Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chu Lư Nhi lần này không chút do dự, hớn hở đáp: “Bởi vì ta sắp được gặp lại người nhà rồi, nếu ta không đổi tên, Thập Ngũ ca nói ta sẽ không có kết cục tốt đâu.”
“Ngươi gặp người nhà? Người nhà nào?” Trần Đồ nheo mắt, lập tức cảm thấy chuyện này chắc chắn không đơn giản.
U Châu!
Đi Trường An, lại phải vòng qua U Châu một chuyến.
“Nhà ngươi ở U Châu sao?”
“Chắc là vậy, hơn nữa không phải là gia tộc tầm thường đâu.” Chu Lư Nhi thành thật, cười hì hì đáp, “Thập Ngũ ca nói văn điệp thông quan của chúng ta là do người nhà ta thu xếp, chỉ là trong nhà có thể có vài người không mấy thân thiện, cho nên ta tuyệt đối không được nói lung tung.”
“Văn điệp thông quan là do nhà ngươi làm?”
Trần Đồ hít vào một ngụm khí lạnh.
Bùi Vân Cừ nhiều lần muốn giúp Cố Lưu Bạch làm văn điệp thông quan đều bị từ chối.
Cố Lưu Bạch vốn là người mưu định rồi mới hành động, thứ hắn cần chắc chắn phải là văn điệp hợp pháp, không thể tra xét ra vấn đề gì, hơn nữa quá trình làm ra nó cũng phải tuyệt mật, không được để bất cứ kẻ nào nhòm ngó.
Đó là gia tộc nào?
Lại có thể liên quan đến tên nhóc gầy nhom này?
“À đúng rồi, đến trấn Long Lặc Tử, ta cũng phải đổi tên, Thập Ngũ ca nói ta họ Trâu, chữ Trâu (邹) có chữ Nhĩ (阝) bên cạnh đó, đại danh của ta là Trâu Gia Nam, đương nhiên tiểu danh vẫn là Lư Nhi, dù sao Chu với Trâu phát âm cũng gần giống nhau, mấy người Trần ca cũng sẽ không cảm thấy xa lạ đâu.” Chu Lư Nhi cười hì hì nói, cậu thật sự thích được chuyện trò cùng người khác.
“Chữ Trâu có chữ Nhĩ bên cạnh?” Sắc mặt Trần Đồ đột ngột thay đổi.
“Trần ca, huynh sao vậy? Sắc mặt trông khó coi quá, chẳng lẽ ăn phải thứ gì không sạch sẽ?” Chu Lư Nhi thấy sắc mặt y thì giật mình, “Huynh muốn giải quyết thì đừng có làm bậy trong xe đó.”
“Ta nào có ăn phải thứ gì không sạch sẽ!”
Trần Đồ nhìn Chu Lư Nhi chỉ cảm thấy hết sức hoang đường.
“Ngươi chắc chắn Thập Ngũ ca nói là U Châu Trâu thị?”
“Không sai, Thập Ngũ ca xác thực nói vậy.”
…
Trần Đồ im lặng không nói.
Thật ra nghĩ lại thì ở U Châu cũng chỉ có Trâu thị mới có khả năng làm được văn điệp thông quan mà Cố Thập Ngũ cần.
U Châu Trâu thị… một nhà trung liệt, thế gia vọng tộc từng xuất hiện hai vị Ngự Sử Đại phu, cho dù hiện tại không còn ai làm quan ở Trường An, nhưng tất cả quan viên Ngự Sử Đài khi đi qua U Châu, đều phải đến Trâu gia bái phỏng.
Những quan viên của Ngự Sử Đài bình thường dám đối diện tranh luận với cả Hoàng đế, lại vô cùng kính trọng Trâu gia, trong bọn họ có rất nhiều người là môn sinh đệ tử của hai vị đại nhân Trâu gia.
Người Trâu gia tuy không còn vào triều làm quan, sớm đã chuyển sang nghiệp buôn bán, nhưng vẫn được Hoàng đế ban thưởng, được quan viên Trường An đối đãi đặc biệt, theo như những gì Trần Đồ biết, cho dù là Trần Quận Tạ thị, ở nhiều phương diện cũng chưa chắc đã sánh bằng U Châu Trâu thị.
Trâu Lư Nhi?
Nhìn bộ dạng vô tư vô lự trước mắt của Chu Lư Nhi, Trần Đồ hoài nghi không biết cậu ta có hiểu được Trâu gia có địa vị và tầm ảnh hưởng như thế nào không.
“Ta nói này Chu Lư Nhi, đến trấn Long Lặc Tử rồi, ngươi quả thật phải thay đổi… tuyệt đối không được nói năng tùy tiện nữa.”
Đây là lần đầu tiên Trần Đồ hoàn toàn đồng tình với lời nói của Cố Lưu Bạch.
“Đó là lẽ đương nhiên.” Chu Lư Nhi cười hì hì đáp, “Ta nhất định phải nghe theo lời của Thập Ngũ ca, bởi vì những kẻ không nghe lời huynh ấy, thường thường chẳng mấy chốc sẽ phải xuống mồ.”
“Chu Lư Nhi, Hạ Hỏa La lại là người như thế nào?” Trần Đồ chợt nhớ đến thủ đoạn cuối cùng của Cố Lưu Bạch, người mai phục trên lầu thành chuẩn bị ám sát thủ lĩnh Thổ Phồn Tán Trác chính là Hạ Hỏa La.
“Hỏa La ca à, ta cũng không rõ lắm.” Chu Lư Nhi cảm thấy mình sắp đến trấn Long Lặc Tử, sẽ không được nói chuyện tùy tiện nữa, nên tranh thủ thời gian kể lể, “Ta chỉ biết huynh ấy được mẹ của Thập Ngũ ca cứu về, nghe nói là cứu ra từ trong hang sói, suýt nữa bị sói ăn thịt, lúc cứu ra thì đã mất một cánh tay rồi. Ta còn nghe Thập Ngũ ca nói, hình như trước kia huynh ấy đi theo một lão hòa thượng, không hiểu sao lại lạc vào hang sói, cũng không biết tung tích lão hòa thượng kia ra sao. À còn nữa, khí lực của Hạ Hỏa La rất lớn.”
“Đi theo một lão hòa thượng, khí lực lại lớn phi thường?” Trần Đồ chợt nghĩ, phải chăng việc này có liên quan đến pháp môn Phật tông mà Cố Lưu Bạch tu luyện không.
“Đúng rồi, đầu của huynh ấy còn rất cứng.” Nào ngờ Chu Lư Nhi lại bồi thêm một câu.
Trần Đồ sững lại, “Cứng đến mức nào?”
Chu Lư Nhi cười hì hì đáp: “Cối xay đá mà huynh ấy còn dùng đầu húc vỡ được.”
“??”
Trần Đồ lại ngẩn ra một lúc, “Cối xay đá dày bao nhiêu, lớn cỡ nào?”
“Lớn thế này, dày thế này, chính là loại cối xay đậu đó.” Chu Lư Nhi khoa tay múa chân miêu tả.
Nhìn độ dày cối xay mà Chu Lư Nhi diễn tả, Trần Đồ lại một lần nữa rơi vào trầm tư.
“Húc vỡ cối xay dày như vậy, đầu hắn không sao chứ?”
“Không hề hấn gì, da cũng không bị rách, một lát sau đã đi ăn liền hai cái bánh rồi.”
“Vậy tại sao hắn lại phải húc đầu vào cối xay?”
“Lúc trước ở Lâu Lan có một đám mã tặc, khi đó ta còn chưa quen Thập Ngũ ca, bọn chúng lời qua tiếng lại, muốn gây sự với Hỏa La ca, trong đó có một tên cũng khá lợi hại, từ xa tung một cước đá cối xay bay lên, Hỏa La ca không hề né tránh, cối xay cứ thế đập thẳng vào đầu huynh ấy mà vỡ tan, huynh ấy lại chẳng hề hấn gì, đám người kia thấy vậy lập tức trở nên hòa nhã. Sau này bọn họ lại hợp tác làm ăn với Thập Ngũ ca, quan hệ cũng không tệ, thường xuyên mang một hai con cừu đến biếu Thập Ngũ ca.”
Trần Đồ lại lần nữa im lặng.
Không hòa nhã mà được sao?
Cái cối xay đá to như vậy nện thẳng vào trán, đầu không vỡ mà cối xay vỡ, đó là loại công pháp bá đạo đến nhường nào?
Loại tu vi nội gia chân khí này, thử hỏi đương thời có mấy người sánh bằng?