Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Còn cách thành U Châu một ngày một đêm lộ trình, thì văn điệp thông quan hoàn toàn mới mà Cố Lưu Bạch muốn đã làm xong.
Cố Ngưng Khê, con trai của Cố Hàm Tinh ở Diên Khang Phường, Trường An.
Hiển nhiên là Hoa gia đã dồn hết sức lực vào văn điệp thông quan này, đến mức không một ai có thể tìm ra sơ hở.
Cố Hàm Tinh là một thương nhân chết bệnh ở U Châu, rời khỏi Trường An đã hơn ba mươi năm, ở Diên Khang Phường không có họ hàng thân thích gì, nhưng khi còn trẻ từng tòng quân ở Sa Châu, ít nhiều cũng lập được chút quân công.
Ở Diên Khang Phường có hai gian nhà, ở Trường An Huyện còn có hơn mười mẫu ruộng cằn.
Thê tử của ông ta tên là Khúc Mộng Ngư, là nữ nhi của một thi nhân sa cơ thất thế ở U Châu tên Khúc Hàn Mai, cũng coi như là thư hương thế gia.
Như vậy, theo thân phận trên văn điệp thông quan, thì xuất thân của Cố Lưu Bạch cũng không đến nỗi nào.
Tuy phụ thân hắn - Cố Hàm Tinh là một thương nhân, nhưng trước kia là biên quân chính quy từng lập quân công, mẫu thân cũng là người có thân thế trong sạch, là nữ nhi trong một nhà có học thức.
Hơn nữa Hoa Thương Minh còn nói riêng với Cố Lưu Bạch, dù thật sự có quyền quý nào đó hao tâm tổn sức ngầm điều tra, thì cũng không thể tra được chút sơ hở nào.
Bởi vì Cố Hàm Tinh và Khúc Mộng Ngư quả thật có một người con trai, chỉ là nuôi đến lúc năm tuổi thì Khúc Mộng Ngư cũng chết bệnh, đứa con trai năm tuổi đó được giao cho Hoa gia làm nô bộc.
Hiện tại người này vẫn còn đang làm thợ trồng hoa ở Hoa gia, chỉ là ngay cả bản thân hắn cũng không hề hay biết thân thế của mình, chỉ biết mình từ nhỏ đã được Hoa gia mua về từ một gia đình nghèo khó.
Cố Lưu Bạch mượn thân phận của người này, nếu thật sự muốn điều tra, thì trong Hoa gia cũng chỉ có hai ba người mới biết thật giả.
Hoa gia đã nhúng tay vào văn điệp thông quan này, thì đương nhiên sẽ không tự mình chứng minh là giả.
Thế nên, dù Cố Lưu Bạch chưa từng đặt chân đến Trường An, nhưng trên danh nghĩa đã có một chút sản nghiệp tại nơi này.
Hơn nữa Hoa Thương Minh còn đặc biệt cho biết, hắn đã cho người đến Trường An tiếp quản những sản nghiệp đó, đồng thời sửa sang lại nhà cửa ở đó.
Cho dù Cố Lưu Bạch có đến ở hai gian nhà đó hay không, thì những việc vụn vặt có thể khiến hắn tốn thêm thời gian như này, đều đã được giải quyết ổn thỏa.
Văn điệp thông quan của những người còn lại trong đám Âm Sơn Nhất Oa Phong, cũng tương tự như thế, không những qua được điều tra, mà trong đó hơn phân nửa đều có chút sản nghiệp ở Trường An, Vạn Niên, phỏng chừng Hoa gia không chỉ tra xét kỹ lưỡng những thủ hạ dưới trướng gia tộc mình, mà còn tận dụng cả những mối quan hệ với môn sinh để thu xếp ổn thỏa mọi chuyện.
Rất nhiều sản nghiệp vô chủ trong khu vực Trường An, Vạn Niên kỳ thực phần lớn đã rơi vào tay huyện nha hoặc phường chính, muốn lấy lại một cách êm thấm thực ra cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Cố Lưu Bạch khẽ gật đầu, tỏ vẻ hài lòng.
Hoa Thương Minh lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Hắn cảm thấy cuối cùng mình cũng có thể yên tâm chợp mắt, ngủ một giấc ngon lành.
Trước khi màn đêm buông xuống, đám người Yến Trường Thọ lại bắt đầu chuẩn bị đấu trí đấu dũng với tu hành giả xuất quỷ nhập thần kia, thì Chu Lư Nhi đã hớn hở xuất hiện trước mặt Cố Lưu Bạch.
Cố Lưu Bạch đang thưởng thức ráng chiều trên trời.
Ráng chiều rất đỏ.
Mặt Chu Lư Nhi cũng đỏ bừng vì hưng phấn, "Thập Ngũ ca, ta phát hiện ra một bí mật."
Cố Lưu Bạch thoáng ngạc nhiên, "Bí mật gì?"
Chu Lư Nhi liếc mắt nhìn xung quanh, xác định không có ai chú ý, mới đắc ý khẽ nói: "Ta phát hiện ta cũng là tu hành giả đó! Bảo sao Lương Phong Ngưng mãi không chịu truyền công pháp cho ta, thì ra pháp môn hô hấp mà sư phụ truyền cho ta, chính là pháp môn tu luyện chân khí!"
Cố Lưu Bạch cạn lời, "Chu Lư Nhi, ngươi phát hiện ra bí mật hay đấy, chỉ là phỏng chừng so với người bình thường, ngươi phát hiện ra bí mật này muộn mất tám chín năm."
Hôm nay đầu óc Chu Lư Nhi có vẻ linh hoạt hơn mọi ngày, cậu cũng nghe ra Cố Lưu Bạch đang chế giễu mình, nhưng cậu cũng không tức giận, dù sao suy đoán của mình cũng đã được chứng thực.
"Vậy tu hành giả ta đây, rốt cuộc có lợi hại không?" Cậu vội vàng hỏi vấn đề đã nhịn trong lòng nửa ngày.
Cố Lưu Bạch nghiêm mặt nhíu mày, "Chu Lư Nhi, ngươi có biết tại sao mẹ ta không muốn cho ngươi biết ngươi là tu hành giả không?"
Chu Lư Nhi thẳng thắn lắc đầu, "Nhiều việc mẹ ngươi làm ngay cả ngươi cũng không hiểu, cái đầu óc lừa của ta làm sao có thể hiểu được."
"Thể trạng của ngươi từ khi sinh ra đã yếu ớt, tiên thiên thiếu hụt cực nghiêm trọng, nếu không tu pháp môn chân khí của lão lạt ma kia, thì ngươi sẽ chết, cho nên mẹ ta đã tổn rất nhiều công sức để đưa ngươi đến chỗ hắn." Cố Lưu Bạch nghiêm túc nói: "Ngươi cũng biết đấy, mẹ ta luôn nói ngươi có cái đầu lừa, tuy bản tính lương thiện, không có tâm địa độc ác, nhưng lại luôn cả tin, nhìn ai cũng cảm thấy là người tốt. Nếu ngươi là tu hành giả, một khi bị kẻ khác xem là mối đe dọa, bọn chúng sẽ nghĩ cách giết ngươi, mà việc đó thì quá đơn giản."
"Sao có thể đơn giản chứ!" Chu Lư Nhi tỏ vẻ không phục, "Có ngươi và Hạ Hỏa La trông chừng ta, ai có thể giết chết ta!"
"Chúng ta cũng có lúc ngủ nghỉ chợp mắt, không trông chừng ngươi mãi được." Cố Lưu Bạch cười lạnh khoát tay, ý bảo Chu Lư Nhi đừng có ngắt lời, "Ngươi phải nhớ kỹ cho ta, lúc ngươi mới sinh ra, có một lão hòa thượng rất lợi hại đã đoán mệnh cho ngươi, nói ngươi trời sinh không thể học pháp môn đánh đấm chém giết, nếu không thì ngươi sẽ không sống được lâu, chúng ta có bảo vệ ngươi cũng vô ích. Cho nên tuyệt kỹ ném đá mà ngươi tự học kia, ngoài lúc cứu người ra thì không được dùng, đừng bao giờ nghĩ rằng mình là tu hành giả, cũng đừng có nghĩ đến chuyện chém giết người khác. Giữa tu hành giả và tu hành giả, ngươi tu hành là để bảo mệnh, chứ không phải để đánh nhau giết người, đánh nhau giết người đã có bọn ta, cho nên ngươi đừng nghĩ đến chuyện đánh nhau giết người."