Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cố Lưu Bạch đã nhận ra vấn đề, thì ra Chu Lư Nhi vẫn chưa khống chế được độ ổn định khi vận chuyển chân khí.
Nhưng chân khí được tu luyện từ pháp môn chân khí của lão lạt ma, quả thực hùng hậu và bá đạo hơn so với những pháp môn chân khí thông thường, việc kiểm soát nó cũng vì thế mà khó khăn hơn một chút.
"Ngươi cứ từ từ luyện tập, khi nào có thể bay lên như ta thì hẵng đi dạy Lam di." Cố Lưu Bạch lại nghiêm túc dặn dò: "Nếu ngươi đã ghi nhớ những thứ trên thẻ tre rồi thì trả lại cho Lam di, còn nữa, không được nói chuyện này với bất kỳ ai khác. Ngoại trừ Lam di, ai hỏi ngươi về pháp môn này, ngươi cũng không được dạy!"
"Vâng!" Chu Lư Nhi hớn hở đáp lời, rồi nhanh nhẹn cầm thẻ tre chạy đi tìm Lam Ngọc Phượng.
Trước mặt Lam Ngọc Phượng, đã có hai người đang đứng.
Giang Tử Yên và Đoạn Ngải nhìn Lam Ngọc Phượng, hành lễ vô cùng cung kính, sau đó Đoạn Ngải nhỏ nhẹ cất tiếng: "Tiền bối, hai đêm trước, người lấy những thứ đó có phải là tiền bối không?"
Lam Ngọc Phượng kinh ngạc, trừng to hai mắt, mặt nàng lập tức đỏ bừng.
"Các ngươi..."
Giang Tử Yên và Đoạn Ngải trong lòng chấn động, hai người nhìn nhau, thầm nghĩ sao lại là người phụ nữ thoạt nhìn có vẻ bình thường nhất này chứ?
"Không phải ta." Lam Ngọc Phượng lập tức phủ nhận.
Nhưng đã quá muộn, Giang Tử Yên mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Tiền bối, không cần phủ nhận đâu ạ, chúng vãn bối có chứng cứ xác thực, tiền bối yên tâm, ngoài chúng vãn bối ra, không ai biết chuyện này."
Lam Ngọc Phượng lắp bắp: "Các ngươi... làm sao các ngươi biết được, chứng cứ gì chứ?"
Giang Tử Yên khẽ nói: "Tiền bối, hành lý của người có chút khác biệt so với những người khác."
"Các ngươi..." Lam Ngọc Phượng không biết phải nói gì nữa, mặt đỏ đến mức không dám nhìn hai người trước mặt.
"Tiền bối yên tâm, chúng ta sẽ giúp tiền bối giữ bí mật." Đoạn Ngải lập tức vỗ ngực trịnh trọng đảm bảo.
"Tiền bối, vậy chúng ta xin phép đi trước ạ." Giang Tử Yên vội vàng kéo Đoạn Ngải rời đi.
"Hai nha đầu này sao lại lợi hại như vậy chứ." Lam Ngọc Phượng cúi đầu, cảm thấy thực sự là quá xấu hổ.
Một lúc sau, Chu Lư Nhi vừa hớn hở chạy tới thì Trần Đồ cũng vừa hay đến chỗ Lam Ngọc Phượng.
"Lam Ngọc Phượng, hai con nhóc kia có đến lừa gạt ngươi không?" Trần Đồ liếc nhìn Chu Lư Nhi đang cười hì hì, không để ý đến cậu, chỉ nhìn Lam Ngọc Phượng hỏi.
"Lừa gạt ta ư?" Lam Ngọc Phượng không ngốc, lập tức hiểu ra vấn đề, kinh ngạc hỏi: "Sao cơ, hai nha đầu kia cũng đến trước mặt ngươi nói, hai đêm trước người lấy đồ là ngươi ư?"
Trần Đồ nhìn sắc mặt nàng, lập tức biết chuyện gì đã xảy ra, y bất lực vỗ trán: "Hai con nhóc đó trừ chỗ Bùi Vân Cừ ra, thì tất cả những người khác ở đây, ai chúng nó cũng tới nói một lượt, nhưng chắc chỉ có ngươi bị chúng lừa được thôi."
"Sao có thể như vậy được chứ?" Lam Ngọc Phượng ngây người, "Vậy mà hai đứa ấy còn nói có chứng cứ xác thực, nói hành lý của ta không giống người khác."
Chu Lư Nhi không hiểu đầu đuôi câu chuyện, nhưng nghe Lam Ngọc Phượng nói vậy, cậu ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Lam di, người bị lừa rồi, làm gì có ai lại có hành lý giống với người khác chứ? Đương nhiên là hành lý của mỗi người đều không giống nhau."
Lam Ngọc Phượng: "..."
Trần Đồ đau đầu.
Y chợt nhận ra, trước đây y nghĩ mình thông minh, chẳng qua là do những người đồng đội này làm nền mà thôi.
Hai thiếu nữ như hai chú thỏ chạy đến trước lều trại của mình.
"Sợ chết mất thôi, sợ chết mất thôi!" Giang Tử Yên mặt mày tái mét.
Lần này cũng không phải là nàng giả vờ.
Nàng thực sự sợ hãi, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Không ngờ người trông có vẻ thật thà chất phác nhất, tưởng như không có chút tâm kế nào, vậy mà lại là cao nhân lợi hại đến như vậy?" Đoạn Ngải cũng sợ hãi vô cùng.
Tiền bối đều coi trọng thể diện.
Nàng thật sự lo lắng, nếu Lam Ngọc Phượng phát hiện ra mình bị hai nàng lừa gạt, liệu có nổi giận mà trừng phạt các nàng không.
Chỉ là các nàng không hề biết rằng Lam Ngọc Phượng là một cao thủ rất khác thường.
Sau khi phát hiện ra mình bị hai nàng "moi" ra chân tướng, nàng ấy lại ưu tư suy nghĩ về một vấn đề khác.
Cố Lưu Bạch từng nói, nếu những tử đệ thế gia này có thể tìm ra dấu vết hành tung của nàng ấy, thì hãy cho những tử đệ thế gia này một chút chỗ tốt.
Vậy bây giờ nàng phải cho hai nha đầu này chỗ tốt gì đây?
Nếu không phối hợp với Cố Lưu Bạch mà cho bọn chúng chút chỗ tốt, thì quả thật có chút mất mặt.
Bỗng nhiên, ánh mắt Lam Ngọc Phượng sáng lên, nàng nghĩ ra một ý tưởng vẹn cả đôi đường.
Ấy là binh bất yếm trá!
Nàng nhìn Chu Lư Nhi đang cười toe toét trước mặt, dịu dàng nói: "Chu Lư Nhi, giúp Lam di một việc nữa có được không?"
Chu Lư Nhi không chút do dự, lập tức gật đầu: "Lam di, ta thích nhất là giúp người, có việc gì người cứ nói."
"Giúp ta chạy một chuyến, đi tìm hai nha đầu vừa lừa ta."
......
Chu Lư Nhi rất nhanh đã xuất hiện trước mặt Đoạn Ngải và Giang Tử Yên vẫn còn đang sợ hãi.
"Lam di có vật muốn ta giao cho hai người."