Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dịch: Dưa Hấu
Tăng nhân?
Trong lòng Dương Lăng khẽ run lên.
Đối phương tới thật nhanh!
Người này tất nhiên là tăng nhân của Khổ Giác Tự!
Hắn mở giao diện thuộc tính của đối phương ra nhìn một cái.
Nhân vật: Tuệ Năng
Nghề nghiệp: Võ giả
Sức mạnh: 18
Nhanh nhẹn: 12
Tinh thần: 6
Võ học: Khai Bi Thủ (Đăng đường nhập thất), Tật Phong Bộ (Đăng đường nhập thất), Khổ Giác Tâm Kinh (Nhị lưu, sơ khuy môn kính)
Thế lực: Khổ Giác Tự
“Ba môn võ học trong người!?”
“Đây chính là nội tình của đại tông môn sao...”
Dương Lăng âm thầm kinh thán.
Bất quá hắn cũng chú ý tới, Tuệ Năng tu luyện Khổ Giác Tâm Kinh chỉ là nhị lưu.
“Địa vị của hắn trong Khổ Giác Tự hẳn không cao, hơn nữa với tinh thần lực của hắn, còn chưa đủ điều kiện tu luyện Kim Cương Minh Vương Công.” Dương Lăng âm thầm suy nghĩ.
“Các ngươi nói... Tù Nhân Đồ chính là bị bắt ở đây?” Tăng nhân thản nhiên hỏi.
“Đúng vậy.” Ngô Giám Sự cẩn thận gật đầu.
Tất cả thợ mỏ đều ngẩn ra, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy trên mặt Ngô Giám Sự lộ ra vẻ cẩn trọng dè dặt như vậy.
Trong lòng mọi người không khỏi chấn động.
Rốt cuộc tăng nhân trước mắt này có lai lịch gì?
“Trên người Tù Nhân Đồ, ngoại trừ vài lượng bạc vụn, không còn thứ gì khác?” Tăng nhân lại hỏi.
Ngô Giám Sự cười khổ: “Khi đó Tù Nhân Đồ đã bị Lâm bộ đầu mang đi, tại hạ chưa từng lục soát người hắn...”
Hắn âm thầm liếc Lâm bộ đầu một cái, trong lòng đã mơ hồ đoán được điều gì.
Lâm bộ đầu nhíu mày nói: “Tuệ Năng đại sư, lúc ấy sau khi bắt được Tù Nhân Đồ, chúng ta đã xác minh thân phận.”
“Trên người hắn quả thực không có vật gì khác.”
Nói tới đây, hắn chợt như nghĩ ra điều gì: “Trước kia giang hồ từng đồn, Tù Nhân Đồ đã đánh cắp một thiên phật kinh từ Khổ Giác Tự.”
“Chẳng lẽ lời đồn là thật? Tuệ Năng đại sư tới đây... là vì tìm bộ phật kinh đó?”
Tuệ Năng nhìn Lâm bộ đầu một cái, sau đó cười nhạt: “Tù Nhân Đồ quả thật đã đánh cắp một thiên Phật môn kinh điển từ Khổ Giác tự.”
“Đó là nguyên bản kinh thư, ẩn chứa phật pháp cao thâm, tuyệt đối không thể thất lạc, cho nên Khổ Giác Tự mới phái bần tăng tới thu hồi.”
“Nhưng hiện tại trên người hắn không có kinh thư của Khổ Giác Tự, điều này chứng tỏ hắn đã giấu vật ấy ở nơi khác.”
Thần sắc Ngô Giám Sự khẽ động: “Ý của Tuệ Năng đại sư là tòa Hỏa Tinh Nham khoáng này, rất thích hợp giấu đồ.”
Tuệ Năng chắp tay trước ngực: “Ngô thí chủ, có thể hỗ trợ tìm kiếm hay không? Nếu tìm được thiên Phật môn điển tịch kia, bần tăng vô cùng cảm kích.”
“Ngô huynh, việc này có thể giúp. Lần này ta cũng dẫn theo mấy chục huynh đệ, cùng nhau tìm thử.” Lâm bộ đầu lên tiếng.
Ngô Giám Sự thấy vậy, tự nhiên cũng không tiện từ chối.
Hắn lập tức phân phó Ngưu quản sự, an bài toàn bộ thợ mỏ tiến hành tìm kiếm thiên phật gia điển tịch kia.
Đối mặt hơn ngàn thợ mỏ, Tuệ Năng bỗng cất cao giọng: “Ai có thể tìm được kinh điển Phật môn của Khổ Giác Tự.”
“Bần tăng sẽ truyền cho người đó một môn công phu quyền cước, đồng thời ban thưởng năm mươi lượng bạc trắng!”
“Hít!”
“Công phu!? Năm mươi lượng bạc!?”
“Thật hay giả!?”
“Đại sư Khổ Giác Tự chắc chắn sẽ không thất tín đi?”
“Nếu thật sự tìm được, chẳng phải phát tài rồi sao!”
Trong đám người, Trương Vĩ cùng Lâm Quốc Lương cũng kích động vô cùng.
Trong mắt bọn họ, đây rõ ràng chính là nhiệm vụ trò chơi!
“Manh Manh, Trần Húc.”
“Nếu chúng ta tìm được mục tiêu nhiệm vụ, phần thưởng mọi người cùng chia!” Lâm Quốc Lương hưng phấn nói.
Ngô Manh vui vẻ gật đầu.
Chỉ có Trần Húc là thần sắc ngưng trọng: “Chỉ sợ không dễ như vậy.”
Bên phía Ngô Giám Sự, để phòng ngừa có người tìm được rồi âm thầm giấu đi, đắc tội Khổ Giác Tự.
Hắn trực tiếp để hộ vệ khoáng mạch cùng thủ hạ của Lâm bộ đầu phụ trách giám sát.
Hai bên cộng lại gần trăm người, một người giám sát mười tên thợ mỏ hoàn toàn không thành vấn đề.
Đồng thời còn bắt các thợ mỏ giám sát lẫn nhau, nếu có người giấu đồ mà bị tố giác thành công...
Ban thưởng một trăm lượng!
Thậm chí còn cao hơn phần thưởng của Tuệ Năng!
Không biết là trùng hợp hay cố ý.
Dương Lăng, Trương Vĩ cùng đám người Lâm Quốc Lương lại bị phân cùng một tổ.
Trần Húc ngược lại có chút vui mừng, chủ động tiến lên chào hỏi Dương Lăng.
“Các ngươi xì xào cái gì? Còn không mau tìm!”
Tên bộ khoái giám sát bọn họ sắc mặt khó coi quát lớn.
Đối với đám lưu dân thợ mỏ này, hắn trước nay chưa từng có sắc mặt tốt.
Trần Húc không dám nhiều lời, vội vàng bắt đầu tìm kiếm khắp nơi.
Không chỉ trong quặng mỏ có người tìm, ngay cả thợ mỏ thôn cũng bị lục soát.
“Hai vị, bần tăng cũng đi tìm thử.” Tuệ Năng chắp tay, sau đó quay người đi về phía khoáng mạch.
Đợi hắn đi xa.
Ngô Giám Sự mới thấp giọng nói: “Lâm huynh, thứ Khổ Giác Tự đánh mất thật sự là điển tịch Phật pháp? Mà không phải võ học?”
“Đương nhiên là võ học.” Sắc mặt Lâm bộ đầu vô cùng nghiêm trọng: “Hơn nữa phẩm giai tuyệt đối không thấp, ít nhất cũng là một môn võ học nhị lưu.”
“Đây chính là đại sự...” Ngô Giám Sự lẩm bẩm: “Ngay cả Sơn Hà Tông, trong tay cũng chỉ nắm giữ hai môn võ học tam lưu mà thôi...”
Hắn đột nhiên phản ứng lại: “Tù Nhân Đồ thì sao? Hắn không phải bị các ngươi bắt được sao? Không tra hỏi ra thứ gì sao?”
“Tù Nhân Đồ...” Lâm bộ đầu liếc nhìn bóng lưng Tuệ Năng: “Tuệ Năng đại sư đã nói riêng với hắn vài câu, sau đó Tù Nhân Đồ liền chết.”
“Chết rồi...?” Trong lòng Ngô Giám Sự khẽ run lên: “Nha môn các ngươi không quản?”
“Quản cái gì? Không cần thiết vì chuyện này mà đắc tội Khổ Giác Tự.”
“Trong Triệu quốc, có bao nhiêu quan to quý nhân là khách hành hương của Khổ Giác Tự?”
Lâm bộ đầu thản nhiên nói: “Huống hồ... bọn họ mới là khổ chủ.”
Ngô Giám Sự như có điều suy nghĩ gật đầu, hắn đã hoàn toàn xác định.
Thứ Khổ Giác Tự đánh mất chắc chắn là võ học, hơn nữa tối thiểu cũng là võ học nhị lưu.
Bằng không Tuệ Năng cũng không cần giết người diệt khẩu, tránh cho tin tức truyền ra ngoài, dẫn tới các đại tông môn khác nhòm ngó.
...
Thời gian từng chút trôi qua.
Ngay cả năm tòa quặng mỏ cũng bị an bài người tiến vào tìm kiếm.
Dương Lăng giả vờ nghiêm túc tìm đồ, nhưng trên thực tế lại âm thầm chú ý động tĩnh của Tuệ Năng.
Khi thấy Tuệ Năng đi vào số năm quặng mỏ, tim hắn lập tức trầm xuống.
Chẳng lẽ đối phương đã từ miệng Tù Nhân Đồ hỏi ra nơi giấu Kim Cương Minh Vương Công?
“Không đúng. Nếu hắn thật sự biết địa điểm, cũng không cần huy động nhân lực như vậy.” Dương Lăng âm thầm thở phào.
“Dương Lăng, ngươi có phải sắp gom đủ năm lượng bạc rồi không?”
Bên cạnh, Trương Vĩ vừa tìm kiếm trong các góc khuất vừa mở miệng hỏi.
“Liên quan gì tới ngươi?” Dương Lăng liếc hắn một cái.
Thuận tiện nhìn luôn bảng thuộc tính của Trương Vĩ.
Nhân vật: Trương Vĩ
Nghề nghiệp: Võ giả
Đẳng cấp: 3
Sức mạnh: 4
Nhanh nhẹn: 2
Tinh thần: 1
Võ học: Trương gia thối pháp (Nhập môn)
Điểm sinh mệnh: 40
Dương Lăng bất động thanh sắc, trên mặt không lộ ra chút dị dạng nào.
Nghề nghiệp của đối phương đã đổi từ thợ mỏ thành võ giả.
Tên này từng tiếp xúc với Trương Hào?
Vì sao Trương Hào lại truyền Trương gia thối pháp cho hắn?
Trương Vĩ hoàn toàn không biết bí mật của mình đã bị nhìn thấu, tiếp tục nói: “Ngươi đào quáng nhanh như vậy, muốn gom đủ năm lượng bạc cũng không khó. Ta muốn cùng ngươi làm một vụ giao dịch.”
“Ngươi có thứ gì đáng để giao dịch với ta?” Dương Lăng hờ hững nói.
Trong mắt Trương Vĩ lóe lên một tia tức giận, nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn xuống, chậm rãi tiến lại gần Dương Lăng, thấp giọng nói: “Võ học.”
“Võ học? Ngươi có võ học?” Bước chân Dương Lăng khựng lại.
Trương Vĩ thấp giọng: “Nhỏ tiếng thôi. Nếu ngươi muốn tu luyện, vậy lấy bạc ra mua!”
Trong lòng Dương Lăng khẽ động, chẳng lẽ tên này thật sự có võ học?
Lấy được từ chỗ Trương Hào?
Nếu thật là vậy, Trương Vĩ dường như cũng chỉ có thể tìm Dương Lăng giao dịch.
Bởi vì tìm người khác, chính là tự tìm đường chết!