Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Cũng được đấy!”
Cố Lưu Bạch bỗng có cái nhìn khác xưa với thiếu nữ xinh đẹp chẳng để tâm gì suốt dọc đường này.
“Ta cũng thấy mình giỏi ấy chứ!” Bản thân Giang Tử Yên cũng rất kinh ngạc.
“Trước kia đã từng giết người chưa?” Cố Lưu Bạch thuận miệng hỏi thêm một câu.
Giang Tử Yên lắc đầu: “Chưa từng.”
Cố Lưu Bạch càng thêm kinh ngạc: “Vậy mà giết người xong, ngươi không thấy sợ chút nào sao?”
Nghe hắn hỏi vậy, Giang Tử Yên nhìn thi thể không đầu đang há hốc mồm trừng mắt nhìn mình, lúc này mới chợt thấy sợ hãi, toàn thân run rẩy, có cảm giác muốn ngất đi.
“Thế này mới bình thường chứ.” Cố Lưu Bạch yên tâm: “Không sao, thừa dịp còn nóng, giết thêm hai tên nữa là sẽ quen thôi.”
Lúc hai người đang nói chuyện, Cố Lưu Bạch đứng im bất động, nhưng tên tiễn sư cách hắn không đến sáu mươi bước kia lại không dám bắn thêm một mũi tên nào nữa.
Tên tiễn sư mặc áo đen này toàn thân đang run rẩy.
Đám tu hành giả của Miếu Bồ Tát Không Đầu chết thảm tại chỗ là “người trong cuộc” nên hồ đồ, còn gã thân là “người ngoài cuộc”, lại thấy rất rõ ràng.
Hắn cảm thấy nhát đao vừa rồi của thiếu niên kia là cố ý dồn gã vào con đường mà Giang Tử Yên xông tới.
Vừa vặn ép gã đến mức không kịp trở tay thì Giang Tử Yên lại vừa hay lao ra.
Chiêu này so với việc trực tiếp chém hai ba nhát giết người còn khiến hắn cảm thấy kinh hãi hơn.
Minh Tịnh, Minh Tâm, còn có Viễn Sơn ở ngoài cổng trại… Trong đầu vừa hiện lên những cái tên này, tên tiễn sư không còn chút dũng khí nào để nhìn Cố Lưu Bạch thêm một lần nữa.
Hắn quay người nhảy xuống mái nhà, chạy như điên về phía trung tâm trại là võ trường, đồng thời không ngừng bắn tên lên trời.
Tiếng xé gió sắc nhọn không ngừng xé rách màng nhĩ của tất cả mọi người.
Dưới gầm giường, Dung Tú và Hoa Lâm Nghi mặt mày ngơ ngác nhìn nhau.
Không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, nhưng nghe có vẻ rất khẩn trương.
“Không sao đâu, chắc chắn là do Thập Ngũ ca gây ra đấy.” Chu Lư Nhi thản nhiên nói.
Dung Tú nhịn không được khẽ giọng hỏi: “Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?”
“Hay là ngủ một lát đi?” Chu Lư Nhi đề nghị.
“?” Hoa Lâm Nghi và Dung Tú không thể tin được nhìn về phía Chu Lư Nhi.
“Dù sao cũng không có việc gì.” Chu Lư Nhi ngáp một cái: “Các ngươi không buồn ngủ sao?”
“Muốn ngủ thì ngươi ngủ đi!” Hoa Lâm Nghi cạn lời.
Ta đường đường là tu sĩ Ngũ phẩm, bị Dung Tú kéo xuống gầm giường đã đủ mất mặt rồi, lẽ nào lát nữa lại không có chỗ nào cần đến ta sao?
Nhưng khiến nàng triệt để cạn lời là, Chu Lư Nhi lại thực sự nghe lời nàng, không lâu sau đã thật sự ngủ thiếp đi.
Trên bãi luyện võ, nam tử mặt mày yêu mị nghe thấy tiếng mũi tên xé gió thì hơi nhíu mày.
Chốc lát sau, tên tiễn sư mặc áo đen từ trong ngõ lao ra, thấy người này thì như gặp được cứu tinh mà kêu lên: “Phạm Trần, có một thiếu niên hết sức cổ quái, Minh Tịnh, Minh Tâm và Viễn Sơn đều chết rồi.”
“Có một thiếu niên hết sức cổ quái?” Trong bãi luyện võ, đám người Yến Trường Thọ nghe vậy, trong lòng nhất thời kinh ngạc.
“Không chỉ ba tên, Viễn Không cũng chết rồi.” Nam tử dung mạo yêu mị cười khẩy một tiếng.
Giọng nói vừa vang lên, cả người gã ta giống như bị gió thổi cuốn lên không trung, lùi về phía sau, một chưởng ấn vào trán tên tiễn sư áo đen.
Tên tiễn sư áo đen kinh hãi, theo bản năng giơ trường cung trong tay lên, muốn đỡ lấy chưởng này.
Nhưng gã nam tử tướng mạo yêu mị tên Phạm Trần này, chân khí trong cơ thể bộc phát, không khí bỗng nhiên ngưng tụ, theo từng điểm sáng lấp lánh xuất hiện, tên tiễn sư áo đen giống như rơi vào vũng lầy, động tác chậm lại một bước.
Rắc một tiếng, Phạm Trần giáng một chưởng đánh vào trán gã, xương cổ của gã vỡ vụn, cổ lập tức thụt vào trong.
Tên tiễn sư áo đen này còn chưa kịp kêu lên tiếng nào đã chết ngay tại chỗ, ngã thẳng xuống.
“La hét om sòm, làm loạn lòng quân, đáng chém!”
Một chưởng đánh chết tên tiễn sư áo đen, Phạm Trần cười lạnh lùng âm nhu.
“Người của Miếu Bồ Tát Không Đầu đều là những kẻ giết người như thế sao?” Một đám tử đệ thế gia, nhất là mấy tên tùy tùng mặc áo đen còn lại đều kinh hồn bạt vía.
Tên Phạm Trần cầm đầu này ra tay tàn nhẫn quyết đoán thì cũng thôi đi, nhưng những tên sơn phỉ mặc cà sa màu vàng đất kia cũng tỏ ra như đã quen với chuyện này, thậm chí còn cảm thấy tên tiễn sư áo đen chết chưa hết tội.
Chẳng trách Miếu Bồ Tát Không Đầu trong mấy năm qua lại tạo dựng được thanh danh như vậy, những người này căn bản không giống như đám ô hợp tạm thời góp nhặt lại, mà giống như một đội biên quân được thống lĩnh bởi những tướng lĩnh hung tàn.
“Minh Dưỡng, Minh Khí, hai ngươi không nên đi lẻ, cùng nhau đi tìm tên tiểu tử xúi quẩy kia đi.” Phạm Trần khẽ trầm ngâm: “Tốt nhất là phải bắt sống.”
“Yên tâm, đảm bảo không đánh chết hắn.”
Tên sơn phỉ trước đó dùng thiền trượng dễ dàng đánh bay Yến Trường Thọ và Tần Lan đến đây cười nham hiểm, nói.
Ban đầu gã ta ngồi bên đống lửa, lúc này xách thiền trượng đứng dậy, khớp xương toàn thân như hạt đậu nổ vang, toàn thân máu thịt phồng lên, thân hình vạm vỡ khiến người ta cảm giác như một ngọn núi nhỏ.
Tên sơn phỉ còn lại được gọi tên lại gầy gò nhỏ bé, hai tay để trong tay áo rộng thùng thình, cũng không rõ là đang sử dụng binh khí gì, hơn nữa vẫn luôn cúi đầu, dáng vẻ cực kỳ khiêm tốn.
Phạm Trần nhìn hai bóng người đang bay vút đi, đột nhiên quay đầu lại nhìn một thiếu niên sau lưng Yến Trường Thọ khẽ mỉm cười: “Ngươi là Đồng Uẩn?”
Thiếu niên kia cũng mặc y phục màu đen, nhưng trên y phục lại ẩn hiện hoa văn màu bạc, lúc này dưới ánh lửa chiếu rọi, y phục trên người hơi ánh lên ánh bạc.
Ban đầu hắn chỉ hơi run tay, lúc này đột nhiên bị gọi tên, cả người lập tức run lên bần bật.