.
“Được!”
Khúc Thất Quỷ đột ngột đứng thẳng người dậy, giơ tay chỉ thẳng vào mũi Lâm Diệp: “Ha ha ha ha, anh hùng xuất thiếu niên, thật mẹ kiếp là anh hùng xuất thiếu niên! Có điều, chúng ta không thể đánh suông như thế được, lập một tờ văn tự đi. Công tử đánh tàn phế ta thì công tử không cần gánh vác bất kỳ trách nhiệm nào, ta đánh tàn phế công tử...”
Lâm Diệp: “Cũng không cần ngươi chịu trách nhiệm.”
“Sảng khoái!”
Khúc Thất Quỷ ngoảnh đầu lại quát: “Còn không mau chuẩn bị giấy bút cho công tử!”
Đám thuộc hạ vội vàng đi tìm giấy bút mang lại, Khúc Thất Quỷ một tay gạt phăng toàn bộ đồ đạc trên chiếc bàn đá trong sân xuống đất, trải phẳng tờ giấy ra.
Không nhìn ra được là chữ viết của tên này lại khá đẹp mắt, đại ý chính là hai bên tỷ thí là tự nguyện, không được làm tổn hại tới tính mạng, nhưng vạn nhất có tổn hại thì đó là sinh tử có số, không liên quan tới đối phương.
“Ha ha ha ha, công tử xem mấy chữ này của ta viết thế nào? Chẳng có gì lạ cả, quen tay mà thôi, ha ha ha ha ha.”
Gã thò tay chộp lấy một tên thuộc hạ bên cạnh: “Chìa tay ra.”
Tên thuộc hạ sợ tới mức mặt mày trắng bệch, nhưng không dám không chìa ra.
Khúc Thất Quỷ rút từ bên hông tên thuộc hạ ra một thanh đoản đao, túm lấy ngón tay của người nọ gọt một nhát, cả đầu ngón tay bị gọt phăng đi, sau đó ấn mạnh ngón tay đầm đìa máu tươi lên tờ giấy.
Trên giấy là một vũng máu be bét, làm gì nhìn ra được dấu vân tay nào, vả lại đầu ngón tay bị gọt mất rồi thì cũng chẳng còn vân tay nữa.
“Lâm công tử, ngài cũng tới ấn một cái chứ?”
Lâm Diệp hỏi ngược lại: “Vì sao ngươi không ấn?”
Khúc Thất Quỷ nói: “Mấy tên rùa rụt cổ này đều đi theo ta, tiểu đệ của ta do ta che chở, chúng ta không phải huynh đệ ruột thịt ha ha ha ha nhưng cũng chẳng khác gì huynh đệ ruột thịt, bọn chúng ấn rồi thì cũng coi như là ta ấn rồi.”
Lâm Diệp lắc đầu nói: “Xem ra ngươi là người giữ chữ tín, ấn hay không cũng chẳng sao, cứ trực tiếp nhào vô đi.”
“Lâm công tử à, ha ha ha ha, ngài đúng thật là vô lại đấy.”
Khúc Thất Quỷ cười đến gập cả lưng lại.
Sau đó lại đột ngột đứng thẳng người dậy, lần nữa giơ tay chỉ vào mũi Lâm Diệp: “Nhưng ngài bắt buộc phải ấn, ngài không ấn thì ta sẽ bảo bọn chúng chặt đứt ngón tay của ngài, ta cầm lấy mà ấn. Người chốn giang hồ mẹ kiếp phải nói quy củ, bảo viết văn tự là phải viết, bảo ấn dấu tay là phải ấn.”
Lâm Diệp lùi lại một bước, làm một động tác mời.
“Tới đi.”
Khúc Thất Quỷ vung tay lên: “Giúp Lâm công tử ấn dấu tay, a ha ha ha ha.”
Một tên hung đồ xông lên, tay trái chộp lấy vạt áo trước của Lâm Diệp, tay phải vung tròn một vòng, định giáng thẳng một bạt tai vào mặt Lâm Diệp.
Lâm Diệp không hề né tránh, nắm đấm phải móc thẳng lên, trúng đích ngay cằm tên hung đồ, đánh cho gã hai chân rời đất lộn nhào ra sau.
Hơi thở tiếp theo, một tên hung đồ khác dùng gậy gỗ đập thẳng vào sau gáy Lâm Diệp, một gậy này trúng đích là có thể lấy mạng người.
Lâm Diệp lùi lại một bước, cùi chỏ tay phải thúc ngược ra sau, thụi trúng huyệt vị trước ngực tên kia.
Tên đó lập tức mặt mày tím tái, cây gậy gỗ trong tay rơi tuột xuống đất, người ngã vật thẳng đơ ra đất.
“Ha ha ha ha.”
Khúc Thất Quỷ nhìn thấy Lâm Diệp liên tiếp hạ gục hai người, cười nói: “Khá lắm, khá lắm, quả nhiên ghê gớm, hèn chi mấy tên rùa rụt cổ này dám phản bội ta.”
Gã thò tay túm lấy chân Cao Cung giật mạnh xuống một cái, trực tiếp giật đứt sợi dây thừng, lôi xềnh xệch Cao Cung ngã rơi xuống đất.
Hơi thở tiếp theo, Khúc Thất Quỷ giẫm một cước lên ngực Cao Cung, cước này lực đạo cực lớn, Cao Cung vốn đã mang trọng thương, lúc này làm sao chịu đựng nổi.
Sau một tiếng thét thảm thiết, ngay sau đó liền phun ra một ngụm máu tươi.
“Ngươi là đại ca mới của bọn chúng rồi, vậy ngươi có muốn tới cứu bọn chúng không?”
Chân Khúc Thất Quỷ giẫm lên ngực Cao Cung, qua lại nghiền nát, Cao Cung giãy giụa cũng không thoát ra được, chẳng mấy chốc khuôn mặt kia đã chuyển sang màu đen sẫm.
“Ngươi chẳng qua chỉ muốn ta ấn một cái dấu tay mà thôi.”
Lâm Diệp một tay chộp lấy một tên du côn cách đó không xa, tung một đấm vào cổ tên kia, sau đó ấn mạnh xuống, lại giẫm một cước lên ngực tên nọ.
Bịch một tiếng trầm đục vang lên, lồng ngực của tên du côn kia lún hẳn xuống bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ, lát sau tên kia cũng há mồm nôn ra một búng máu tươi.
Hắn nhìn sang Khúc Thất Quỷ: “Ngươi giẫm một đứa, ta giẫm hai đứa.”
Nói xong, Lâm Diệp bước ngang một bước, lại tóm thêm một tên tiểu đệ của Khúc Thất Quỷ trong tay, ấn gáy tên kia đập mạnh vào thân cây.
Cú đập này khiến da tróc thịt bong, máu chảy đầy mặt.
Khúc Thất Quỷ ngây cả người ra, gã vạn lần không ngờ tới thiếu niên mười mấy tuổi này thế mà lại tàn nhẫn hung ác đến mức này.
Lâm Diệp ấn cổ tên kia, từng cú từng cú đập mạnh vào thân cây, vừa đập vừa nói chuyện.
“Nhưng ngươi lấy bọn họ ra để ép ta ấn dấu tay, đạo lý ở đâu ra thế? Ta thèm quan tâm tới bọn họ sao?”
Lâm Diệp buông tay ra, tên bị đập kia mềm nhũn ngã gục xuống đất, mắt trắng dã lộn ngược lên, thế nhưng Lâm Diệp không hề dừng lại ở đó, giẫm thêm một cước lên ngực tên kia.
Đã bảo giẫm hai đứa, là đúng hai đứa.
Lâm Diệp đưa mắt nhìn quanh quất: “Ngươi còn bốn năm tên thuộc hạ nữa, ngươi giết người của ngươi, ta giết người của ta, giết tới cuối cùng chỉ còn lại hai chúng ta, thì cũng vẫn đánh nhau như vậy thôi.”
Khúc Thất Quỷ không cười nổi nữa.
Gã nhìn Lâm Diệp như nhìn một con quái vật. Thiếu niên lang trắng trẻo thanh tú trước mặt gã đây chẳng lẽ toàn là giả tạo sao?
Lâm Diệp dường như chẳng thèm bận tâm tới ánh mắt của gã, chậm rãi bước về phía mấy tên du côn còn lại.