Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 102. Trong Lòng Có Trăng Sáng (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Không phải nói về màu mắt của ngươi!" Trần Đồ nhìn chằm chằm vào mắt Cố Lưu Bạch, giọng nói trầm nặng: "Là vì cách hành xử của ngươi không giống với những người Đường mà chúng ta quen biết. Theo ta thấy, Lương Phong Ngưng và Quách Bắc Khê đều là sư trưởng dạy dỗ ngươi, bọn họ lại chết ở Minh Bách Pha, vậy thì thân là học sinh của họ, ngươi vốn phải giống người Đường hơn chúng ta chứ. Ấy vậy mà ngươi lại cứ biểu hiện như thể chỉ muốn đến Trường An xem náo nhiệt mà thôi.” 

“Liệu có thể là vì, ta còn quá trẻ, chưa từng vào quan nội sinh sống.” Cố Lưu Bạch nghiêm túc nói: “Cho nên ngoài Minh Bách Pha ra, ta đối với những nơi khác chưa có cảm giác thân thuộc.” 

Trần Đồ bật cười ha hả. 

Lúc này nụ cười của y, có chút gì đó ngốc nghếch, chân thật đến lạ thường. 

“Phải rồi.” 

“Sau này ta mới ngẫm ra, bất kể ngươi có giỏi giang đến đâu, thì ngươi cũng mới bao tuổi chứ?” 

“Ngươi còn chưa từng sống trong lãnh thổ Đại Đường, vậy mà ta cứ khăng khăng muốn ngươi phải giống như một người Đường thực thụ.” 

Trần Đồ nhìn thi thể nằm la liệt trên đại lộ, đôi mắt đỏ hoe như có bụi cát vừa bay vào. 

“Mặc kệ ngươi đến Trường An làm gì, có thể cùng chúng ta ở đây tử chiến giết địch, thì chính là huynh đệ.” 

“Ngươi là người có chữ tín, làm ăn với ngươi cũng không thiệt.” 

“Hơn nữa người như ngươi, nếu không đưa đến Trường An, mà để lọt vào tay người Thổ Phồn hay Đột Quyết, vậy thì chẳng phải đám Thổ Phồn và Đột Quyết đó sẽ ngày càng trở nên tinh ranh, khó đối phó hơn hay sao?” 

Cố Lưu Bạch dành cho y một ánh mắt tán thưởng: “Ta đã sớm nói ngươi không ngốc mà.” 

Trần Đồ trợn mắt: “Ngươi toàn nói ta đến Trường An chỉ có thể làm nghề mổ lợn, có bao giờ ngươi nói ta không ngốc đâu.” 

Một đám người cười to ầm vang. 

Hai quan viên của Thái Sử Cục vốn định tiến lên để bày tỏ lòng biết ơn, nhưng lúc này cũng chỉ có thể ngồi bệt xuống đất vì kiệt sức. 

Bọn hắn nhìn những con người đang ngồi tựa lưng vào tường kia, thật sự rất khâm phục khí khái của họ, chỉ là vẫn không thể kìm được nghĩ, lúc này việc quan trọng nhất, chẳng phải là nên xử lý vết thương trên người trước hay sao?  

Thế nhưng Cố Lưu Bạch lại hiểu rất rõ, những vết thương này trong mắt Trần Đồ và những người khác căn bản không đáng là gì. 

Đỗ Cáp Cáp cũng vậy, Hồ Lão Tam cũng vậy, Kiều Hoàng Vân cũng vậy… 

Những lời mà bọn họ nói ra, chẳng khác nào đem cả sinh mạng của mình giao phó vào tay hắn. 

Mạng người quý giá hơn tất thảy, mọi lý lẽ phải được làm rõ trước tiên. 

Chút vết thương nhỏ nhặt này, không  cần vội vã trong nhất thời. 

Thậm chí Cố Lưu Bạch còn chuẩn bị sẵn sàng để giải thích cặn kẽ, vì sao hắn lại có thể khẳng định trong thâm tâm những người trong Âm Sơn Nhất Oa Phong đều khao khát được đặt chân đến Trường An. 

Đỗ Cáp Cáp tên thật là Đỗ Thông Hóa, chẳng lẽ hắn lại không muốn về Thông Hóa Phường, thăm thú một phen?  

Hồ Lão Tam nằm mơ cũng muốn đến Trường An, lão muốn uống rượu ngon của Trường An, ngắm nhìn cung điện nguy nga, thưởng thức ánh trăng trên bầu trời Trường An. 

Thuật dịch dung là để cho người ta nhìn, chứ không phải để cho bầy sói trong bụi cỏ ở Âm Sơn ngắm nghía. Kiều Hoàng Vân có thuật dịch dung cao siêu như vậy, chẳng lẽ hắn lại không muốn đến Trường An để thể hiện tài năng cho người khác xem? 

Lam Ngọc Phượng thích những bộ y phục xinh đẹp, sạch sẽ, còn có nơi nào khác có thể có nhiều y phục đẹp hơn Trường An? Thử nghĩ xem, mỗi ngày nàng ấy đều ăn mặc chỉnh tề, dạo phố mua sắm, đó chẳng phải là một cuộc sống mà nàng hằng ao ước hay sao? 

Hơn nữa Trường An còn có rất nhiều đồ tốt có thể lấy được. 

Ngay cả Cao Giác, khi đến Trường An cũng sẽ có nhiều đồ chơi hơn. 

Âm Thập Nương luyện kiếm, đâu chỉ đơn thuần là để giết người. 

Trường An mới là nơi có những người cùng chung chí hướng với nàng. 

Thái độ của nàng đối với Quách Bắc Khê, đủ để khiến hắn tin chắc rằng, một ngày nào đó nàng sẽ đến Trường An, sẽ cùng những đối thủ lọt vào mắt nàng phân tài cao thấp. 

Còn về Long Bà. 

Thật ra bà ấy rất thích xem náo nhiệt. 

Thậm chí Cố Lưu Bạch còn dự tính sẵn, khi Long Bà đến Trường An, nhất định phải chọn cho bà một căn nhà ở gần Tây Thị, đó là nơi náo nhiệt nhất Trường An. 

Còn về Từ Thất xuất quỷ nhập thần, chưa từng lộ diện kia, hắn cũng không dám vọng đoán quá nhiều. 

Nhưng chẳng phải Từ Thất đã từng tự mình nói rằng hắn muốn đến Trường An đó sao? 

Chỉ là Trần Đồ cuối cùng lại không hỏi về vấn đề này. 

Những lời này hắn cũng không cần phải nói ra nữa. 

Quả thật không còn cần thiết phải hỏi nữa. 

Cũng không thể giấu được nữa. 

Bởi vì bọn họ thậm chí còn sẵn sàng hy sinh tính mạng vì Đại Đường. 

Những con người nguyện chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì Đại Đường, những con người luôn kiêu ngạo vì Đại Đường và Trường An, trong sâu thẳm trái tim họ, một Đại Đường cường thịnh, phồn vinh mới có thể hun đúc nên một Trường An rực rỡ, phồn hoa đến như vậy. 

Trường An hiển nhiên là nơi tốt đẹp nhất thiên hạ. 

Xuân phong đưa chén rượu nồng, 

Hồ cơ cười rót, má hồng thắm tươi. 

Có ai lại không muốn tới Trường An?