Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Cái tên chết tiệt kia vừa nói, trong số các ngươi có một thiếu niên hết sức cổ quái, đã giết mấy người của bọn ta.” Phạm Trần chỉ vào tên tiễn sư áo đen bị gã ta đánh chết, cười âm nhu nói: “Ngươi nói xem, trong đám người các ngươi đến đây, là kẻ nào có bản lĩnh như vậy?”
Tuy trong lòng còn có chút sợ hãi, nhưng lúc này nhiệt huyết trong người Yến Trường Thọ lại xông lên đầu: “Đồng Uẩn, chết thì chết, đừng có mà nói nhảm với hắn!”
Đồng Uẩn ban đầu dường như còn không dám mở miệng, nhưng nghe đến chữ chết, hắn ta lại lập tức suy sụp, kêu lên thất thanh: “Muốn chết thì ngươi chết đi, ta không muốn chết! Ta thật sự không muốn chết a!”
Yến Trường Thọ tức khắc cạn lời.
Phạm Trần cười nhe răng: “Đúng vậy, nếu có thể sống, ai lại muốn chết chứ?”
Đồng Uẩn khóc lóc thảm thiết: “Chắc chắn là hai tên thiếu niên mà Hoa Lâm Nghi mang đến, là người bên cạnh Hoa Thương Minh, ngoại trừ cao thủ của Tống gia, trong đám người chúng ta không có ai có tu vi trên Ngũ phẩm, làm sao có thể giết được mấy người của các ngươi.”
Tần Lan hít sâu một hơi, sắc mặt vô cùng khó coi, ghé vào tai Yến Trường Thọ, khẽ nói: “Trong chúng ta chắc chắn có người có vấn đề, nếu không kẻ này tuyệt đối không thể biết Đồng Uẩn là người nhát gan nhất, vừa mở miệng đã hỏi ngay Đồng Uẩn.”
Tuy tâm tư của Yến Trường Thọ không được tinh tế nhưng chắc chắn không phải kẻ ngu ngốc, nghe Tần Lan nói vậy, hắn đột nhiên chấn động, lập tức hiểu ra: “Trong chúng ta lại có nội gián của bọn chúng?!”
“Người bên cạnh Hoa Thương Minh?” Phạm Trần nghe vậy thì thấy không cần phải lo lắng, trong nhà U Châu Tiết Độ Sứ có mấy tu hành giả lợi hại cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng với tình hình hôm nay, cho dù Hoa Thương Minh tự mình dẫn theo vài người đến, cũng không thể thay đổi được kết quả.
“Đúng vậy!” Đồng Uẩn run giọng nói: “Hai tên đó đều trạc tuổi chúng ta, một tên trông có vẻ gầy yếu, còn một tên…”
Yến Trường Thọ rốt cuộc không thể nhịn được nữa, quay đầu lại gầm lên giận dữ: “Ngươi có thể im miệng được không?”
Bị hắn quát, Đồng Uẩn lùi lại một bước, nhưng lại đứng không vững, ngồi phịch xuống đất.
Tần Lan và những người khác cau mày nhìn thiếu niên bị nỗi sợ hãi chi phối này, trong lòng vừa có chút thương hại, lại vừa có chút chán ghét.
Sợ hãi là một chuyện, nhưng vì sợ hãi mà tiết lộ tin tức cho kẻ địch, đó lại là chuyện khác.
Tên sơn phỉ tướng mạo khôi ngô dị thường, tay xách thiền trượng tên là Minh Dưỡng.
Sơn trại này không lớn, cho nên gã ta đã sớm phán đoán được vị trí ban đầu phát ra tiếng mũi tên, nhưng gã ta chỉ vừa xông ra khỏi đó được mấy chục bước thì đã dừng lại.
Gã nhìn thấy ở cuối con hẻm nhỏ, trong bóng tối của căn nhà, một thiếu niên đang lặng lẽ đứng đó.
Thiếu niên kia cầm một thanh đao rất ngắn, nhìn gã với ánh mắt bình thản như đang nhìn một người qua đường.
“Đừng khinh địch.”
Sau lưng Minh Dưỡng truyền đến tiếng nhắc nhở đầy cảnh giác của Minh Khí.
Minh Dưỡng nhếch miệng cười.
Chân khí trong cơ thể gã nhanh chóng lưu chuyển.
Trong tình huống trước mắt này, e rằng sẽ không có người nào cảm thấy thiếu niên kia dễ đối phó?
Minh Tịnh và những người khác chết trong tay thiếu niên này tuyệt đối không phải là chuyện ngẫu nhiên.
Theo chân khí kịch liệt lưu chuyển, cơ bắp gã hơi phồng lên, làn da vốn mềm mại dần trở nên rắn chắc, giống như được bao phủ bởi một lớp giáp da dày.
Đồng thời, tên sơn phỉ gầy gò Minh Khí luôn cúi đầu ở phía sau gã giống như một con mèo rừng nhẹ nhàng nhảy lên, vượt qua đầu gã, nhảy lên mái nhà bên cạnh.
Hai chân gã đáp xuống mái nhà, giống như có một tấm đệm dày ngăn cách, hoàn toàn không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Minh Dưỡng cũng bắt đầu chạy.
Gã ta giống như hóa thành một ngọn núi đang di chuyển, không khí trong cả con hẻm đều bị gã dồn ép về phía Cố Lưu Bạch.
Mái tóc của thiếu niên khẽ bay trong gió.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, thiếu niên cũng nhẹ nhàng vọt lên, đáp xuống mái nhà, sau đó bắt đầu chạy.
Minh Dưỡng sững sờ.
Trong tưởng tượng của gã, gã sẽ trực tiếp giao đấu với thiếu niên này, còn Minh Khí sẽ yểm trợ từ trên mái nhà, nhưng thiếu niên trước mắt này lại trực tiếp nhắm tới Minh Khí.
Hơn nữa tu vi của thiếu niên này, dường như không hề dưới Minh Khí?
Ngũ phẩm đỉnh phong?
Minh Khí cau mày thật sâu.
Trong tiềm thức, gã không muốn đơn độc đối đầu với thiếu niên này, nhưng với tình hình hiện tại, xem ra có thể thử thăm dò thực lực của thiếu niên này trước.
Hai tay gã từ trong tay áo thò ra.
Trong đôi bàn tay đang nắm chặt, lại là hai chiếc nỏ nhỏ.
Vút vút vút…
Hai chiếc nỏ nhỏ đồng thời bắn ra sáu mũi tên nhỏ.
Ngay khi sáu mũi tên này vừa được bắn ra, Minh Khí đã buông tay, mặc cho hai chiếc nỏ nhỏ rơi xuống, hai tay gã đồng thời sờ vào hai bên hông, rút ra hai thanh đoản kiếm sáng loáng.
Lấy nỏ mở đường, đoản kiếm cận chiến, nếu Yến Trường Thọ và Tần Lan nhìn thấy cảnh này, trong lòng nhất định sẽ càng thêm kinh hãi, bởi vì đây rõ ràng là chiến thuật đặc trưng của một số du kích tinh nhuệ trong biên quân khi giao chiến ở cự ly gần.
Cho dù là tu hành giả cùng cấp, nếu không có khiên trong tay, cũng rất khó đối phó.
Thế nhưng cả Minh Khí và Minh Dưỡng đã giơ cao thiền trượng đều không ngờ rằng, thiếu niên này ngay tại khoảnh khắc nỏ được phóng ra, cả người đã lại lần nữa nhảy lên.
Giống như một con sóng vừa vặn đập vào vách đá, bọt nước tung bay lên cao.
Mái nhà dưới chân thiếu niên lõm xuống, cả căn nhà rung chuyển, nhưng thân hình hắn lại vô cùng vững vàng bay lên cao trên mái nhà.
Minh Khí ngẩng đầu, gã nhìn thấy sau lưng thiếu niên vừa vặn có một vầng trăng sáng.
Trong tầm mắt của gã, bóng hình thiếu niên vẫn đang bay lên , tựa như muốn bay thẳng vào trong vầng trăng kia!