Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dịch: Dưa Hấu

“Không thể không nói, nhìn túi vải căng phồng của ngươi là biết hiện giờ kỹ nghệ đào quáng của ngươi càng lúc càng thuần thục, khả năng khống chế lực đạo cũng mạnh hơn đám gia hỏa kia quá nhiều.”

“Khoáng mạch lộ thiên đã không còn đủ cho ngươi nữa.”

“Ngươi là lưu dân đúng không? Muốn dựa vào khoáng mạch này kiếm tiền đổi lấy một thân phận chính thức?”

Triệu Hầu mỉm cười nói.

Dương Lăng bất động thanh sắc đáp: “Triệu thúc, ta quả thật muốn mua một thân phận chính thức, nhưng động quặng quá mức hung hiểm, ta không định đi. Nếu cứ trực tiếp xông vào, đương nhiên rất nguy hiểm.”

Triệu Hầu cười híp mắt nói: “Nhưng nếu ngươi mua một phần địa đồ quặng mỏ từ chỗ ta, vậy sẽ không còn nguy hiểm như thế.”

“Ngoài địa đồ ra, chỗ ta còn bán cả thuốc giải độc. Nếu gặp phải khoáng trùng, có thể dùng để giữ mạng.”

“Địa đồ quặng mỏ?” Dương Lăng hơi kinh ngạc.

Mấy động quặng lộn xộn kia, vậy mà còn có địa đồ?

“Thế nào? Một phần địa đồ quặng mỏ ta chỉ bán hai trăm văn.”

“Đống Hỏa Tinh Nham bên hông ngươi hiện giờ cũng gần đáng giá từng đó.”

Triệu Hầu nói: “Nếu vào động quặng gặp được khối lớn Hỏa Tinh Nham, với tốc độ đào quáng của ngươi, một ngày là đủ hồi vốn, còn có lời lớn!”

“Ta làm sao biết địa đồ của ngươi là thật hay giả? Nếu ngươi tùy tiện vẽ bậy vài nét, chẳng phải sẽ hại chết ta sao?” Dương Lăng như có điều suy nghĩ.

Thấy hắn thật sự có ý định, Triệu Hầu lập tức liếc nhìn bốn phía rồi nói: “Nếu ngươi thật sự muốn mua, trưa mai tới tìm ta trong thôn. Ngươi hỏi lão Vương là biết ta ở đâu.”

“Còn về thật giả của địa đồ, ngươi cứ yên tâm. Cuộc mua bán này là được Ngưu quản sự gật đầu ta mới dám làm, nếu không tin, lát nữa ngươi cứ đi hỏi Ngưu quản sự.”

Nói xong, hắn xoay người rời đi.

Dương Lăng đứng yên trầm tư một lát, nhìn sắc trời đã không còn sớm, cũng quay đầu đi về phía lối ra.

“Ồ? Hai cân Hỏa Tinh Nham?”

Ngưu quản sự mở túi vải ra, nhìn đống Hỏa Tinh Nham đầy bên trong, có chút kinh ngạc liếc nhìn Dương Lăng.

Dương Lăng cười ngây ngô.

“Hôm nay vận khí tốt, gặp toàn khối lớn. Tốc độ đào quáng của ngươi hiện giờ, trong tất cả thợ mỏ cũng thuộc hàng đầu.”

Ngưu quản sự như có điều suy nghĩ.

“Hình như sức lực của ngươi cũng mạnh hơn lúc mới tới không ít?” Trong lòng Dương Lăng khẽ run lên.

NPC còn có thể chú ý tới loại chuyện này?

Hắn nhỏ giọng đáp: “Trước kia ăn không đủ no, sức lực yếu đi rất nhiều. Gần đây mới khôi phục lại chút ít.”

“Thì ra là vậy, xem ra nền tảng thân thể của ngươi vốn đã không tệ.” Ngưu quản sự vừa nói vừa đếm ra hai trăm văn đưa cho Dương Lăng.

Trong lòng Dương Lăng âm thầm thở phào, vừa rồi mua Cuốc Chim Thép Tinh xong, trên người hắn chỉ còn năm mươi văn.

Hiện giờ có thêm hai trăm văn này, túi tiền cuối cùng cũng đỡ trống rỗng hơn chút.

“Ngưu quản sự, ta có thể hỏi thêm một chuyện không?” Dương Lăng nhỏ giọng hỏi.

“Triệu Hầu đã nói với ta rồi. Ngươi định vào động quặng đúng không?” Ngưu quản sự thản nhiên nói: “Địa đồ trong tay hắn đại khái đáng tin tám phần, hai phần còn lại có thể sẽ xuất hiện sai sót.”

“Đa tạ Ngưu quản sự!” Dương Lăng lập tức chắp tay cảm tạ.

Đúng lúc này, Trương Vĩ kéo theo thân thể mệt mỏi bước tới, đặt túi vải lên bàn.

Hắn liếc Dương Lăng một cái, sắc mặt lạnh nhạt.

“Một lạng? Ha ha, xem như ngươi đã tìm được đường sống ở nơi này.” Ngưu quản sự cười nhạt một tiếng, ném cho Trương Vĩ mười văn tiền.

Trương Vĩ nhận lấy tiền, không nói lời nào, khập khiễng rời đi.

Đây là biểu hiện của việc cơ bắp đau nhức tới cực hạn.

Thần sắc Dương Lăng khẽ động, nhìn sang giao diện thuộc tính của Trương Vĩ.

Nhân vật: Trương Vĩ

Nghề nghiệp: Thợ mỏ

Đẳng cấp: 2

Sức mạnh: 3

Nhanh nhẹn: 2

Tinh thần: 1

Điểm sinh mệnh: 30

“Thăng cấp rồi?”

“Xem ra hắn tuy không nhìn thấy giao diện thuộc tính, nhưng dường như vẫn có năng lực thăng cấp.”

“Vậy điểm sức mạnh này là hắn tự cộng, hay do hệ thống của Thần Vực tự động cộng cho hắn?”

“Bất quá mỗi lần ta thu hoạch điểm kinh nghiệm đều có thể làm dịu mệt mỏi cùng đau nhức cơ bắp, nhưng hắn thì không được.”

“Rõ ràng hắn cũng không cảm nhận được sự tồn tại của điểm kinh nghiệm, rất có thể chính hắn còn không biết sức mạnh của mình đã đạt ba điểm.”

Nghĩ tới đây, Dương Lăng quyết định tiếp tục quan sát thêm một thời gian, để xác nhận xem Trương Vĩ có cố ý che giấu chuyện này hay không.

Điều này đối với hắn cực kỳ quan trọng.

Hắn hoài nghi hiện tại chắc chắn có rất nhiều người chơi đang ở trong Thần Vực, chỉ là vị trí phân bố khác nhau mà thôi.

Nếu chỉ có mình hắn có thể chủ động cảm nhận điểm kinh nghiệm và tự do cộng điểm, vậy đây chính là ưu thế lớn nhất của hắn!

“Tiểu tử kia ngày đầu mới tới là do ngươi chăm sóc. Kết quả hiện giờ lại thành cừu nhân?” Ngưu quản sự cười như không cười hỏi.

“Ngưu quản sự, ta với hắn vốn cũng không quen biết.” Dương Lăng nhếch miệng cười.

Ngưu quản sự khẽ gật đầu.

“Đi đi. Ở loại địa phương này làm việc, một người luôn tốt hơn hai người.”

Trên đường trở về, Dương Lăng vẫn luôn suy nghĩ câu nói kia của Ngưu quản sự.

“Một người làm việc. Trong hai người, rất có thể sẽ có kẻ thấy tiền nổi lòng tham, xem ra loại chuyện này trong khoáng mạch cũng không hiếm gặp. Ngưu quản sự quả thật khá nhiệt tâm.”

Trở về căn phòng nhỏ, Dương Lăng lập tức nằm xuống ngủ.

Ngày hôm sau, hắn đi tìm Vương thúc hỏi địa chỉ của Triệu Hầu.

Vừa nhìn thấy Dương Lăng, Triệu Hầu liền cười mời hắn ngồi xuống.

Sau đó lấy ra một tấm địa đồ, chậm rãi trải lên bàn.

‘Địa đồ quặng mỏ Hỏa Tinh Nham số 1, 2, 3, 4, 5.’

Thuộc tính của địa đồ lập tức hiện ra trước mắt, trong lòng Dương Lăng khẽ động.

Địa đồ này quả nhiên có hiệu lực, bằng không hệ thống của Thần Vực sẽ không công nhận nó.

“Phần địa đồ trong tay ta bao gồm năm động quặng, đều là những động quặng có giá trị.” Triệu Hầu mỉm cười nói: “Ngươi có thể xem thêm vài lần, dù sao ngươi cũng không nhớ nổi hết.”

“Phía trên đã đánh dấu nơi từng xuất hiện khoáng trùng, nơi từng có khối lớn Hỏa Tinh Nham, ngay cả chỗ nào từng sập quặng, ta cũng đánh dấu rõ.”

“Bất quá hai tháng gần đây ta chưa từng vào động quặng, nếu bên trong có biến hóa gì thì không liên quan tới ta.”

Nói tới đây, hắn chậm rãi thu hồi địa đồ, cười nói: “Hai trăm văn.”

Dương Lăng suy nghĩ một chút rồi lấy ra hai trăm văn đưa cho đối phương.

Triệu Hầu lúc này mới cười híp mắt giao địa đồ cho hắn.

‘Địa đồ quặng mỏ đang tải…’

Hệ thống đột nhiên hiện ra nhắc nhở.

Dương Lăng bất động thanh sắc.

Khoảng vài giây sau, trong giao diện thuộc tính của hắn liền xuất hiện thêm một cột bản đồ. Mở ra xem thử, chính là tấm địa đồ trước mặt này.

“Triệu thúc, nếu sau này ta không cần tấm địa đồ này nữa, có thể bán lại không?” Dương Lăng đột nhiên hỏi.

“Bán cho người khác? Đương nhiên là không được. Địa đồ này là ta dùng mạng đổi lấy, thuộc về thành quả lao động của ta.”

Triệu Hầu cười nói:

“Nếu ngươi dám chuyển bán, vậy chính là phá hỏng quy củ, ta không tìm ngươi thì Ngưu quản sự cũng sẽ tìm ngươi. Trong hai trăm văn kia, có một trăm văn là phần của Ngưu quản sự.”

“Bán lại cho ngươi cũng không được sao?” Dương Lăng cười khổ, “Ta đột nhiên hơi hối hận rồi, loại địa phương hung hiểm như động quặng này, lỡ mất mạng thì sao?”

“Bán lại cho ta? Chỗ ta không nhận trả hàng.” Triệu Hầu cảnh giác nhìn Dương Lăng, “Nếu ngươi thật sự muốn đổi ý, địa đồ để lại đây. Ta nhiều nhất chỉ trả lại ngươi một trăm văn.”

“Không thể nhiều thêm chút sao?”

“Không được, đây là quy củ. Nếu không phải thấy ngươi còn chưa bước ra khỏi cửa, ta một văn cũng sẽ không trả lại.” Triệu Hầu thản nhiên nói.

“Được rồi, một trăm văn thì một trăm văn vậy.” Dương Lăng đáp.

Thần sắc Triệu Hầu có chút cổ quái, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Hắn thu hồi địa đồ, ném cho Dương Lăng một trăm văn, sau đó phất tay.

“Không có việc gì thì đi đi, ta còn phải tiếp khách khác.”

Rời khỏi chỗ ở của Triệu Hầu, Dương Lăng không nhịn được âm thầm mừng rỡ.

Một trăm văn đổi lấy một tấm địa đồ quặng mỏ, đúng là niềm vui ngoài ý muốn.

“Hiện giờ ta còn một trăm năm mươi văn, phải chuẩn bị thêm thuốc giải độc cùng Kim Sang Dược.”

Nghĩ tới đây, Dương Lăng đi về phía một hiệu dược ở đằng xa.

Đó là dược phòng do Ngô Giám Sự mở.