Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dịch: Dưa Hấu
Lời nói của Ngô Giám Sự khiến đám thợ mỏ tại chỗ chấn động không nhỏ, khi nhìn về phía Dương Lăng, trong mắt bọn hắn đã tràn ngập ghen ghét cùng hâm mộ.
“Đại nhân vật phía trên muốn tới thị sát? Còn muốn để thợ mỏ các quặng luận bàn kỹ nghệ?”
Trong lòng Dương Lăng khẽ rung động, bối cảnh của mỏ Hỏa Tinh Nham này quả nhiên không hề đơn giản.
Khoảng thời gian này hắn vẫn luôn âm thầm thu thập tin tức liên quan tới địa đồ của Thần Vực, muốn biết rõ bản thân đang ở nơi nào.
Đáng tiếc, đừng nói đại địa đồ, ngay cả bối cảnh của Thanh Sơn thành cùng mỏ Hỏa Tinh Nham ngoài thành, hắn cũng chưa thể hiểu rõ.
Đám thợ mỏ nơi này gần như đều là mù chữ, hỏi gì cũng không rõ ràng.
Mà cơ hội lần này, rất có thể sẽ giúp hắn tiếp xúc được tầng lớp đại nhân vật cao hơn.
Biết đâu... còn có cơ hội lấy được môn Hắc Hổ Quyền mà Ngô Giám Sự tu luyện?
Trong đám người, Trương Vĩ hối hận đến mức đập thẳng vào đùi, ánh mắt chột dạ, nội tâm đầy hoảng loạn.
“Ngô Giám Sự, chuyện lớn như vậy sao có thể giao cho hắn? Hắn mới tới khoáng mạch của chúng ta chưa đến một tháng...” Ngũ ca kinh hãi lên tiếng.
Ngô Giám Sự lạnh lùng quét mắt nhìn hắn, “Câm miệng.”
Sắc mặt Ngũ ca lập tức tái nhợt.
“Làm cho tốt.” Ngô Giám Sự vỗ vai Dương Lăng, sau đó xoay người rời đi.
Ngũ ca thấy vậy liền vội vàng chạy theo.
Đám thợ mỏ thấy không còn náo nhiệt để xem, cũng lần lượt tản đi làm việc của mình.
“Dương ca, tên Ngũ ca kia đúng là quá ghê tởm. May mà Ngô Giám Sự tới kịp, vừa rồi ngươi không bị thương chứ?” Trương Vĩ mặt dày tiến tới làm thân.
Dương Lăng cười nhạt, “Trương Vĩ, ngươi nghĩ ta là kẻ ngu sao?”
Trương Vĩ cười gượng, “Dương ca, lời này là ý gì...”
“Xem như chúng ta đều là người chơi, chuyện hôm nay ta tạm thời không tính toán với ngươi. Sau này ngươi đừng chọc ta, ta cũng sẽ không gây chuyện với ngươi, còn Hỏa Tinh Nham thì tự mình đào lấy.” Nói xong, Dương Lăng xoay người đi về phía khoáng mạch.
Sắc mặt Trương Vĩ lập tức trở nên cực kỳ khó coi, hắn siết chặt nắm đấm, gắt gao nhìn bóng lưng Dương Lăng.
“Ngươi ngầu cái gì mà ngầu? Chẳng qua chỉ vào game sớm hơn ta một chút, thể chất tốt hơn một chút thôi.”
“Ta không tin không có ngươi thì ta sống không nổi!”
Mỏ Hỏa Tinh Nham.
Dương Lăng chỉ mất thời gian cạn chén trà đã tìm được một khối Hỏa Tinh Nham chưa bị khai thác.
Hắn nắm chặt thép tinh cuốc chim, sức mạnh lập tức tăng thêm ba điểm.
Hiện giờ tổng sức mạnh của hắn đã đạt tới mười điểm, cho dù so với Ngô Giám Sự, cũng chỉ kém hai điểm mà thôi.
Trong toàn bộ mỏ quặng này, kẻ có sức mạnh tương đương hắn cũng chỉ còn đám hộ vệ khoáng mạch.
“Để ta xem thử uy lực của ngươi.”
Dương Lăng liếc nhìn cây thép tinh cuốc chim trong tay, sau đó hung hăng bổ xuống!
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ lực lượng trong cơ thể hắn như cuồng bạo vận chuyển, từ cánh tay bộc phát ra ngoài.
Phanh!
Một khối Hỏa Tinh Nham trực tiếp rơi xuống đất.
“Trước kia ít nhất phải đục ba năm lần, hiện giờ chỉ một nhát đã xong...”
Dương Lăng cực kỳ hài lòng với biến hóa của bản thân, tiếp tục điên cuồng khai thác Hỏa Tinh Nham trước mặt.
Đào xong chỗ này, hắn lại lập tức tìm mục tiêu tiếp theo.
Túi vải bên hông càng lúc càng đầy.
Sau năm canh giờ, túi vải gần như đã chứa đầy một cân Hỏa Tinh Nham.
“So với lúc mới tới, hiệu suất đã tăng gần gấp mười.”
“Một cân Hỏa Tinh Nham có thể đổi được một trăm đồng tiền, một ngàn đồng tiền có thể đổi một lượng bạc.”
“Hồi mới bị bắt tới đây, ta từng nghe nói chỉ cần gom đủ năm lượng bạc là có thể mua được thân phận chính thức.”
Dương Lăng nhớ lại cảnh tượng khi mình bị xem như lưu dân rồi bị bắt tới khoáng mạch.
Thân là người chơi, khi mới tiến vào hắn không có bất kỳ giấy tờ chứng minh thân phận nào.
Loại người như vậy sẽ bị coi là lưu dân, không được luật pháp của Thanh Sơn thành bảo hộ.
Đám thợ mỏ sống trong thôn thợ mỏ, tám chín phần đều là lưu dân không có thân phận.
Chỉ có một hai phần là thổ dân thật sự của Thanh Sơn thành, vị Vương thúc trước đó chính là một trong số đó.
Mà đối với loại thổ dân này, Ngũ ca căn bản không dám tùy tiện ức hiếp.
“Hiện giờ hiệu suất của ta tăng mạnh như vậy, nếu tiếp tục đào thêm năm canh giờ nữa, lại có thể gom thêm một cân.”
“Hai cân Hỏa Tinh Nham có thể đổi được hai trăm đồng tiền...”
“Không tới một tháng, ta sẽ mua nổi thân phận chính thức!”
“Theo kiểu của các trò chơi trước kia, có được thân phận chính thức rất có thể chính là cánh cửa đầu tiên của Thần Vực.”
“Sau đó mới có tư cách tiếp xúc võ công.”
Nghĩ đến đây, Dương Lăng tiếp tục tìm kiếm Hỏa Tinh Nham.
Hiện giờ hắn có hai mục tiêu.
Thăng cấp cộng điểm!
Giành được thân phận chính thức!
Mà may mắn là chỉ cần đào quáng thì cả hai mục tiêu này đều có thể đạt được.
Hiệu suất tăng gần mười lần cũng đồng nghĩa tốc độ thu hoạch điểm kinh nghiệm của hắn cũng gần gấp mười trước kia!
Đáng tiếc giao diện thuộc tính không hiển thị chi tiết điểm kinh nghiệm, khiến hắn không thể biết mình còn thiếu bao nhiêu mới có thể lên cấp năm.
Thời gian chậm rãi trôi qua, số lượng thợ mỏ trong khoáng mạch ngày càng ít.
Dương Lăng không ngừng đi lại khắp nơi trong mỏ.
“Hỏa Tinh Nham đúng là quá hiếm, đào chưa được bao lâu đã hết sạch, cứ phải chạy khắp nơi tìm quặng đúng là quá lãng phí thời gian.”
“Nếu có một khối lớn thì tốt rồi...”
Nghĩ đến đây, hắn bỗng nhìn về những động quặng tối đen xung quanh.
Mỏ Hỏa Tinh Nham vốn là mỏ lộ thiên, nhưng sau nhiều năm khai thác cũng đã xuất hiện không ít động quặng sâu không thấy đáy.
Những động quặng này khác với khu lộ thiên.
Ở khu lộ thiên, tầng ngoài thường chỉ có chút ít Hỏa Tinh Nham, số lượng không nhiều nhưng đủ cho thợ mỏ miễn cưỡng sống sót, thậm chí kiếm được chút tiền.
Nhưng trong động quặng lại thỉnh thoảng xuất hiện những khối Hỏa Tinh Nham cỡ lớn.
Nói cách khác, vào động quặng lợi nhuận cao hơn rất nhiều, nhưng theo lời cảnh cáo của Vương thúc, Dương Lăng biết tiến vào động quặng có ba đại nguy hiểm!
Thứ nhất, bên trong động quặng rối rắm phức tạp, cực dễ lạc đường. Nếu chẳng may ngã gãy chân trong đó, rất có thể sẽ chết luôn ở bên trong, thậm chí còn có nguy cơ mỏ sập.
Thứ hai, trong khoáng mạch có không ít kẻ chuyên âm thầm hạ độc thủ, chúng không dám động thủ ở khu lộ thiên, nhưng động quặng lại là nơi cực kỳ thích hợp để giết người cướp của.
Thứ ba, tuy hiếm gặp nhưng trong động quặng có khả năng xuất hiện khoáng trùng kịch độc!
“Vương thúc từng nói, có người bị khoáng trùng cắn một cái, còn chưa kịp đưa đi cứu đã chết rồi. Dù chưa từng gặp qua, nhưng vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Nghĩ tới đây, Dương Lăng từ bỏ ý định tiến vào động quặng, hắn muốn ổn định thăng cấp.
Cho dù thật sự muốn vào động quặng, ít nhất cũng phải chờ sức mạnh đạt tới khoảng mười lăm điểm.
Khi đó hắn sẽ có một trăm năm mươi điểm sinh mệnh, lượng máu vượt xa người bình thường, mới đủ tư cách liều một phen trong động quặng.
Ngoài ra, muốn vào động quặng còn cần chuẩn bị rất nhiều thứ, hiện tại vẫn chưa thích hợp.
“Ai?”
Dương Lăng đột nhiên quay đầu, cuốc chim thép tinh trong tay đã chuẩn bị sẵn sàng để bổ tới.
“Ngươi gọi Dương Lăng đúng không? Chuyện trong thôn hôm nay, ta cũng thấy rồi.”
Người tới là một trung niên gầy gò.
Dương Lăng nhận ra đối phương, đó là thổ dân của Thanh Sơn thành, có thân phận chính thức, không phải lưu dân.
Giao diện thuộc tính của đối phương chậm rãi hiện lên.
Nhân vật: Triệu Hầu
Nghề nghiệp: Thợ mỏ
Sức mạnh: 7
Nhanh nhẹn: 8
Tinh thần: 2
Nhanh nhẹn của đối phương cao tới tám điểm, còn cao hơn Dương Lăng ba điểm, đã vượt xa phạm trù người bình thường.
“Triệu thúc, có chuyện gì sao?” Dương Lăng khách khí hỏi.
“Ngươi biết ta?” Triệu Hầu hơi bất ngờ.
Dương Lăng cười đáp: “Vương thúc từng nhắc tới ngươi, nói ngươi là người có bản lĩnh.”
“À, hóa ra là lão Vương nhắc tới ta.”
Triệu Hầu bừng tỉnh, sau đó cười nói: “Vừa rồi nhìn dáng vẻ của ngươi, dường như muốn vào động quặng liều mạng?”
“Không có.” Dương Lăng lập tức phủ nhận.