Mấy tên kia đã chứng kiến thủ đoạn của Lâm Diệp, làm gì còn dám xông lên nữa, thi nhau lùi lại, thậm chí có kẻ đã kéo mở cổng viện định lao tót ra ngoài chạy trốn.
Lâm Diệp tung một cước đá văng một khúc gậy gỗ bay đi, trúng phóc vào sau gáy tên đang bỏ chạy kia. Tên đó ngã sấp mặt xuống đất, Lâm Diệp đã sải bước đuổi tới nơi.
Hắn cúi người túm lấy tóc tên kia, đè mặt tên du côn đó chà xát qua lại lên bức tường viện thô ráp gồ ghề.
“Bình thường các ngươi đều chơi như thế này cả sao?”
Lâm Diệp vừa chà xát vừa nhìn sang Khúc Thất Quỷ, giọng điệu vẫn vô cùng bình thản hỏi một câu.
Trên bức tường viện kia dần dần xuất hiện những vệt máu tươi loang lổ.
Khúc Thất Quỷ hít sâu một hơi, nhấc bàn chân đang giẫm lên người Cao Cung ra, gã chỉ tay về phía cổng viện: “Ngươi đóng cửa lại đi, ta và ngươi đánh.”
Lâm Diệp gật đầu: “Vậy thì đóng cửa lại mà đánh.”
Lâm Diệp quay người đóng chặt cổng viện lại, rồi lại đưa mắt quét qua khu viện này một lượt, từ biểu cảm của hắn có thể nhìn ra hắn cực kỳ không hài lòng với bãi chiến trường này.
Khắp mặt đất toàn là rác rưởi bẩn thỉu, mùi hôi thối nồng nặc khó ngửi.
Phải thừa nhận rằng mấy người bọn Cao Cung quả thực quá lôi thôi lếch thếch, nếu không tới tận nhà xem thì nhìn bề ngoài cũng ra dáng ra hình con người lắm.
Dân chúng có một câu dùng để hình dung những kẻ như bọn Cao Cung, gọi là phân lừa bóng bẩy bề ngoài.
Lúc này trong sân lại có thêm không ít mùi máu tanh, thứ mùi vị hỗn tạp này khiến Lâm Diệp càng cảm thấy khó chịu.
Khó chịu thì sẽ có chút bực bội, bực bội thì sẽ trở nên hung hãn một chút xíu.
Thế nhưng cho tới tận thời điểm này hắn vẫn chưa thực sự giết người. Những đòn ra tay đủ nặng, nhưng hắn vẫn nắm giữ chừng mực, những kẻ bị đánh ngã gục kia chưa có tên nào mất mạng.
Có lẽ nếu là vài ngày trước đây, thủ đoạn của Lâm Diệp cũng không thể nặng nề được như thế này.
Mấy ngày nay dẫu cho hắn chỉ mới luyện tập sơ sài một bài Thao quyền, nhưng đối với Lâm Diệp vốn chưa từng trải qua huấn luyện bài bản mà nói, bài Thao quyền này đã mở toang cánh cửa lớn của hắn.
Hắn thực ra vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết về bản thân mình, dù sao sự lý giải của hắn đối với võ đạo cũng chỉ mới bắt đầu sau khi tiến vào thành Vân Châu mà thôi.
Những thứ tự mình nghĩ ra khi còn ở bên cạnh bà bà trước đây căn bản không tính là võ đạo gì cả.
Nếu hắn hiểu rõ bản thân mình hơn một chút thì đại khái sẽ hiểu ra rằng, người khác luyện bài Thao quyền này thực ra chẳng có tác dụng lớn đến thế.
Từ cái tên của Thao quyền là có thể nhận ra, mục đích ban đầu khi Đại tướng quân Lưu Tật Cung sáng tạo ra bộ quyền pháp này là để cho binh lính thao luyện hàng ngày.
Sự kỳ diệu của bộ quyền pháp này không nằm ở chỗ lực công kích mạnh mẽ đến đâu, mà nằm ở chỗ đả thông gân cốt hoạt huyết, nhanh chóng đưa cơ thể đạt tới trạng thái tốt nhất.
Thế nhưng Lâm Diệp lúc này lại cảm thấy, sở dĩ mình trở nên thiện chiến như thế này đều là nhờ luyện thành bộ quyền pháp biên quân uy lực cực lớn này.
Cho nên hắn cũng càng thêm kiên định rằng, muốn trở nên mạnh mẽ hơn thì phải học hỏi thêm nhiều loại võ công dùng cho thực chiến như thế này nữa.
Nếu Đại tướng quân Lưu Tật Cung còn sống tại thế, lúc này mà biết được suy nghĩ của Lâm Diệp thì chắc cũng sẽ nghẹn lời một tiếng, rồi thử giải thích với hắn rằng bộ quyền pháp này không phải dùng cho thực chiến đâu.
Lưu Tật Cung còn sáng tạo ra ba bộ võ công biên quân khác nữa, một là Cực Lang, đó mới là quyền thuật dùng cho thực chiến, chiêu chiêu hung hãn nhưng không hề âm độc, mà là phát huy sự cương mãnh bá đạo tới mức cực hạn.
Còn có một bộ đao pháp tên là Phác Hổ, đao thế triển khai tựa như mãnh hổ trên núi vồ mồi, uy thế càng thêm hung mãnh.
Thế nhưng võ công nổi danh nhất do Lưu Tật Cung sáng tạo ra lại là cách sử dụng trường binh khí, tên là Bất Tàng Phong.
Người trong thiên hạ đều biết đệ nhất cao thủ trong quân đội chính là Bắc Dã Vương Thác Bạt Liệt, dẫu chưa chắc đã là thật, nhưng dưới danh tiếng lẫy lừng cũng chẳng ai dám tùy tiện nghi ngờ.
Giờ đây trong thiên hạ đại khái cũng chẳng mấy ai không biết Bắc Dã Vương là cường giả đỉnh phong Võ Nhạc cảnh, chỉ còn thiếu một bước là có thể bước chân vào Phú Thần cảnh chí cao vô thượng kia.
Năm xưa ngay cả Thác Bạt Liệt sau khi chứng kiến đòn mã bộ sóc công của Lưu Tật Cung cũng từng cảm thán thốt lên rằng, nếu luận về trường binh khí thì ông không bằng Lưu tướng quân.
Lâm Diệp lúc này quả thực có một chút xíu bành trướng tự mãn, hoặc giả là vì mùi máu tanh nồng này đã kích thích con mãnh hổ đang ẩn náu trong lòng hắn.
Vả lại, thiếu niên lang thì có mấy ai mà không nhiệt huyết sục sôi cơ chứ.
Khúc Thất Quỷ không cười nữa, những tiếng cười ha ha đáng ghét kia rốt cuộc cũng im bặt, cho nên tiếng thở dốc nặng nề của những người khác trong sân đều trở nên rõ ràng rành mạch.
Khúc Thất Quỷ dẫn theo mười mấy tên thuộc hạ, lúc này đã có một nửa bị Lâm Diệp phế bỏ.
Còn lại bốn năm tên thối lui ra đằng xa, tên nhóc choai choai mà ban đầu bọn chúng chẳng thèm để vào mắt lúc này lại trở thành nỗi sợ hãi tột cùng của bọn chúng.
“Mấy ngón võ này của ngươi không phải do Nghiêm sư phụ dạy đâu nhỉ?”
Khúc Thất Quỷ thăm dò hỏi một câu.
Ý định ban đầu của gã hôm nay là hù dọa Lâm Diệp một phen, để tên người trẻ tuổi không biết trời cao đất dày này sau này phải biết giữ quy củ một chút.
Chuyện hù dọa người ta thì xưa nay gã vốn rất thành thạo, vả lại cũng chẳng cần phải làm bộ làm tịch làm gì, dù sao chuyện phế bỏ vài người gã đâu phải chưa từng làm qua.
Theo lý mà nói, đứa trẻ ở độ tuổi như Lâm Diệp vừa bước vào sân nhìn thấy bọn Cao Cung bị treo lơ lửng thì đáng lẽ phải nhụt chí khiếp sợ hơn phân nửa mới đúng.
Ai ngờ cái tên mười mấy tuổi này không những chẳng hề sợ hãi, mà bây giờ nhìn lại dường như còn có chút mong chờ vào diễn biến tiếp theo của sự việc nữa kia.
Tính cách như Lâm Diệp thì làm sao thèm để ý tới câu hỏi của Khúc Thất Quỷ chứ.
Hắn lúc này chỉ muốn tự thử sức mình xem so với lúc mới tới thành Vân Châu thì rốt cuộc đã mạnh hơn được chút nào chưa.
Khúc Thất Quỷ thấy Lâm Diệp không nói lời nào, trong lòng lại càng thêm nghi hoặc khó hiểu.
Gã đương nhiên biết võ công của Nghiêm Tẩy Ngưu cũng chỉ tàm tạm mà thôi. Theo yêu cầu cứng rắn của triều đình Đại Ngọc đế quốc, cứ cách sáu tháng, tất cả những người tập võ đều bắt buộc phải tới quan phủ sở tại để bình định cấp bậc võ công. Ở trọng trấn như Vân Châu, người tập võ muốn bình định cấp bậc thì phải tới đại doanh Bắc Dã quân.
Lần nào bình định của Nghiêm Tẩy Ngưu cũng chỉ là Hiển Cự cảnh nhất mang, miễn cưỡng thoát khỏi phạm trù võ giả sơ cấp nhất như Khải Minh cảnh.
Trái lại là Lôi Hồng Liễu, lần bình định trước đã có thực lực Bạt Tụy cảnh tam mang, bỏ xa Nghiêm Tẩy Ngưu hơn một đại cảnh giới.