Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 106. Một Tay Cởi Áo Lụa (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đám biên quân lập tức đánh trống reo hò. 

Mấy chiếc xe ngựa đã khuất dạng từ lâu, nhưng cuối con đường, một bóng người lẻ loi đang chậm rãi bước tới, ngược chiều gió thổi. 

Tiếng ồn ào chợt tắt ngúm. 

Thôi Hoàng Nha vội vàng cất túi tiền, nhìn thấy mái tóc hoa râm của người nọ, trong lòng khẽ run lên. Chờ đến khi nhìn rõ khuôn mặt, gã vội vàng nở một nụ cười xởi lởi: "Cơn gió nào lại đưa Sở giáo úy đến nơi hoang vu này vậy?" 

Người đến tóc đã điểm bạc, nhưng nhìn khuôn mặt chỉ chừng bốn mươi, vóc dáng tầm thường, ngũ quan chẳng có gì đặc biệt, chỉ trừ một vết sẹo dài trên trán trái, trông như vết thương do mũi tên để lại. 

Nghe Thôi Hoàng Nha chào hỏi, ông ta mỉm cười nhạt, trông có vẻ ôn hòa. 

Thôi Hoàng Nha vừa thở phào nhẹ nhõm, đang cân nhắc xem nên dùng lời lẽ nào cho qua chuyện, thì một tiếng xé gió sắc lạnh đến rợn người đột ngột vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch. 

Mưa tên ào ạt trút xuống, dày đặc như châu chấu, trước khi bọn chúng kịp phản ứng, đã găm đầy người chúng, biến chúng thành những con nhím. 

Ngực Thôi Hoàng Nha trúng mười mấy mũi tên, nhưng vẫn chưa chết ngay, gã gằn giọng, trừng mắt nhìn Sở Ly, máu tươi theo lời nói phun ra từ miệng: "Sao ngươi... dám làm thế?" 

"Câu này ta nên hỏi ngươi mới phải." Sở Ly bước đến trước mặt hắn, nhìn vào đôi mắt trắng dã của Thôi Hoàng Nha, giọng nói lạnh lẽo như băng, châm chọc: "Ngươi tự xem lại mình đi, tại sao trong số bao nhiêu người, đêm nay lại chỉ có mấy tên các ngươi ở đây canh giữ con đường này?" 

"Ngươi..." Thôi Hoàng Nha thở không ra hơi, gã bỗng hiểu ra, phái gã đến đây canh gác, chính là muốn đẩy gã vào chỗ chết. 

"Hắc Sa Ngõa vừa trải qua một trận đại chiến, vậy mà lúc này, chỉ vì chút bạc lẻ mà các ngươi dám tùy tiện mở quan ải, trước nay các ngươi đã làm bao nhiêu việc như thế này, đáng chết bao nhiêu lần rồi, chẳng lẽ trong lòng không hề có chút áy náy nào sao?" 

Thôi Hoàng Nha thở thoi thóp, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía những người vừa rời đi kia. 

"Các ngươi cũng không biết hắn là ai, vậy mà dám nhận bạc của hắn?" 

Trước khi Thôi Hoàng Nha tắt thở, Sở Ly khinh miệt nói: "Chúng ta không giết biên quân Đại Đường nào cả, chỉ là xử lý một vài tên do thám của Thổ Phồn mà thôi." 

Hàng chục người lần lượt bước ra khỏi bóng tối, một người lục tìm túi tiền trên người Thôi Hoàng Nha, khẽ hỏi Sở Ly: "Có cần đưa lại cho Thập Ngũ không?" 

Sở Ly lắc đầu, trong đáy mắt ánh lên một tia cảm xúc khó tả: "Không cần, số bạc này vốn là tiền Lương giáo đầu nợ rượu chúng ta." 

... 

Trần Đồ nghi ngờ Cố Lưu Bạch cố tình gây khó dễ cho mình. 

Bao nhiêu xe ngựa, vậy mà Chu Lư Nhi cứ nhất quyết chạy đến, bảo là: "Trần ca à, chúng ta làm thân với nhau...", rồi mặt dày mày dạn bám dính lấy y, đòi ngồi chung một xe. 

Cũng không phải y ghét bỏ Chu Lư Nhi, chủ yếu là mùi xác chết trên người cậu ta quá nồng, hơn nữa cứ sụt sịt mũi suốt dọc đường. 

"Trần ca, sao mặt mày cứ cau có thế?" Chu Lư Nhi quả thật rất tự nhiên, thấy y cau mày suốt dọc đường, bèn ân cần hỏi han. 

Trần Đồ bất đắc dĩ nói: "Này Chu Lư Nhi, ở Minh Bách Pha các ngươi sống cũng khá thoải mái, sao người lúc nào cũng lấm lem bùn đất vậy? Sao không tắm rửa cho sạch sẽ?" 

Chu Lư Nhi cười hì hì đáp: "Nhìn huynh là biết không hiểu rồi, đây là dược nê, đắp lên vết thương sẽ chóng lành, lúc nguy cấp có thể cứu mạng đấy." 

"Dược nê?" 

Trần Đồ sững người, hình như y đã từng nghe nói, ở quan ngoại có một môn phái tên là Dược Sư Tông, sở hữu pháp môn luyện chế dược nê đặc biệt này. 

Nhưng loại pháp môn này thường chỉ có mấy vị tăng nhân tu hành khổ hạnh mới học. 

"Người Minh Bách Pha chúng ta mùa đông không tắm, tắm rửa ra nhiều mồ hôi dễ nhiễm phong hàn, lại thêm việc ngày ngày rong ruổi, rất dễ sinh bệnh. Hơn nữa lỗ chân lông mở rộng, mặc y phục kín mít thì càng dễ ra mồ hôi, nếu đi đường trong thời tiết này, mười người thì đến chín người ốm." 

Chu Lư Nhi lại thao thao bất tuyệt: "Chỗ chúng ta lại hiếm khi được ăn trái cây tươi, lỡ mùa đông mà sinh bệnh nặng, chỉ uống thuốc thôi e là khó qua khỏi." 

Nhìn con khỉ gầy nhom này cười hì hì, Trần Đồ không khỏi động lòng trắc ẩn, nhưng hắn vẫn cố ý thăm dò: "Mẹ của Cố Thập Ngũ chẳng phải là một vị y sư tài giỏi sao, y thuật của bà ấy cao minh như vậy, sao lại tự nhiên sinh bệnh mà mất?" 

Chu Lư Nhi đáp: "Có lẽ là do bà ấy tắm rửa mỗi ngày, quá sạch sẽ chăng?" 

"???" 

Trần Đồ ngẩn mặt ra. 

"Ha ha ha! Ta chỉ đùa huynh thôi." Chu Lư Nhi cười ôm bụng: "Ta không biết đâu, mà Thập Ngũ ca cũng không cho chúng ta nhắc đến chuyện này." 

"Tên tiểu tử này!" Trần Đồ tức giận: "Chúng ta đều là người một nhà, ngươi còn giấu giếm ta!" 

Hai chữ "người một nhà" khiến Chu Lư Nhi thoáng chốc hổ thẹn. 

"Ta thật sự không biết, e là ngay cả Cố Thập Ngũ cũng chưa chắc đã rõ." 

Chu Lư Nhi do dự một hồi, nhìn vẻ mặt buồn bực của Trần Đồ, cuối cùng cậu như hạ quyết tâm, nói: "Sắp đến trấn Long Lặc Tử rồi, ta đã hứa với Thập Ngũ ca, sau khi đến trấn Long Lặc Tử, những chuyện mà huynh ấy dặn dò, ta không được tiết lộ nấy nửa lời. Nay chúng ta là người một nhà, vậy ta nói nhanh cho huynh biết, có thể là bà ấy luyện thuốc xảy ra sai sót, tự mình thử thuốc nên mới xảy ra chuyện, cũng có thể là do tu luyện công pháp nào đó gặp trục trặc, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của Thập Ngũ ca mà thôi." 

Trần Đồ biết dò hỏi cũng vô ích. 

Nhưng y lại cảm thấy có điều gì đó kỳ quái: "Chu Lư Nhi, trấn Long Lặc Tử có gì đặc biệt, mà sao đến đó rồi ngươi lại không thể nói gì nữa?"