Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dịch: Dưa Hấu
Cuộc lục soát kéo dài khoảng năm canh giờ thì kết thúc.
Bất kể là khoáng mạch, quặng mỏ hay thợ mỏ thôn đều bị lục soát trên dưới mấy lượt, nhưng không thu hoạch được chút gì.
“Tuệ Năng đại sư, xem ra đồ vật không ở đây...” Ngô Giám Sự chắp tay nói: “Hôm nay khoáng mạch đã đình công một ngày, nếu còn tiếp tục nữa, chỉ sợ không kịp giao nộp bên trên.”
Tuệ Năng mặt không đổi sắc, trầm mặc nửa ngày rồi mỉm cười: “Đã khiến Ngô thí chủ khó xử. Nếu đồ vật không ở nơi này, vậy bần tăng xin cáo từ trước.”
“Tuệ Năng đại sư, ta tiễn ngươi về thành.” Lâm bộ đầu nói.
Rất nhanh, Lâm bộ đầu mang theo thủ hạ, cùng Tuệ Năng rời khỏi thợ mỏ thôn.
“Đêm nay không cần đào quáng nữa, tất cả trở về nghỉ ngơi đi.” Ngô Giám Sự phân phó.
Đám thợ mỏ nghe vậy, chỉ có thể ủ rũ rời đi.
Tìm suốt một ngày, ngay cả cọng lông cũng không tìm thấy, lại còn bỏ lỡ một ngày đào quáng.
Tiền cơm hôm nay coi như mất trắng.
Sau khi toàn bộ thợ mỏ rời đi, Ngô Giám Sự nhìn về phía Ngưu quản sự: “Ngưu quản sự, phong tỏa tạm thời số một quặng mỏ, không cho bất kỳ ai tiến vào.”
“Ngươi tìm một tên hộ vệ đi đường nhanh tới Sơn Hà Tông một chuyến, báo rằng Hỏa Tinh Nham khoáng xảy ra chuyện.”
“Ngô Giám Sự, xảy ra chuyện gì?” Ngưu quản sự hơi kinh hãi.
“Chuyện này dính líu quá lớn, chúng ta tốt nhất đừng nhúng tay quá sâu.” Ngô Giám Sự vỗ vai hắn.
Ngưu quản sự lập tức nghĩ tới Tuệ Năng, trong lòng không khỏi run lên.
Nhưng hắn cũng không dám suy nghĩ nhiều, lập tức an bài mấy tên hộ vệ khoáng mạch đi gấp tới Sơn Hà Tông.
Ban đêm.
Trong phòng, Dương Lăng tiếp tục tu luyện Kim Cương Minh Vương Công.
Sau khi gom đủ năm điểm kinh nghiệm, xác định sẽ không tiếp tục tăng trưởng nữa, hắn mới đi ngủ.
Sáng hôm sau.
“Khoáng mạch không cho vào?”
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Nghe nói phải đình công vài ngày.”
Thợ mỏ thôn vô cùng náo nhiệt.
Đáng lẽ giờ này phải đi đào quáng, nhưng toàn bộ thợ mỏ đều bị giữ lại trong thôn.
“Vương thúc, xảy ra chuyện gì? Vì sao không cho vào khoáng mạch?”
Dương Lăng đảo mắt nhìn quanh, thấy Vương thúc liền lập tức tiến lên hỏi.
“Xảy ra chuyện rồi.” Vương thúc thần sắc nghiêm túc, kéo Dương Lăng sang một bên: “Ta nghe nói số một quặng mỏ bị phong tỏa, không cho bất kỳ ai tiến vào. Chuyện này rất có thể có liên quan tới vị đại sư Khổ Giác tự hôm qua.”
“Số một quặng mỏ bị phong tỏa?” Trong lòng Dương Lăng khẽ run.
Chuyện này chắc không liên quan tới Kim Cương Minh Vương Công, rất có thể là thi thể của lão Ngũ bọn chúng đã bị phát hiện...
“Dương Lăng!” Ở phía xa, Trương Vĩ gọi hắn một tiếng.
“Vương thúc, ta đi trước.” Dương Lăng nói.
“Đi đi.” Vương thúc khoát tay, rồi tiếp tục tụ tập với mấy lão thợ mỏ khác xì xào bàn tán.
Tìm một góc yên tĩnh.
Dương Lăng quan sát Trương Vĩ từ trên xuống dưới: “Trương Vĩ, lần này ngươi lại muốn giở trò gì?”
“Lúc đào quáng, ta vô tình đào được một bản võ học.”
Trương Vĩ chậm rãi nói: “Ngươi hẳn hiểu điều này có ý nghĩa gì.”
“Võ học gì?” Dương Lăng híp mắt: “Đào quáng mà cũng có loại thu hoạch này?”
Dương Lăng bỗng biến sắc: “Không phải là phật kinh của Khổ Giác tự đấy chứ? Ngươi muốn chết thì tự đi chết, ta còn chưa muốn chết!”
“Nhỏ tiếng chút!” Trương Vĩ hoảng hốt nhìn quanh, xác nhận không có ai gần đó mới thở phào: “Dương Lăng, nếu ta thật có bản phật kinh kia, ta đã sớm nộp lên lĩnh thưởng rồi. Còn cần tìm ngươi làm gì?”
“Vậy là thứ gì?” Dương Lăng lạnh nhạt nói: “Đã muốn bán cho ta thì đừng vòng vo nữa, lấy ra xem.”
“Ta không ngu đến vậy.” Trương Vĩ lạnh giọng: “Ta đã giấu nó ở nơi không ai tìm thấy, cho dù bây giờ ngươi đi tố giác ta có võ học, cũng sẽ không ai tin ngươi.
“Vậy vụ giao dịch này không làm được.” Dương Lăng gật đầu: “Ta không tin ngươi, mà ngươi cũng chẳng tin ta, chi bằng đường ai nấy đi.”
Nói xong, hắn xoay người định rời đi.
“Băng Sơn Quyền.” Trương Vĩ trầm giọng: “Môn quyền pháp này tên là Băng Sơn Quyền!”
Quyền pháp?
Trong lòng Dương Lăng khẽ động, hiện giờ sức mạnh của hắn đã rất cao, lại còn có Kim Cương Minh Vương Công hộ thân.
Chỉ thiếu thủ đoạn chiến đấu mà thôi.
“Có võ học rồi, vì sao ngươi không tự luyện?” Dương Lăng nhìn chằm chằm Trương Vĩ.
Trương Vĩ trầm mặc một lát rồi nói: “Có lẽ ngươi chưa biết. Ở Thần Vực, võ học cần có điều kiện mới tu luyện được.”
“Băng Sơn Quyền yêu cầu rất cao, phải có tám điểm sức mạnh. Mà ta mới có bốn điểm, tạm thời không luyện được.”
“Thuộc tính sức mạnh?” Dương Lăng giả bộ kinh ngạc: “Ngươi có thể nhìn thấy thuộc tính của bản thân?”
Quả nhiên, xem ra chỉ khi trở thành võ giả mới có thể nhìn thấy bảng thuộc tính.
Trương Vĩ quan sát Dương Lăng rồi cười nói: “Thật ra ta đã là võ giả, cho nên ta có thể thấy bảng thuộc tính của mình. Hiện giờ sức mạnh của ta là bốn điểm, nhanh nhẹn ba điểm, tinh thần một điểm.”
Rõ ràng nhanh nhẹn của ngươi là năm điểm.
Dương Lăng âm thầm phỉ nhổ, nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm túc: “Ngươi thật sự nhìn thấy giao diện thuộc tính? Trong đó có những gì? Có lẽ đó là mấu chốt để chúng ta hiểu Thần Vực.”
“Lừa ngươi làm gì. Chờ ngươi luyện thành Băng Sơn Quyền, ngươi cũng sẽ nhìn thấy.” Trương Vĩ nói: “Ta không giống ngươi, cái gì cũng giấu giếm. Theo quan sát của ta, sở dĩ ngươi đào quáng nhanh như vậy, ngoài chuyện quen tay hay việc, thuộc tính sức mạnh của ngươi chắc chắn rất cao. Chỉ cần luyện được Băng Sơn Quyền, ngươi sẽ lập tức trở thành võ giả.”
“Nói nhiều như vậy làm gì? Băng Sơn Quyền đâu?” Dương Lăng trầm giọng hỏi.
“Năm lượng bạc. Đưa ta năm lượng bạc, ta sẽ giao Băng Sơn Quyền cho ngươi.” Trương Vĩ nói.
‘Hắn gấp rời khỏi nơi này như vậy… Xem ra đúng là đang chột dạ, sợ chuyện của Trương Hào liên lụy tới mình.’ Dương Lăng thầm nghĩ, hắn thật sự rất tò mò.
Rốt cuộc tên này đã lấy được võ học của Trương Hào bằng cách nào?
Chẳng lẽ chỉ vì cả hai cùng họ Trương?
Quá vô lý.
“Năm lượng bạc, ta đúng là có.” Dương Lăng chậm rãi nói.
Trong mắt Trương Vĩ lập tức lóe lên vẻ vui mừng.
“Nhưng ta muốn kiểm hàng trước, loại giao dịch này, phải một tay giao tiền, một tay giao hàng. Ta sẽ không trả tiền trước.” Dương Lăng nói.
Trương Vĩ trầm mặc hồi lâu rồi mới gật đầu: “Được. Đêm nay ta sẽ tới tìm ngươi.”
Nói xong, Trương Vĩ quay người rời đi.
Mặt trời lặn.
Giờ Tý ban đêm.
Thợ mỏ thôn đã không còn bóng người.
Trương Vĩ lặng lẽ đi tới trước cửa phòng Dương Lăng: “Mở cửa.”
Dương Lăng mở cửa phòng.
Trương Vĩ lập tức lách người tiến vào.
“Đây chính là Băng Sơn Quyền.” Trương Vĩ lấy từ trong ngực ra một quyển cổ tịch.
Dương Lăng nhìn thoáng qua, trước mắt lập tức hiện lên một hàng tin tức:
‘Băng Sơn Quyền, bất nhập lưu công pháp’
Giống Hắc Hổ Quyền, đều là bất nhập lưu.
Dương Lăng không ghét bỏ, sau khi xác nhận đây đúng là võ học, hắn lấy ra năm lượng bạc đặt lên bàn.
Trương Vĩ buông Băng Sơn Quyền xuống, sau đó cầm lấy năm lượng bạc.
Hoàn thành giao dịch.
Trương Vĩ rõ ràng nhẹ nhõm hơn nhiều, cười nói: “Ta đi trước. Chúc mừng ngươi sắp trở thành võ giả.”
Sau khi Trương Vĩ rời đi.
Dương Lăng cầm lấy Băng Sơn Quyền.
Hệ thống dường như đã phán định quyển võ học này thuộc về hắn, cho nên lập tức hiện ra tin tức mới:
‘Băng Sơn Quyền, điều kiện tu luyện: Sức mạnh 8, tinh thần 3.’
‘Điều kiện đạt chuẩn ‘
‘Có lĩnh ngộ hay không?’
“Cẩu vật Trương Vĩ… Hắn cố tình không nhắc tới yêu cầu tinh thần lực, rõ ràng muốn âm ta.” Dương Lăng tức đến bật cười.
May mà tinh thần lực của hắn đạt tới mười điểm, nếu không lần này coi như mất trắng năm lượng bạc.
Rõ ràng Trương Vĩ đã đoán ra tinh thần lực rất khó tăng trưởng, với tiêu chuẩn một điểm tinh thần lực của hắn. Cho dù sau này sức mạnh tăng tới tám điểm, cũng không thể lĩnh ngộ Băng Sơn Quyền.
“Lĩnh ngộ.” Dương Lăng lập tức lựa chọn lĩnh ngộ.
Quyển võ học trong tay lập tức hóa thành một đạo lưu quang, chui vào cơ thể hắn.
Một dòng nhiệt lưu dâng lên, trong đầu Dương Lăng lần nữa xuất hiện thêm ký ức liên quan tới Băng Sơn Quyền.