Cát Lộc Ký (Dịch)

Chương 195. Lam Di Có Vấn Đề (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Ta biết rồi."  
    
  Chu Lư Nhi cười hì hì đáp ứng.  
    
  Cậu biết Cố Lưu Bạch chắc chắn là vì tốt cho mình, nhưng ngay sau đó cậu lại hỏi: "Vậy pháp môn chạy nhanh thì học rồi chắc không sao chứ?"  
    
  "Pháp môn chạy nhanh?" Cố Lưu Bạch có chút nghi hoặc, "Chẳng phải bình thường ngươi đã chạy nhanh như bay rồi sao?"  

"Ta học được một pháp môn chạy rất nhanh, hình như chính là khinh công thân pháp thượng thừa mà mẹ ngươi hay nhắc đến." Chu Lư Nhi đắc ý nói, "So với pháp môn mà trước kia sư phụ dạy cho ta, thì pháp môn này vượt trội hơn nhiều, pháp môn kia chỉ có thể xem là đi nhanh mà thôi, chưa thể tính là chạy được."  

"Ngươi lấy đâu ra cái pháp môn chạy nhanh đó?" Cố Lưu Bạch kinh ngạc.  

"Lam di đưa cho ta một cuốn thẻ tre, trên đó viết là Thảo Thượng Phi, người nói không hiểu những gì viết trong đó, muốn ta học rồi dạy lại cho người." Chu Lư Nhi càng tỏ ra đắc ý, "Ta xem rất lâu, cuối cùng cũng hiểu rõ ràng, lát nữa ta sẽ đi dạy lại cho người."  

"..." Cố Lưu Bạch khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, "Đưa vật mà Lam di cho ngươi đây, ta xem thử."  

Chu Lư Nhi có chút do dự, "Thập Ngũ ca, ta có nên hỏi ý kiến Lam di không, dù sao đây cũng là đồ của người, hơn nữa người cũng chưa cho phép ta tùy tiện cho người khác xem."  

"Ta là người ngoài sao?" Cố Lưu Bạch tỏ vẻ tức giận, "Ta không xem thử, làm sao biết cái đầu lừa của ngươi có lĩnh ngộ đúng hay không, lỡ ngươi dạy sai cho Lam di thì sao?"  

"Đúng vậy ha." Chu Lư Nhi nhanh chóng lấy ra cuốn thẻ tre trong ngực, "Thập Ngũ ca, huynh xem kỹ giúp ta."  

"...!”  

Tại một góc khuất trong doanh trại, người nào đó vẫn luôn chơi trò trốn tìm với mọi người đang cảm thấy cạn lời với Cố Lưu Bạch.  

Đến Chu Lư Nhi mà cũng lừa gạt một cách trơ trẽn như vậy sao?  

"Thảo Thượng Phi?"  

Cố Lưu Bạch mở cuốn thẻ tre ra, sắc mặt lập tức biến đổi.  

Mẹ nó, Thảo Thượng Phi cái gì chứ!  

Trong bí tịch kiếm pháp của Thương Lãng Kiếm Tông mà Quách Bắc Khê truyền thụ cho hắn, có bao hàm một bộ thân pháp rất lợi hại tên là Đạp Lãng Phi Tuyết. Ở Trường An, trong tất cả các nơi tu hành, khinh công thân pháp mà Quách Bắc Khê truyền cho hắn ít nhất có thể đứng vững trong năm hạng đầu.  

Thế nhưng, pháp môn khinh công ghi chép trên cuốn thẻ tre này, dường như cũng không hề thua kém Đạp Lãng Phi Tuyết. 

"Ngươi lỗ vốn rồi!"  

Lúc Cố Lưu Bạch còn đang ngây người nghiên cứu pháp môn trên thẻ tre, thì Lam Ngọc Phượng đang rửa mặt bằng nước lạnh, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Từ Thất.  

"Tại sao lại nói ta lỗ?" Lam Ngọc Phượng có chút kỳ quái, khẽ hỏi.  

Giọng nói đầy vẻ thương cảm của Từ Thất vang lên bên tai nàng, "Cố Lưu Bạch đang lừa lấy cuốn thẻ tre kia từ tay Chu Lư Nhi để xem, hắn đang học trộm pháp môn của ngươi!"  

"Ồ, vậy cũng không tính là lỗ." Lam Ngọc Phượng ngẩn người.  

"Sao lại không lỗ?" Từ Thất rõ ràng không hiểu.  

"Ta ngày ngày trộm đồ của hắn, hắn học trộm pháp môn của ta, cũng là chuyện bình thường thôi." Lam Ngọc Phượng nghĩ đến việc đêm nay lại có thể trộm được thêm một món đồ, không kìm được nở nụ cười.  

"..." Từ Thất im lặng.  

Lúc này hắn mới hiểu, khi Lam Ngọc Phượng đưa cho Chu Lư Nhi pháp môn đó, nàng đã sớm có ý định để Cố Lưu Bạch xem cùng.  

Xem ra, trong khoảng thời gian này, Cố Lưu Bạch không chỉ khiến Bùi Vân Cừ tâm hoa nộ phóng, mà còn làm cho Lam di vô cùng hài lòng.  

...  

Lúc này Cố Lưu Bạch đã hoàn toàn chấn kinh.  

Hắn không giống Chu Lư Nhi xem nửa ngày trời còn phải nghĩ xem bản thân có chân khí hay không.  

Khi hắn nhìn thấy đồ hình vận chuyển chân khí, thoáng vận một chút chân khí, đã cảm nhận được sự lợi hại của pháp môn khinh công này.  

Chân khí vận hành theo đồ hình kinh mạch trên pháp môn này, hắn cảm giác tính chất của chân khí dường như cũng có sự biến đổi rất lớn.   

Dường như có những luồng khí tức nhẹ nhàng linh động hơn từ thiên địa xung quanh hội tụ tới, bao bọc lấy cơ thể hắn, khiến cho cơ thể hắn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.  

Pháp môn này hoàn toàn khác biệt với tất cả những pháp môn khinh công mà hắn từng tiếp xúc trước đây, về phương diện nhẹ nhàng linh hoạt và tốc độ tuyệt đối cao minh hơn nhiều!  

"Thập Ngũ ca, sao vậy?"  

Chu Lư Nhi bị hắn dọa sợ, "Pháp môn này có vấn đề gì sao?"  

"Không, pháp môn này không có vấn đề." Cố Lưu Bạch hít sâu một hơi, nói.  

Chu Lư Nhi không hiểu nổi, "Vậy sao sắc mặt huynh lại có vẻ kỳ lạ vậy?"  

"Pháp môn không có vấn đề, đầu óc Lam di của ngươi thì có vấn đề." Cố Lưu Bạch trầm giọng nói.  

"??" Chu Lư Nhi không hiểu nổi, chẳng phải cái đầu lừa của mình có vấn đề hay sao, tại sao lại thành đầu óc Lam di có vấn đề rồi?  

Cố Lưu Bạch nhìn dáng vẻ không hiểu nổi của cậu, càng thêm cạn lời.  

Nếu đầu óc Lam di không có vấn đề, thì tại sao lại đem khinh công thân pháp nghịch thiên như thế này truyền cho ngươi?  

"Thập Ngũ ca, vậy rốt cuộc ta có nên dạy lại cho Lam di hay không?"  

Lúc này “tên đầu lừa” này vẫn còn hỏi.  

Cố Lưu Bạch hít sâu một hơi, hắn không trả lời vấn đề này ngay, mà cẩn thận xem lại một lượt những dòng chữ trên thẻ tre, sau khi xác định mình có thể ghi nhớ từng chữ không sót, thì bắt đầu vận khí theo đồ hình kinh mạch vận chuyển chân khí.  

Khi chân khí nhanh chóng lưu chuyển trong những kinh mạch đó, khoảnh khắc những sợi chân khí tràn ra xung quanh, , tựa như vô số sợi tơ vô hình, kéo theo nguyên khí của trời đất.  

Như có làn gió xuân thoảng qua.  

Cơ thể hắn trở nên rất nhẹ, rất nhẹ.  

Hai chân hắn nhẹ nhàng rời khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất một thước, thế nhưng dưới chân lại không hề phát ra âm thanh do chân khí kích động.  

"Lợi hại thật!"  

Cố Lưu Bạch khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.  

Bảo sao Lam di lại giỏi trộm đồ đến vậy.  

"Thập Ngũ ca, đang nói chuyện sao tự dưng huynh lại bay lên thế!" Chu Lư Nhi ngạc nhiên.  

Cố Lưu Bạch nhẹ nhàng đáp xuống, "Ngươi dùng pháp môn này, không bay lên sao?"  

Chu Lư Nhi gãi đầu, "Không, ta chỉ thấy mình nhảy tưng tưng lên, từng cái, từng cái một."