Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trình độ sắc bén của Ẩn thân thuật tuyệt đối vượt qua tưởng tượng của mọi người, nhất là dưới tình huống tất cả mọi người không biết về ẩn thân thuật, có người thi triển ẩn thân thuật, chắc chắn là một việc khiến người ta sợ hãi rồi.
Cũng không ai biết có thể có người đứng bên cạnh của mình, cũng không biết dao găm lúc nào sẽ thọc đến trái tim của mình..., lực uy hiếp của ẩn thân thuật chắc chắn không thể nghi ngờ!
Diệp Dương Thành căn bản không biết mình đã bị bốn nhân vật nguy hiểm để ý, lúc này còn đang trên ngồi trên mặt ghế đá trên đỉnh Tự Do, vẻ mặt có chút cổ quái nghe mười hai vị nghị viên còn lại thảo luận.
- Thành viên hoàng thất của Hoa Long đế quốc khu bốn Bạch Khiêm Bân bảy ngày trước đã khởi sự tạo phản thành công ở Bích Long cung đế đô Hoa Long đế quốc, bắt giữ bảy mươi sáu vị thành viên hoàng thất bao gồm đế vương của Hoa Long đế quốc là Bạch Mộng Triển, chính thức lên ngôi xưng đế ở đế đô Hoa Long đế quốc ba ngày trước.
- Bạch Mộng Triển và hiệp hội dong binh tự do chúng ta luôn có quan hệ tương đối thân mật, hàng năm dâng nạp tài nguyên cũng rất tốt, cho nên, ta cho là hiệp hội dong binh tự do nên nhúng tay vào chuyện này, cứu Bạch Mộng Triển từ trong lao ngục ra.
Victor Moore ngồi ở trên mặt ghế đá giọng nói bình tĩnh nói:
- Ngoài ra hôm qua Bạch Khiêm Bân phái sứ thần tới tìm ta, ý tứ của hắn là, sẽ giảm bớt một phần ba tài nguyên dâng nạp trên cơ sở hiệp định ban đầu của Bạch Mộng Triển.
- Xem ra, tên Bạch Khiêm Bân này rất tự đại.
Nghe được lời nói của Victor Moore..., Kanubisa liền lộ ra nụ cười vô hại, hết sức tùy ý nói:
- Loại đế vương tự đại này, đối với một đế quốc mà nói không tính là thứ tốt đẹp gì.
Chư vị Thần Hoàng đang ngồi cũng lộ ra nụ cười bình thản, nếu Bạch Khiêm Bân đã không thức thời như vậy, như vậy còn giữ hắn làm gì?
Nghe các nghị viên thảo luận, Diệp Dương Thành cũng đã bắt đầu chú ý đến người tên là Bạch Khiêm Bân mới vừa lên ngôi xưng đế, ngươi trêu chọc ai không trêu, lại tới trêu chọc hiệp hội dong binh tự do?
Hoàng thất Hoa Long đế quốc nội chiến như thế nào, đế vị của Hoa Long đế quốc tranh đoạt như thế nào, những thứ này đều không quan hệ đến hiệp hội dong binh tự do, chỉ cần hàng năm tài nguyên dâng nạp không giảm bớt, có ai quản hoàng đế của ngươi là ai?
Nhưng Bạch Khiêm Bân cũng đúng là to gan lớn mật, mới vừa vặn lên ngôi xưng đế, đã dám trực tiếp phái sứ thần đến xin giảm đồ dâng nạp hàng năm của Hoa Long đế quốc rồi... Chẳng lẽ hắn không biết tăng giá thì dễ giảm xuống mới khó sao? Khi Bạch Mộng Triển làm hoàng đế là chín đồng, tại sao đến lượt Bạch Khiêm Bân ngươi lại chỉ còn sáu đồng? Vậy ba đồng còn lại tìm ai đòi đây?
Cho nên, Bạch Khiêm Bân nhất định là xui xẻo, dù sao, chuyện này từ lúc nói ra đã có chút manh mối rồi.
Bảy ngày trước giam cầm bảy mươi sáu vị thành viên hoàng thất bao gồm Bạch Mộng Triển, ba ngày trước ở Hoa Long đế quốc đế đô chính thức lên ngôi xưng đế, nếu như nghị viện tối cao muốn nhúng tay chuyện này, muốn cứu Bạch Mộng Triển..., cần gì mới đợi đến bây giờ mới lấy ra thảo luận?
Nguyên nhân thật ra rất đơn giản bởi vì hôm qua Bạch Khiêm Bân mới phái sứ thần tới đây muốn hạ thấp tài nguyên dâng nạp hàng năm!
Về vấn đề nên xử trí thay đổi đế vương của Hoa Long đế quốc như thế nào, Diệp Dương Thành cũng không chen miệng nói chuyện, nhưng lẳng lặng lắng nghe cũng đã giúp hắn có thêm hiểu rõ về quyền lực của nghị viên trong nghị viện tối cao!
Thay đổi đế vương của một đế quốc cũng có thể lấy ra bình thản thảo luận, ý vị như thế nào? Ý nghĩa bọn họ hoàn toàn không đặt vị đế vương của đế quốc này trong mắt!
Toàn bộ quá trình thảo luận thật ra cũng vô cùng ngắn ngủi, khi Diệp Dương Thành nhìn Victor Moore như có điều suy nghĩ, một vị nữ Thần Hoàng đã thản nhiên mở miệng:
- Nếu đã như vậy, hãy phái người thông báo một tiếng với Bạch Khiêm Bân, trong ba giờ tuyên bố thoái vị, trả đế vị lại cho Bạch Mộng Triển.
- Được, cứ quyết định như vậy đi.
Victor Moore gật đầu cười, liếc mắt nhìn Kanubisa, đều nhìn thấu nụ cười trong mắt đối phương.
Nghị viện tối cao của hiệp hội dong binh tự do tổng cộng có mười ba vị nghị viên, nhưng thực lực thấp nhất, chính là Victor Moore và Kanubisa, ngay cả Diệp Dương Thành mới tấn thăng nghị viên, cũng đã đội quả cầu ánh sáng Thần Hoàng mạnh nhất rồi.
Cho nên trong rất nhiều tình huống, loại chuyện nhỏ như ban bố ra lệnh cho tới truyền lệnh, đều do Victor Moore và Kanubisa hoàn thành, vì vậy đã tạo thành một loại giả tượng với ngoại giới, giống như người nắm quyền thực tế của nghị viện tối cao là Victor Moore và Kanubisa, chứ không phải những nghị viên khác.
Đây là một loại giả tượng, nhưng không ai đi tra cứu làm gì.
Cho nên, nội chiến của hoàng thất Hoa Long đế quốc cứ như vậy được xác định phương án giải quyết, trước mặt con quái vật lớn như hiệp hội dong binh tự do, một người mới vừa lên ngôi xưng đế, sao dám làm trái với quyết định của nghị viện tối cao? Trừ phi, hắn không muốn sống.
Giải quyết xong vấn đề này, Victor Moore lại lập tức đưa ra vấn đề thứ hai, mà vấn đề này cũng liên lụy đến Diệp Dương Thành.
Chỉ nghe hắn nói:
- Học viện võ đường đã xây dựng xong, trạng thái tinh thần của Diệp Dương Thành Thần Hoàng tựa hồ không tồi, kế hoạch chiêu thu học viên tạm thời gác lại có phải cũng nên tiến hành rồi không?
- Học viện võ đường?
Một vị nam Thần Hoàng trung niên hơi hói đầu, quay đầu nhìn về phía Diệp Dương Thành, sau khi khẽ nhíu mày, liền nói với Diệp Dương Thành:
- Chuyện này vẫn còn cần Diệp Dương Thành Thần Hoàng tự mình đưa ra quyết định, nếu như thương thế trên người còn chưa hồi phục, có thể tạm thời gác lại một bên.
- Ách.
Nghe được đề tài chuyển dời đến mình, Diệp Dương Thành cũng khó tránh khỏi ngây ra một lúc, tiếp theo liền cười nói:
- Thật ra hôm đó ta bị thương không quá nghiêm trọng, lúc này đã khỏi gần bảy tám phần rồi, học viện võ đường quan hệ đến tương lai võ giả của cả Vũ Không đại lục, ta nghĩ, có thể làm nhanh thì nhất định phải làm.
- Thương thế khỏi gần bảy tám phần?
Mười vị Thần Hoàng mạnh nhất đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấu vẻ vui mừng và kinh ngạc trong đôi mắt người khác.
Mười vị Thần Hoàng mạnh nhất đều bị thương trong quá trình đối chiến với Tất Tất Lạp, thời gian dưỡng thương ngắn nhất cũng hơn hai nghìn năm, đến nay vẫn chưa thể hoàn toàn khôi phục.
Khi Diệp Dương Thành bất tỉnh, thì mấy vị Thần Hoàng mạnh nhất đã đến hiện trường, hơn nữa còn cẩn thận kiểm tra thương thế của Diệp Dương Thành, cuối cùng cho ra kết luận là, ít nhất nằm trên giường ba năm, sau đó dưỡng thương ngàn năm mới có thể hoàn toàn khôi phục!
Nhưng hiện tại Diệp Dương Thành lại nói đã khôi phục bảy tám phần, điều này sao có thể?
Trên thực tế, khi Diệp Dương Thành mặt mày hồng hào xuất hiện trên đỉnh núi Tự Do, bọn họ cũng đã cảm thấy kinh ngạc, còn tưởng là Diệp Dương Thành cố gắng chống đỡ, không ngờ lúc này Diệp Dương Thành không giống như cố gắng chống đỡ, mà là thật sự bình phục không ít.
Chương 1030-1: Đánh lén trên đỉnh Tự Do (Thượng)Chuyện này đối với mười vị Thần Hoàng mạnh nhất trước mắt mà nói, không khác gì một quả boom tấn, có hi vọng hồi phục, bất cứ người nào cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua không phải sao?
Cho nên, nữ Thần Hoàng ngồi bên tay phải Diệp Dương Thành cũng có chút không nhịn được, nàng đứng dậy hỏi:
- Nói như vậy, Diệp Dương Thành Thần Hoàng có thủ đoạn gì khôi phục thương thế vô cùng hữu hiệu như vậy? Đừng phản bác cũng không cần giải thích, ngày đó khi ngươi bất tỉnh, ta đã ở tòa nhà trung ương kiểm tra thương thế của ngươi, nếu như dựa theo thủ đoạn trị liệu bình thường tiến hành trị liệu, ngươi muốn hoàn toàn khôi phục, không mất thời gian gần ngàn năm là chuyện không thể nào!
Câu nói đầu tiên của nữ Thần Hoàng đã phá hỏng tất cả đường lui của Diệp Dương Thành, mà hỏi thăm của nàng, cũng đưa tới ánh mắt khẩn cấp của chín vị Thần Hoàng mạnh nhất còn lại, bởi vì bọn họ loáng thoáng cảm giác được, Diệp Dương Thành nói không chừng thật sự có thủ đoạn gì có thể chữa khỏi cho bọn họ.
Nếu như đây là thật,... quả thực đây là tin tức tốt nhất mà bọn họ từng nghe thấy! Ừ, còn phấn khởi và vui sướng hơn so với nghe được tin Tất Tất Lạp đã chết!
Câu hỏi của nữ Thần Hoàng khiến Diệp Dương Thành ý thức được mình đã nói sai, dù sao phương pháp hắn dùng để trị liệu thương thế của mình, là lợi dùng Quang Minh kính tiến hành, cái này cũng không thể lãng phí thần nguyên của mình, đi trị liệu cho mười vị Thần Hoàng mạnh nhất lần đầu gặp mặt được?
Nhưng nếu như không thể, vậy nên giải thích như thế nào về vấn đề thương thế của mình? Hoặc là nói...
Khi Diệp Dương Thành trong khoảng thời gian cực nhanh nghĩ tới rất nhiều vấn đề, nhưng lại không biết nên giải đáp như thế nào, sau lưng truyền đến một trận ba động sát ý mịt mờ sát ý, khiến hắn nhất thời cảnh giác.
- Có người!
Diệp Dương Thành đưa lưng về phía sau, trên mặt đã lộ ra thần sắc cảnh giác, trong lòng nhanh chóng làm ra phán đoán, sau đó liền bất động thanh sắc đưa mắt ra hiệu cho Victor Moore Thần Hoàng.
Đáng tiếc, Victor Moore tựa hồ không thể hiểu được ý tứ của hắn?
- Sao vậy?
Victor Moore có chút kỳ quái hỏi.
- Chết rồi!
Victor Moore mới vừa dứt lời, bốn Hắc bào nhân đã sớm ẩn núp phía sau Diệp Dương Thành chưa đầy hai thước đã ngang nhiên xuất thủ.
- Vù vù ~!
Một trận tiếng xé gió bén nhọn, đột ngột vang lên trên đỉnh núi tượng trưng cho hòa bình và tự do, kèm theo bốn Hắc bào nhân khàn khàn hét hò, bốn gai xương bén nhọn cũng đã hung hăng đâm về phía Diệp Dương Thành đang đưa lưng về phía bọn họ.
Tất cả mọi việc bắt đầu trong thời gian cực ngắn, cũng hoàn thành trong nháy mắt, bốn gai xương xanh đen tựa hồ đồng thời đâm vào gáy, trái tim, dạ dày và eo của Diệp Dương Thành, bất kỳ Thần Vương cho tới Thần Hoàng nào sau khi gặp phải công kích như vậy, kết quả duy nhất chính là bỏ mạng.
Hơn nữa, màu sắc của bốn gai xương này cũng nói rõ tình huống, phía trên có bôi kịch độc!
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Mười hai vị Nghị viên Thần Hoàng còn lại căn bản không cách nào phục hồi tinh thần, bọn họ nghĩ mãi mà không rõ, bốn người mặc hắc bào này, làm sao lại bất chợt xuất hiện phía sau Diệp Dương Thành?
Bốn gai xương xanh đen đâm thấu thân thể Diệp Dương Thành, hạ thủ từ phía sau lưng, từ phía trước lộ ra đỉnh chóp gai xương nhọn hoắt, xuyên thấu qua thân thể Diệp Dương Thành.
Nhưng, bốn Hắc bào nhân này rõ ràng cảm giác được, gai xương trong tay bọn họ không đâm tới thật thể, mà giống như ám sát không khí, không hề gặp phải lực cản.
Tình hình quỷ dị như thế, lập tức khiến cho bốn Hắc bào nhân cảnh giác, trong đó một Hắc bào nhân khàn khàn thấp giọng nói:
- Không hay rồi, rút lui!
- Rút lui? Các ngươi muốn rút lui đi đâu?
Diệp Dương Thành đã sớm cảm thấy sự hiện diện của bốn Hắc bào nhân, lúc này hai tay đang ôm trước ngực, ngăn bốn Hắc bào nhân lui về phía sau, mắt lạnh liếc nhìn bọn họ:
- Lưu lại hết đi, đừng đi đâu cả.
Diệp Dương Thành thoạt nhìn hết sức bình tĩnh, nhưng trên thực tế trong lòng hắn cũng đang chấn động mãnh, ẩn thân thuật, bốn Hắc bào nhân này lại biết sử dụng ẩn thân thuật!
Cường giả nhân loại ở Vũ Không đại lục đều là võ giả trăm phần trăm, phương thức công kích của bọn hắn cũng vô cùng đơn độc, đừng nói là ẩn thân thuật, chính là kỹ năng đơn giản như phi hành, đối với bọn họ mà nói cũng là thứ xa vời không thể chạm vào, chỉ có Thần Hoàng cường giả mới có thể phi hành ngắn ngủi trên không trung.
Như vậy, một thế giới ngay cả kỹ năng phi hành cũng hết sức thiếu hụt, làm sao lại xuất hiện pháp thuật tương đối cao cấp như ẩn thân thuật? Trong nháy mắt, Diệp Dương Thành liền nghĩ đến những dị thú đến từ bổn nguyên vũ trụ, bọn chúng hẳn là cũng có ẩn thân thuật?
Nghĩ đến dị thú, lại nhìn hình dạng cổ quái của bốn Hắc bào nhân, trong đầu Diệp Dương Thành lại có mấy phần suy đoán, bốn tên này, nói không chừng chính là một số Thần Vương, Thần Hoàng biến mất!
Là bởi vì ta giết chết Tất Tất Lạp, cho nên đám dị thú mới vận dụng mấy tấm bài tẩy trong tay, muốn chém giết mình? Nghĩ đến khả năng này, Diệp Dương Thành khó tránh khỏi thở phào nhẹ nhỏm.
Bởi vì đám người tới ám sát hắn không phải là dị thú, mà là bốn cường giả nhân loại bị bọn chúng khống chế, điều này đã xác minh suy đoán của hắn, đám dị thú không quấy lên gió tanh mưa máu, cũng sẽ biến tướng,... Những dị thú này, quả nhiên đang tiến hành kế hoạch gì đó, hơn nữa kế hoạch này lại có quan hệ rất lớn đến dân bản xứ loài người ở Vũ Không đại lục!
Trong nháy mắt nghĩ tới nhiều vấn đề như vậy, sắc mặt Diệp Dương Thành cũng từ từ trở nên lạnh lùng, dỡ máy phát xạ bên hông xuống, chuyển thành trường thương để bên người, đồng thời hắn lên tiếng hỏi:
- Là ai sai các ngươi tới?
Lúc này, tất cả mười hai vị Nghị viên Thần Hoàng có chút há hốc mồm cũng trấn tỉnh lại, không cần Diệp Dương Thành nhắc nhở cái gì, mười hai Thần Hoàng liền trực tiếp từ trên mặt ghế đá nhảy lên, tạo thành vòng vây bốn Hắc bào nhân bên trong.
Nhưng bốn Hắc bào nhân đã nhận ra cử động của mười hai Thần Hoàng nghị viên, không có nửa điểm do dự, một Hắc bào nhân trực tiếp giơ tay lên chỉ hướng một vị nữ Thần Hoàng sắc mặt hơi có vẻ tái nhợt, thấp giọng nói:
- Giết nàng, rút lui!
Bốn Hắc bào nhân đều là thực lực cấp Thần Hoàng, nữ Thần Hoàng kia mặc dù cũng đội trên đầu hào quang Thần Hoàng mạnh nhất, nhưng trong mười ba Nghị viên Thần Hoàng ở hiện trường, tính ra thương thế của nàng lại nghiêm trọng nhất.
Vì vậy, chọn lựa nữ Thần Hoàng này làm điểm đột phá, tuyệt đối là một lựa chọn lý trí, mà có thể trong thời gian ngắn ngủi phát hiện ta tình huống thể trạng của nữ Thần Hoàng này, hơn nữa nhanh chóng quyết định chọn nàng làm điểm đột phá... Từ một góc độ nào đó mà nói, cũng nói rõ một tình huống.
- Bốn Hắc bào nhân này tuyệt đối không phải là cái xác không hồn không có ý thức, ngược lại, bọn họ còn có ý thức chiến đấu vô cùng minh xác!
Trong đầu Diệp Dương Thành đã có phán đoán.
Chương 1030-2: Đánh lén trên đỉnh Tự Do (Hạ)Bốn Thần Hoàng tấn công một Thần Hoàng bị thương nghiêm trọng mạnh nhất, cho dù giết không chết, muốn chạy trốn cũng hoàn toàn không có vấn đề, huống chi, bốn Hắc bào nhân này còn nắm giữ ẩn thân thuật!
Bốn người từ mặt đất nhảy lên cái bàn tròn, khi một số Nghị viên Thần Hoàng đang tính toán động thủ, bọn họ lại hoảng sợ phát hiện, bốn Hắc bào nhân này tựa hồ đã biến mất...
- Đáng chết, chuyện gì xảy ra vậy?
Các nghị viên Thần Hoàng trợn tròn mắt, cảnh tượng ly kỳ như thế vốn đã vượt ra khỏi phạm vi hiểu biết của bọn họ, bốn người sống tự nhiên biến mất?
- Nguy hiểm!
Đối lập với mười hai nghị viên Thần Hoàng này, Diệp Dương Thành cũng coi là người có kiến thức rộng rãi, nhìn thấy bốn Hắc bào nhân một lần nữa ẩn thân, trong lòng hắn liền quýnh lên, quát nữ Thần Hoàng kia:
- Kiếm quang từ trái sang phải, hướng về phía trước bảy mươi lăm độ, đâm mau!
Nữ Thần Hoàng trong lúc nhất thời cũng có chút hoảng sợ, sau khi nghe thấy tiếng hô của Diệp Dương Thành, không chút suy nghĩ cứ dựa theo lời nói của Diệp Dương Thành, cầm trong tay kiếm quang, hung hăng đâm tới!
Kết quả chính là...
- Đang đang đang đang ~!
Liên tiếp bốn tiếng vang kim khí đụng nhau, vang lên trên đỉnh Tự Do, bốn Hắc bào nhân không biết từ khi nào đã lặn tới trước mặt nữ Thần Hoàng, nếu không phải Diệp Dương Thành nhắc nhở kịp thời, sợ rằng vị nữ Thần Hoàng này đã bỏ mạng ở đây.
Kinh biến như thế khiến hơn mười vị nghị viên Thần Hoàng đều biến đổi sắc mặt, bọn họ hết sức rõ ràng, nếu như bốn Hắc bào nhân kia muốn ám sát bất kỳ người nào đó trong bọn họ, ngoại trừ Diệp Dương Thành, kết quả chờ đợi bọn họ cũng chỉ có một!
- Giết bọn họ!
Sau khi nhận ra điều này, ý nghĩ của mười hai vị nghị viên Thần Hoàng đồng loạt thống nhất, bất luận sử dụng thủ đoạn gì, nhất định phải giết chết bốn tên gia hỏa khủng bố này!
Nhưng sau khi nghe thấy tiếng la thống nhất của mấy vị Thần Hoàng, Diệp Dương Thành lại bắt được một cơ hội sắp biến mất, vừa mãnh liệt vọt tới phía bốn Hắc bào nhân trước mặt nữ Thần Hoàng, vừa quát:
- Đừng giết bọn họ, lưu lại người sống!
Đây là một lần kinh biến, nhưng nếu có thể bắt sống bốn Hắc bào nhân này, đồng thời lôi được chút gì đó từ trong miệng của bọn hắn, mới là kết quả tốt nhất, giết bọn họ, cái gì cũng không biết, suy đoán sẽ lung tung.
Vì vậy, bắt giữ bốn nam tử hắc bào này mới là lựa chọn tốt nhất.
Trong khi nói chuyện, Diệp Dương Thành cũng đã nhào tới phía sau bốn Hắc bào nhân, trong tay cầm trường thương do cực quang thuần túy tạo thành, quét tới chân bốn Hắc bào nhân.
Nhưng khi nhìn thấy sắp sửa đắc thủ, bốn Hắc bào nhân lại một lần nữa biến mất, hơn nữa dùng tốc độ như tia chớp vây quanh phía sau Diệp Dương Thành, tiếp theo phản thủ thành tấn công.
- Cẩn thận!
Nhìn thấy bốn Hắc bào nhân bỗng nhiên hiện phía sau Diệp Dương Thành, hẳn là muốn một lần nữa xuất thủ ám sát Diệp Dương Thành, nữ Thần Hoàng được Diệp Dương Thành cứu một mạng lập tức hô lên:
- Bọn họ đến phía sau ngươi rồi!
Trên thực tế, khi nữ Thần Hoàng vừa hô lên “cẩn thận”, Diệp Dương Thành đã cảm nhận được ba động khí lưu mãnh liệt phía sau, còn khi nữ Thần Hoàng hô lên hai chữ “bọn họ”, bốn Hắc bào nhân cũng đã một lần nữa phát động công kích.
Ở loại thời khắc nghìn cân treo sợi tóc này, tốc độ chắc chắn biến thành pháp bảo khắc chế đối phương, một khi Quy Nhất thân thuật thi triển, cả người Diệp Dương Thành sẽ biến thành một dãy tàn ảnh, hoặc ngã, hoặc cúi, hoặc nghiêng, vô số bóng dáng giống như thật thể phân thân, diễn dịch ra khỏi quỹ tích hành động của Diệp Dương Thành.
Bốn Hắc bào nhân cũng bị tốc độ kinh khủng của Diệp Dương Thành hù sợ hết hồn, nhất là khi đối mặt với những hư ảnh gần như phân thân, lâm vào trạng thái dại ra ngắn ngủi.
Chính vào thời điểm này đã cho Diệp Dương Thành đủ thời cơ xuất thủ.
Trong 0,1 giây né tránh bốn Hắc bào nhân liên thủ ám sát, đồng thời còn muốn hoàn thành công việc từ phía trước vây quanh phía sau, tốc độ như vậy đã có thể so với thuật di động rồi.
- Khốn khiếp, lại dám đánh lén ta!
Một lần nữa vây quanh phía sau bốn Hắc bào nhân, Diệp Dương Thành không có ý tứ nương tay nữa, Cửu Tiêu lực trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, tay phải cầm trường thương cực quanh, cảnh tượng giống như Thiên Thủ Quan Âm.
Trong 0.3 giây, cán thương liên tiếp đánh vào não bộ của bốn Hắc bào nhân không dưới trăm lần, tốc độ nhanh đến mức gần như có thể xé mở hàng rào không gian!
Bởi vì tốc độ quá nhanh, cảnh tượng mà nữ Thần Hoàng nhìn thấy, chính là Diệp Dương Thành cầm trường thương bay bay đánh lên đầu bốn Hắc bào nhân, sau đó bốn Hắc bào nhân bể đầu chảy máu, tiếp theo như đạn pháo bay ra bốn phương hướng bất đồng...
- Rầm rầm rầm ~!
Cho đến lúc này, các Thần Hoàng có cảm giác bén nhạy, mới miễn cưỡng nghe được một trận tiếng va chạm bang bang dày đặc mà thảm thiết, giống như đang đốt pháo.
Phương thức công kích thần kỳ như thế, còn nhanh hơn tia chớp không biết bao nhiêu lần, lập tức làm cho mười hai Thần Hoàng có chút si mê, đặc biệt là khi Diệp Dương Thành sử dụng Quy Nhất thân thuật, tránh né đánh lén của Hắc bào nhân, càng làm cho bọn họ gần như điên cuồng.
Làm cường giả Thần Hoàng, bọn họ dĩ nhiên biết kỹ xảo như vậy có ý nghĩa như thế nào!
Hơn nữa trọng yếu nhất là, trên người Diệp Dương Thành xuất hiện ba động năng lượng, nói cách khác, Diệp Dương Thành lại lợi dụng năng lượng trong cơ thể trước kia chỉ có thể dùng để công kích địch nhân, hoàn thành động tác hoa lệ như vậy!
Đây là một loại khống chế năng lượng tinh tế, cũng là kỹ xảo trọng yếu mà các Thần Hoàng cần phải học trong tương lai...
Bốn gã Hắc bào nhân xuất thủ đánh lén bị Diệp Dương Thành bắt lại, do đầu bị đánh liên tục, hơn nữa lại bị Cửu Tiêu lực xâm nhập, trực tiếp khiến cho bốn gã Hắc bào nhân lâm vào trạng thái hôn mê.
Diệp Dương Thành hạ xuống đất, giải tán trường thương laser trong tay, sau đó mới ngẩng đầu nhìn về phía vị nữ Thần Hoàng suýt nữa gặp chuyện không may, hỏi:
- Ngươi không sao chứ?
- Không có chuyện gì.
Trên mặt vị nữ Thần Hoàng đã không nhìn thấy tới nửa điểm thất kinh, vô cùng trấn định lắc đầu, nói với Diệp Dương Thành:
- Xử lý bốn tên này trước đi, ta không có gì đáng ngại.
Sau khi nữ Thần Hoàng trả lời, Diệp Dương Thành mới khẽ gật đầu, sau đó đưa mắt nhìn bốn Hắc bào nhân ngã xuống đất không dậy nổi, trầm giọng nói:
- Xuyên thấu xương quai xanh của bọn họ trước đã!
Nhĩ Khắc Thác và Kanubisa hết sức dứt khoát gật đầu đáp ứng, trên thực tế, sau khi trải qua trận kinh biến này, Diệp Dương Thành đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mười hai vị nghị viên, nhất là thân pháp quỷ mị cùng với phương thức công kích lôi đình, lại càng mở ra một thế giới mới trước mắt bọn họ.
Lúc này nghe được Diệp Dương Thành phân phó, những nghị viên Thần Hoàng tựa hồ theo bản năng quên mất thân phận giữa mọi người là ngang nhau, mơ hồ có một loại cảm giác làm theo mệnh lệnh của Diệp Dương Thành.