Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 101. Trong Lòng Có Trăng Sáng (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trần Đồ cảm thấy tốc độ hồi hồn của Chu Lư Nhi cũng thật đáng sợ. 

Công pháp chân khí mà cậu ta luyện chắc chắn phải rất biến thái. 

Nhìn Chu Lư Nhi cười hì hì, nụ cười dường như còn rạng rỡ hơn cả mình, Trần Đồ chậm rãi lên tiếng: “Tất cả người Đường trong thành này đều sẽ phải chết, chúng ta cũng sẽ chết ở đây, nhưng có lẽ chúng ta sẽ nghĩ cách giết chết tên Tán Trác mà ngươi nói.”  

Cố Lưu Bạch suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng không tính là lỗ.” 

Tâm trạng Trần Đồ có chút nặng nề. 

Im lặng một hồi, y mới tiếp tục lên tiếng: “Bây giờ chúng ta vẫn còn sống, trong thành này cũng còn mấy chục biên quân còn sống, trong mấy căn nhà cũng có mấy phụ nữ và trẻ con còn sống. Chừng này người mà ở Âm Sơn, cũng là một cái thôn không nhỏ rồi.” 

Cố Lưu Bạch hiểu tâm trạng của y, miễn cưỡng cười nói: “Thật tốt.” 

Hồ Lão Tam thở dài: “Đáng tiếc bây giờ không có rượu, thật muốn uống vài vò.” 

Cố Lưu Bạch nghiêm túc nói: “Vào đến quan ải, ta sẽ mời ngươi uống rượu ngon, đến Trường An, ta sẽ tìm cho ngươi loại rượu ngon nhất Trường An.” 

Hồ Lão Tam vui vẻ ra mặt, cũng nói: “Thật tốt.” 

Đỗ Cáp Cáp quay đầu lại, yếu ớt nói: “Cố Thập Ngũ, ta không cần rượu, ngươi cho ta một năm ba ngàn quan là được.” 

“??” 

“Không thể ít hơn nữa.” Đỗ Cáp Cáp tưởng Cố Lưu Bạch chê đắt, hắn nghiêm túc tính toán: “Nếu ở Trường An, ta ước chừng chi tiêu một năm ít nhất cũng phải một ngàn quan, phải có hai ngàn quan dư ra mới có thể làm chút chuyện mà ta muốn làm.” 

“Đơn giản như vậy sao?” Cố Lưu Bạch ngạc nhiên, lúc này hắn mới xác định Đỗ Cáp Cáp muốn đi theo mình làm việc, “Ngoài một năm ba ngàn quan, không có yêu cầu gì khác sao?” 

Đỗ Cáp Cáp suy nghĩ một chút: “Không được chậm trễ, phải trả theo tháng.” 

Cố Lưu Bạch cười: “Chúng ta có thể lập giấy tờ khế ước, không thể đổi ý.” 

“Trường An có phải có lệnh giới nghiêm không?” Kiều Hoàng Vân đột nhiên lên tiếng. 

Mỗi khi hắn mở miệng đều là giọng nói của nữ nhân, nghe qua chẳng khác gì Lam Ngọc Phượng. 

Cố Lưu Bạch muốn bật cười, nhưng vẫn trả lời việc chính trước: “Đúng vậy, cái này chắc là không đổi được.” 

Hắn còn tưởng Kiều Hoàng Vân e ngại lệnh giới nghiêm, đang định giải thích thật ra rất nhiều phường môn đóng lại, bên trong vẫn náo nhiệt như thường, chẳng ai thèm quản lý. 

Nhưng khiến hắn không ngờ tới chính là, Kiều Hoàng Vân lại nói: “Ta không cần tiền, ta chỉ cần một căn nhà, phải là nhà ba gian, địa điểm phải do ta tự chọn.” 

Cố Lưu Bạch ngẩn người: “Được, chỉ cần không phải loại không mua được là được.” 

Kiều Hoàng Vân đưa hai tay lên mặt xoa một hồi, xoa ra một cục bẩn trông như bùn đất gì đó, tiếp đó lại xé xuống một lớp mỏng như mỡ, hiện ra trước mắt hắn là một gương mặt hơi vàng vọt. 

Một nam tử hơn ba mươi tuổi, hơi gầy yếu, mắt một mí, có vẻ bệnh tật ốm yếu. 

“Sau này ta sẽ nháy mắt trái hai cái để nhắc nhở ngươi, như vậy bất kể ta dịch dung thành ai, ngươi cũng biết đó là ta.” Nói xong, hắn liền chớp mắt trái về phía Cố Lưu Bạch hai cái, lại từ trong miệng nhổ ra một thứ giống như hạt ô liu, giọng nói cũng theo đó mà trở nên thanh mảnh hơn: “Đây là giọng nói nguyên bản của ta, nếu không nhìn thấy, nghe giọng nói của ta có lẽ cũng có thể nhận ra.”   

Cố Lưu Bạch cực kỳ trịnh trọng gật đầu đáp lễ. 

Đây chẳng khác nào đem toàn bộ con người thật của mình giao phó cho hắn rồi. 

“Có lẽ người như ngươi, trời sinh đã nên đến Trường An.” Trần Đồ cũng đã mệt mỏi, y tựa lưng vào tường, ánh mắt vô lực nhìn mây trắng trên trời, “Những gì ngươi nói chắc là đúng, nếu như không có ngươi, chúng ta khó mà sống nổi ở Trường An, có sự sắp xếp của ngươi, có lẽ chúng ta có thể sống rất tốt ở Trường An.” 

“Loại người như các ngươi, vốn dĩ không thể giấu mình được, cho dù có mang cái tên quê mùa như Âm Sơn Nhất Oa Phong đi chăng nữa.” Cố Lưu Bạch bình tĩnh nói: “Bão cát qua đi, bảo thạch sẽ phát sáng, Tạ thị chẳng qua chỉ mới là khởi đầu. Các ngươi ở lại quan ngoại hay Âm Sơn, sớm muộn gì cũng sẽ bị người ta tính kế đến chết.”  

“Ta đã sớm nhìn ra rồi, ngươi làm ăn, nhưng lại là loại ăn theo dòng nước, mượn gió đẩy thuyền. Thật ra luôn là người khác trong lòng nảy sinh ý nghĩ trước, sau đó ngươi mới giúp bọn họ thực hiện, rồi từ đó kiếm chút lợi nhuận.”  

“Ngươi đúng là lợi hại, từ lúc bắt đầu, ta cũng chưa từng hoài nghi bản lĩnh của ngươi!” 

Trần Đồ móc ra một cọng cam thảo, bỏ vào miệng nhai nhóp nhép, y nhấn mạnh: “Đây không phải lời nói trái lòng, nhưng bất kể ngươi muốn đi Trường An hay muốn đi đâu, ngươi có biết tại sao ban đầu ta luôn không muốn dây dưa với ngươi không?”  

Cố Lưu Bạch thản nhiên cười. 

Hắn muốn nói, có lẽ là vì ngươi ở cùng ta, ngươi sẽ cảm thấy mình ngu ngốc? 

Nhưng hắn vẫn kiềm lại. 

“Một là, ta cảm thấy ngươi cũng đang tính kế chúng ta, ngươi và mẹ ngươi từ rất sớm đã bắt đầu tính kế chúng ta.” 

Trần Đồ cười lạnh nói: “Nhưng nguyên nhân quan trọng nhất, là vì ta cảm thấy ngươi và chúng ta về cơ bản là không giống nhau.”