Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Làm một nam nhân có chủ nghĩa đại nam tử hết sức mãnh liệt, Diệp Dương Thành không chịu được khiêu khích như vậy, lúc này đưa tay nắm chặt cục cưng trước ngực nàng, sau đó mạnh mẽ nhéo một cái...
- Ừ...
Ánh mắt Mễ Lệ Tư Thần Hoàng có chút mê hoặc, trong miệng phát ra một trận thanh âm như có như không, khắp người cũng tản ra một luồng hơi thở nóng bỏng.
Lúc này, Diệp Dương Thành mới ghé miệng bên tai nàng hỏi:
- Hắc, ngươi vẫn còn trinh nữ sao?
- Lão nương mấy giờ trước vẫn còn nguyên đấy!
Mè nheo không xuống ngựa, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng lại tung mình đè Diệp Dương Thành xuống phía dưới, tàn bạo nói:
- Chơi kiểu này, một khi bán ra không trả lại!
Diệp Dương Thành còn muốn nói điều gì, nhưng Mễ Lệ Tư Thần Hoàng đã oạch một tiếng, đặt mông trên người của hắn, sau đó khẽ cắn miệng lay động.
Đây là một loại mùi vị vô cùng thú vị, Diệp Dương Thành cảm thấy, có đôi khi bị nữ nhân đè ở dưới, tựa hồ cũng không tệ?
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng giống như một quả táo đã chín, khắp người phát ra khí tức nóng bỏng vượt xa thường nhân mấy chục lần, đây tuyệt đối là nữ nhân như lang như hổ.
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng mới nếm thử trái cấm rất nhanh bị cảm giác này mê hoặc, kết quả chính là, Diệp Dương Thành ở trong khuê phòng của nàng hơn hai mươi mấy giờ, nhưng nàng vẫn có bộ dạng chưa thỏa mãn, làn da hồng sắc tản ra hơi thở mê người.
- Đây là một nữ nhân điên cuồng như lang như hổ!
Diệp Dương Thành ở trên giường xấu hổ nghĩ tới, sau đó trong đầu bổ sung thêm một câu:
- Nữ nhân thực lực Thần Hoàng quả thật đáng sợ nhất...
Từ khi Diệp Dương Thành chiếm giữ Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, đến khi hai người nối đuôi nhau rời khỏi phòng, thời gian đã qua hai mươi chín giờ, trong hai mươi chín giờ này, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng hoàn toàn đã yêu.
- Ta muốn đi theo ngươi đến Solo đế quốc!
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng dùng giọng nói vô cùng kiên định, nói với Diệp Dương Thành:
- Ngươi phải chịu trách nhiệm trước chuyện ngươi đã làm!
Chân trước đã bước lên bậc thang Diệp Dương Thành không khỏi dừng bước, sau đó có chút nhức đầu nhìn Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, nói một câu vô cùng vô trách nhiệm:
- Xin lỗi, đây rõ ràng là tự ngươi chạy tới hấp dẫn ta, cuối cùng chơi đùa phát hỏa kết quả...
- Ngươi không muốn chịu trách nhiệm?
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng nheo mắt, mỉm cười ngoan độc.
- Đầu tiên, đời này của ta chỉ cưới một người vợ, sau đó... Nếu như ngươi nguyện ý làm tình nhân..., ta dĩ nhiên cũng sẽ không để ý.
Diệp Dương Thành chăm chú nhìn Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, tiếp theo trong đầu lại bổ sung:
- Nhưng thân hình của nữ nhân này thật sự ghê gớm...
- Không sao, nếu như ngươi không muốn chịu trách nhiệm..., vậy hãy để ta chịu trách nhiệm với ngươi.
Mễ Lệ Tư Thần Hoàng không thèm để ý, khoát tay áo, nói:
- Yên tâm, ta là nữ nhân biết chịu trách nhiệm!
Diệp Dương Thành không nói gì, sau khi yên lặng nhìn nàng, liền trực tiếp bước lên xe phi hành.
Còn Mễ Lệ Tư Thần Hoàng đi theo phía sau hắn, cũng lộ ra nụ cười ngoan độc, lẩm bẩm:
- Thê tử? Chẳng qua là một danh xưng mà thôi, lão nương chỉ cần có thể đi theo, còn sợ ngươi chạy mất sao?
Ý nghĩ của Mễ Lệ Tư Thần Hoàng rất đơn giản, thê tử hay không phải thê tử, nàng căn bản không cần, nàng chỉ cần con người Diệp Dương Thành mà thôi!
Về phần thái độ Diệp Dương Thành biểu thị lúc trước, đối với nàng mà nói thì có cũng được mà không có cũng không sao, ngươi không chịu trách nhiệm thì sao? Vậy hãy để cho ta chịu trách nhiệm với ngươi! Lúc trước, nàng không phải cũng từng ép Diệp Dương Thành rồi sao?
Đây là một quan hệ vô cùng xốc xếch, Diệp Dương Thành cảm giác mình chiếm tiện nghi, cho nên lúc nói chuyện, khí lực cũng không đủ, bởi vì hắn cảm giác mình là đàn ông, thời điểm nên chịu trách nhiệm, vẫn phải chịu chút trách nhiệm, về phần chịu trách nhiệm lớn hay nhỏ, thì còn cần suy nghĩ.
Nhưng đối với Mễ Lệ Tư Thần Hoàng mà nói, nàng cũng cảm thấy mình chiếm tiện nghi, dù sao, cả Vũ Không đại lục có mấy Thần Hoàng mạnh nhất? Tính cả người mới Diệp Dương Thành, cũng chỉ có mười một người mà thôi!
Chỉ dựa vào địa vị, quyền thế và thực lực cá nhân hiện tại của Diệp Dương Thành, chỉ cần hắn nguyện ý, tùy tiện vẫy tay một cái, mỗi ngày có mười bảy mười tám mỹ nữ theo hắn làm chuyện càn rỡ, cũng là chuyện hoàn toàn bình thường.
Cả Vũ Không đại lục không thiếu nữ nhân muốn đi theo Diệp Dương Thành, cuối cùng người đi cùng hắn là ai? Là Mễ Lệ Tư Thần Hoàng nàng! Vì vậy, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng cũng cảm thấy mình chiếm tiện nghi.
Quan hệ giữa hai người, bởi vì bảy lần đại chiến liên tiếp mà trở nên vi diệu, hai người đều cảm thấy mình khiến đối phương thua thiệt, nhưng một người không muốn chịu trách nhiệm, còn một người khác thì vô cùng hy vọng có thể chịu trách nhiệm đối với hắn.
Cho nên, khi Diệp Dương Thành và Mễ Lệ Tư Thần Hoàng ngồi xe phi hành xuất hiện tại cửa tòa nhà tổng bộ trung ương của Hiệp hội dong binh tự do, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng bỗng vô cùng tự giác bước chậm lại cước bộ, đi theo phía sau Diệp Dương Thành lộ ra dáng vẻ rất biết điều.
Kết quả màn này bị các nhân viên của tổng bộ Hiệp hội dong binh tự do nhìn thấy, ánh mắt kinh ngạc như muốn rớt xuống đất... Từ lúc nào, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng lại lộ ra loại dáng vẻ của tiểu nữ nhân này chứ?
Bọn họ cảm thấy khó hiểu, Victor Moore Thần Hoàng ra mặt tiếp đãi hai người bọn họ càng thấy khó hiểu, hắn kinh ngạc nhìn thoáng qua Mễ Lệ Tư Thần Hoàng, sau đó nhìn vẻ mặt như không có gì của Diệp Dương Thành, tựa hồ muốn nhìn ra thứ gì đó.
Nhưng hai người lộ ra thần sắc hoàn toàn bất đồng, lại khiến cho hắn trong lúc nhất thời không biết phán đoán quan hệ hiện tại của hai người như thế nào, cuối cùng cũng chỉ có thể dựa theo tinh thần giải quyết việc chung nói:
- Đi theo ta, tất cả mọi người đang chờ.
Quyền lực của nghị viện tối cao Hiệp hội dong binh tự do rút cuộc lớn thế nào? Lấy một ví dụ đơn giản, nếu như xem mấy ngàn quốc gia của Vũ Không đại lục là những quốc gia vốn có trên địa cầu, như vậy, Hiệp hội dong binh tự do tương đương với một liên hiệp quốc, liên hiệp quốc của Vũ Không đại lục.
Nhưng liên hiệp quốc này hoàn toàn bất đồng với liên hiệp quốc trên địa cầu, bởi vì nó vận hành hoàn toàn độc lập, bất kỳ quốc gia nào cũng không thể nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của Hiệp hội dong binh tự do.
Đối mặt với mệnh lệnh của Hiệp hội dong binh tự do, những quốc gia này phải lựa chọn phục tùng, đây chính là hiệp hội dong binh tự do, một tổ chức cự phách của Vũ Không đại lục.
Còn nghị viện tối cao của Hiệp hội dong binh tự do, tương đương với tầng quyết sách trung tâm của tổ chức này, cả Hiệp hội dong binh tự do vốn có mười hai vị nghị viên, mười hai nghị viên này chính là tồn tại có quyền thế nhất trên Vũ Không đại lục, bọn họ có thể tùy ý hạ lệnh trục xuất hoàng thất của một đế quốc!
Nghị viện tối cao chỉ có nghị viên, chứ không có những chức vị khác như chủ tịch nghị viện, bí thư..., nghị viên chính là chức vị duy nhất của nghị viện tối cao.
Chương 1028-1: Phúc lợi của nghị viên (Thượng)Cho nên nói, Diệp Dương Thành trở thành nghị viên tại nghị viện cao nhất của Hiệp hội dong binh tự do, tương đương với một bước lên trời, trở thành một trong mười mấy người có quyền thế nhất của Vũ Không đại lục.
Trên thực tế mặc dù nghị viện tối cao tuyên bố với bên ngoài có mười hai nghị viên, nhưng chân chính quản lý nghị viên của Hiệp hội dong binh tự do cũng chỉ có hai người, một người là Victor Moore, người còn lại là Kanubisa, hai nghị viên này chính là tầng quyết sách cao nhất hiện tại của Hiệp hội dong binh tự do.
Về phần mười vị nghị viên khác... Mười vị nghị viên đều là tồn tại đạt được tôn xưng Thần Hoàng mạnh nhất, nhưng vận khí của mười vị này thật sự không được tốt, tất cả mọi người đều nghỉ ngơi, bình thường căn bản không nhúng tay vào chuyện của Hiệp hội dong binh tự do.
Dĩ nhiên, vào một số lúc cần thiết, bọn họ nên lộ mặt thì vẫn phải lộ mặt.
Tỷ như hôm nay, Diệp Dương Thành chính thức gia nhập nghị viện tối cao của Hiệp hội dong binh tự do, bọn họ làm nghị viên, cũng phải trình diện chứng kiến sự gia nhập của hắn.
Cho nên, khi Diệp Dương Thành dưới sự hướng dẫn của Victor Moore tiến lên xe phi hành, rời khỏi tòa nhà của hiệp hội dong binh tự do, chạy tới một đỉnh núi cách đó mấy trăm cây số, hắn liền nhìn thấy mười mấy người đang vây quanh một bàn đá hình tròn, nhiệt liệt thảo luận cái gì.
-... Đây chính là nghị viện tối cao?
Nhìn bố trí đơn sơ như thế, khiến cho Diệp Dương Thành khó tránh khỏi có chút kinh ngạc.
Tựa hồ thấy được vẻ mặt kinh ngạc của Diệp Dương Thành, Mễ Lệ Tư Thần Hoàng đứng bên cạnh nhỏ giọng giải thích:
- Nơi này chính là nghị viện tối cao, tượng trưng cho hòa bình và tự do...
Hòa bình ở đâu Diệp Dương Thành không thấy, nhưng tự do kiểu như vậy đúng là chưa từng thấy qua.
Trên đỉnh núi loạn thạch thành đống, bốn phương tám hướng Đông Nam Tây Bắc cũng không có bất cứ thứ gì che chắn, gió lạnh vù vù quất vào mặt, trên nóc vừa ngẩng đầu liền có thể thấy bầu trời, nếu như thế này còn không coi là tự do, vậy còn cái gì có thể được cho tự do chứ? Trong đầu Diệp Dương Thành âm thầm lẩm bẩm.
Lúc này, mười một nghị viên vây quanh cái bàn tròn đều chú ý tới Diệp Dương Thành và ba người đến, Victor Moore vốn là nghị viên cao nhất của nghị viện, cho nên không cần chào hỏi hắn.
Là thành viên mới của nghị viện cao nhất của hiệp hội dong binh tự do, sự xuất hiện của Diệp Dương Thành thật sự khiến mười một nghị viên nhất tề lộ ra nụ cười, nụ cười này có vẻ hết sức chân thành.
- Vị này chắc là Diệp Dương Thành Thần Hoàng.
Một nam tử gầy gò nhìn qua chỉ hơn 40 tuổi từ trên ghế đá đứng lên, từ xa đã ra động tác chào hỏi với Diệp Dương Thành:
- Hoan nghênh ngươi gia nhập, hôm nay đáng được ghi vào sử sách!
Có đáng được ghi vào sử sách hay không Diệp Dương Thành căn bản không để ý, mấu chốt là hắn thấy được trên cái bàn tròn chất đống một đống tinh thể trong suốt! Cái này, hình như là thú hạch Thú Vương?
Tựa hồ có điểm tốt? Hai mắt Diệp Dương Thành tỏa sáng, sau đó liền vô cùng nhiệt tình đi tới, ra động tác chào hỏi với mười một vị Thần Hoàng.
Ước chừng nửa giờ sau, mười hai nghị viên coi như đã biết Diệp Dương Thành, còn Mễ Lệ Tư Thần Hoàng cũng vô cùng tự giác xuống núi, trên đỉnh núi chỉ còn lại mười ba người.
- Tin tưởng trên đường tới nơi này, Victor Moore nghị viên đã nói với ngươi, tôn chỉ duy nhất của hiệp hội dong binh tự do chúng ta, đó chính là hòa bình và tự do.
Một vị nam nghị viên hòa nhã nói với Diệp Dương Thành:
- Gia nhập với chúng ta, chẳng khác đi tới tuyến đấu chống lại tự do của loài người, đây là một trọng trách vô cùng nặng nề.
- Ta biết.
Diệp Dương Thành cười ôn hòa, khe khẽ gật đầu, sau vẻ mặt nhìn như bình tĩnh lại cất dấu trận trận sóng động!
Trong mười hai nghị viên trước mắt này, Diệp Dương Thành lại không cảm nhận được nửa điểm hơi thở dị thú tồn tại trên người mười người! Chẳng lẽ, bọn họ đã có biện pháp giải quyết tàn phách dị thú trong thú hạch? Hay là nói khi bọn hắn tấn chức trở thành vị thần ngụy cao giai, bọn họ đã tiêu diệt tác dụng phụ của thú hạch?
Cẩn thận suy nghĩ xem, tàn phách dị thú trong thú hạch giống như ký sinh thể, kí chủ có thực lực càng mạnh, tốc độ khôi phục của tàn phách dị thú lại càng nhanh, hoàn toàn không có đạo lý!
Hắn suy nghĩ một lúc lâu cũng không thể tìm được nguyên nhân mấu chốt, cuối cùng chỉ có thể tạm thời đè áp chuyện này, cùng mười hai vị Thần Hoàng hàn huyên.
Nội dung nói chuyện phiếm chủ yếu vây quanh quá trình Tất Tất Lạp chết đi, dưới tự thuật của Diệp Dương Thành, nguyên nhân cái chết của Tất Tất Lạp đã được chỉnh sửa rất nhiều. Tỷ như, Tất Tất Lạp chết vì nổ lớn, cái này hầu như mọi người đều biết, Diệp Dương Thành dĩ nhiên sẽ không đi sửa đổi nguyên nhân Tất Tất Lạp chết đi.
Nhưng hắn thay đổi nguyên nhân phát sinh vụ nổ, chỉ đơn giản giải thích với hơn mười vị Thần Hoàng, là lão sư hắn Kreis Baer lưu lại một vũ khí rất hiệu quả, chẳng qua hạn chế khi sử dụng vũ khí cũng rất nhiều....
Khi nói tới đây, Diệp Dương Thành lộ ra một nụ cười khổ, nói:
- Món vũ khí đó mặc dù uy lực khổng lồ, nhưng cái giá phải trả để sử dụng cũng thật sự rất cao.
- Ta ủy thác Hách Nhĩ Nam Đa thu thập thú hạch Thú Vương, chỉ riêng một trận bạo tạc đã tiêu hao ba mươi miếng thú hạch Thú Vương! Tiêu hao lớn như thế một hai lần còn có thể miễn cưỡng, nếu nhiều hơn mấy lần..., chẳng khác nào ta sẽ phá sản.
- Sao?
Nghe được lời nói của Diệp Dương Thành, Victor Moore cũng cảm thấy hứng thú, hắn nhíu mày hỏi:
- Là vũ khí gì có uy lực lớn như vậy? Nếu như thuận tiện...
- Thật đúng là không thuận tiện.
Diệp Dương Thành xin lỗi cười nói:
- Vật này thật ra cũng không có gì đẹp mắt.
- Ha ha... Ta chỉ tò mò hỏi mà thôi.
Victor Moore tùy ý cười cười, cũng không quá để ý, dù sao cũng là bảo bối người ta ẩn giấu, cũng không thể để người khác xem xét lung tung được?
Có thời gian dài tán gẫu như vậy, quan hệ giữa mười ba người dĩ nhiên cũng tăng mạnh, càng về sau gần như muốn xưng huynh gọi đệ.
Rốt cục, Kanubisa từ trên mặt ghế đá đứng lên nói:
- Thời gian không sai biệt lắm, chúng ta có phải nên tiến vào giai đoạn tuyên thệ không?
Đề nghị của Kanubisa chiếm được sự đồng ý của mọi người, bao gồm Diệp Dương Thành, tất cả mọi người đều gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
Cho nên, mười hai vị nghị viên liền xếp thành hai đội, nối đuôi nhau đứng dậy đi tới bên vách núi, tiếp theo xoay người lại đối mặt với Diệp Dương Thành, Victor Moore Thần Hoàng nói:
- Hiệp hội dong binh tự do chính là vì mục tiêu hòa bình và tự do của Vũ Không đại lục mà không ngừng phấn đấu, nghị viện tối cao là thần thánh, là chí cao, là tín ngưỡng của ngàn tỷ dân chúng Vũ Không đại lục.
- Là nghị viên nghị viện cao nhất của hiệp hội dong binh tự do, chúng ta phải vượt qua khó khăn mà tiến lên, dẫn dắt dũng sĩ của chúng ta, vì hòa bình và tự do của nhân loại mà kính dâng cuộc đời của chúng ta.
Chương 1028-2: Phúc lợi của nghị viên (Hạ)- Hiện tại, ta thay mặt mười hai vị nghị viên của nghị viện cao nhất hiệp hội dong binh tự do, lấy thái độ thành khẩn, công chính phát ra lời mời chính thức với Diệp Dương Thành Thần Hoàng, xin hỏi, ngươi có nguyện ý chính thức gia nhập hiệp hội dong binh tự do hay không, bất luận phía trước có bao nhiêu khó khăn, cũng sẽ vượt qua khó khăn mà tiến lên, đè nát tất cả địch nhân ngăn trở trên con đường tự do của loài người?
- Ta nguyện ý.
Diệp Dương Thành nghiêm túc gật đầu.
- Xin hỏi, ngươi có nguyện ý chính thức gia nhập hiệp hội dong binh tự do, bất luận gặp gỡ địch nhân cường đại cỡ nào, cũng sẽ giữ vững tín niệm của mình, vì hòa bình và tự do của nhân loại mà hi sinh nhiệt huyết?
- Ta nguyện ý.
Diệp Dương Thành tiếp tục gật đầu, vẻ mặt vẫn nghiêm túc dõng dạc. Nhưng trình độ này phức tạp của cái gọi là giai đoạn tuyên thệ này vượt xa khỏi tưởng tượng của hắn.
- Xin hỏi, ngươi có nguyện ý hay không...
- Ta nguyện ý.
- Xin hỏi, ngươi...
- Ta nguyện ý.
Sau khi kéo dài đến ba mươi sáu câu “Ta nguyện ý”, Diệp Dương Thành đã không nhớ ra mình rốt cuộc nguyện ý cái gì, nếu không phải Victor Moore và mười một vị nghị viên còn lại đều giữ vẻ mặt nghiêm túc, hắn thậm chí sẽ hoài nghi có phải Victor Moore đang giở trò trêu chọc hắn hay không?
Thật vất vả hoàn thành giai đoạn đối đáp, khi Diệp Dương Thành cho rằng mọi việc đã kết thúc, Victor Moore lại một lần nữa giơ cánh tay phải, sau đó nói với hắn:
- Xin hỏi, nếu như ngươi gặp phải địch nhân cường đại hơn ngươi, mà phía sau ngươi còn có một đám dân chúng cần ngươi bảo vệ, dưới loại tình huống đó ngươi sẽ làm thế nào? Xin lớn tiếng trả lời ta.
Sau khi tẩy não kết thúc, lại muốn bắt đầu khảo hạch chính trị sao? Diệp Dương Thành thật sự không biết nói gì, nhưng nhìn đống thú hạch Thú Vương chất đống trên cái bàn tròn, hắn vẫn rất chân thành hồi đáp:
- Ta sẽ liều chết ngăn chặn địch nhân, che chở dân chúng rút lui an toàn.
Nhưng đáp án Diệp Dương Thành đưa ra lại bị Victor Moore phủ nhận, chỉ thấy hắn lắc đầu nói:
- Dưới loại tình huống đó, ngươi nên bảo vệ an toàn của mình đầu tiên. Bởi vì chỉ khi ngươi an toàn, mới có thể đi bảo vệ những người khác, chỉ cần không ảnh hưởng đến đại cục, trước tiên nên nghĩ đến vấn đề an toàn của mình.
Nói tới đây, Victor Moore dừng lại một lát, tiếp theo liền cười nói:
- Trả lời mặc dù sai, nhưng chúc mừng ngươi, thông qua được khảo hạch, tiếp theo lại bắt đầu tiến vào nghi thức nhập hội chính thức.
Kết quả là các nghi thức rỉ máu cùng uống, ba lạy chín gõ, đụng vai….cứ như vậy bắt đầu.
Một loạt nghi thức khó hiểu làm cho Diệp Dương Thành có chút thất điên bát đảo, khi hắn đang không biết tiếp theo sẽ làm những gì, Victor Moore rốt cục nói:
- Nghỉ, gia tăng băng đá.
Một vị nghị viên phóng lên cao, lấy ra một khối nham thạch khổng lồ ngay tại chỗ, sau đó rút kiếm quang tùy ý gọt chém một phen, liền có một chiếc ghế đá xuất hiện giữa không trung, sau đó hắn nhẹ nhàng đá một cước, ghế đá liền vững vàng rơi xuống bên cạnh cái bàn tròn:
- Bịch!
- Mời chư vị nghị viên ngồi xuống.
Victor Moore cười nói.
Diệp Dương Thành ngồi xuống chiếc ghế đá vừa được gọt chém, dưới mông còn có thể cảm nhận được trận trận ấm áp, ngồi trên mặt ghế đá ở đây, Diệp Dương Thành chợt nhớ tới truyền thuyết kỵ sĩ bàn tròn của phương Tây, đây là cảnh tượng giống cỡ nào chứ!
Victor Moore cũng không chú ý đến Diệp Dương Thành suy nghĩ cái gì, sau khi ngồi xuống hắn liền mở miệng nói:
- Làm nghị viên của nghị viện cao nhất hiệp hội dong binh tự do, chúng ta vừa hưởng thụ vinh dự chí cao, đồng thời cũng gánh vác trách nhiệm to lớn.
- Vì có thể khiến chúng ta lấy trạng thái sung mãn nghênh đón các cuộc khiêu chiến, những nghị viên như chúng ta, cứ cách mười ngày đều có quyền lực điều động bất cứ tài nguyên gì của hiệp hội dong binh tự do.
- Là nghị viên mới gia nhập, Diệp Dương Thành nghị viên có quyền lực lựa chọn một loại tài nguyên tiến hành bổ sung lúc đầu, hiện tại ngươi có mấy lựa chọn sau.
- Một ngàn tỷ tiền Vũ Không, ba mươi miếng Thú Vương cấp mười một nhiên liệu thú hạch, một mảnh thổ địa hai vạn cây số vuông.
Victor Moore nhìn Diệp Dương Thành, nói:
- Ngươi muốn loại nào?
Tiền Vũ Không Diệp Dương Thành cũng không thiếu, thổ địa hai vạn cây số vuông đối với hắn mà nói cũng hoàn toàn không có lực hấp dẫn, cho nên, căn bản không cần đi quấn quýt.
- Ba mươi miếng thú hạch Thú Vương.
Diệp Dương Thành vô cùng khẳng định nói.
- Như vậy, ba mươi miếng thú hạch Thú Vương này sẽ là của ngươi.
Victor Moore lộ ra nụ cười, sau khi gật đầu với Diệp Dương Thành, liền đẩy một đống thú hạch Thú Vương bày chính giữa chiếc bàn tròn tới trước mặt Diệp Dương Thành.
Một giây sau khi Diệp Dương Thành nhận lấy ba mươi miếng thú hạch Thú Vương này, tin tức đầu tiên cũng đã được thông báo khắp Vũ Không đại lục:
- Diệp Dương Thành Thần Hoàng bệ hạ đã chính thức tuyên thệ gia nhập nghị viện tối cao của hiệp hội dong binh tự do, hiện tại, chúng ta cùng nhiệt liệt hoan hô, hồi đáp quyết định của Diệp Dương Thành Thần Hoàng bệ ra... Dân chúng, hoan hô đi!!!
Diệp Dương Thành chính thức gia nhập nghị viện tối cao hiệp hội dong binh tự do? Bốn gã thần bí toàn thân mặc hắc bào đứng ở đầu đường đế đô đế quốc Ánh Sáng, sau khi nghe thấy thông báo, bốn người nhất tề quay đầu nhìn về phía màn hình lớn siêu cấp trên tòa cao ốc, trên màn hình lớn, đang chiếu hình ảnh của Diệp Dương Thành trước mắt!
- Mục tiêu xác định.
Hắc bào nhân đứng bên tay trái phát ra một trận thanh âm khàn khàn, giống như hai cái khay đánh bóng ma sát với nhau, thanh âm vô cùng chói tai:
- Trụ sở của nghị viện tối cao hiệp hội dong binh tự do, giết hắn!
- Đúng, giết hắn.
Ba tên Hắc bào nhân còn lại đều nhất tề gật đầu, trong thanh âm khàn khàn tựa hồ còn bí mật mang theo một chút phấn khởi, trên người bọn họ dần hiện ra hơi thở nguy hiểm cực kỳ nồng nặc.
Sau khi xác định vị trí trước mắt của Diệp Dương Thành, bốn Hắc bào nhân không do dự nữa, tập trung vào phương hướng mục đích, liền trực tiếp rời khỏi đế đô đế quốc Ánh Sáng, chạy tới một vị trí cách đó vạn cây số, cũng chính là trụ sở của nghị viện tối cao.
Sau khi bốn Hắc bào nhân này rời khỏi phạm vi đế đô, chỉ thấy thân thể của bọn hắn có một trận lay động rất nhỏ, sau đó cứ như vậy biến mất trong hư không, nếu như lúc này Diệp Dương Thành đang ở gần đây..., nhất định sẽ kinh ngạc kêu lên! Đây... Đây không phải là Ẩn Thân thuật sao?
Mặc dù ẩn thân thuật này hết sức vụng về, cẩn thận quan sát còn có thể nhìn ra một chút đầu mối, nhưng không thể phủ nhận là, đối với cường giả bản xứ của Vũ Không đại lục mà nói, Ẩn Thân thuật quả thực đồng đẳng với Thần Thuật!
Ít nhất, Diệp Dương Thành chưa từng gặp bất cứ kẻ nào từng thi triển Ẩn Thân thuật ở Vũ Không đại lục đã, bởi vì... cái này thực sự đã thuộc vào kỹ năng phạm vi pháp thuật, mà cường giả bản xứ ở Vũ Không đại lục lại đều là võ giả thuần túy.