Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 775. Ngươi nhất định phải chết!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mặc dù cảm giác như vậy mới vừa xuất hiện, hơn nữa hết sức bí mật, nhưng theo thời gian, những nghị viên Thần Hoàng bất giác giống như thiên lôi sai đâu đánh đó. Thật ra nguyên nhân cũng rất đơn giản, bởi vì Diệp Dương Thành là vị thần chính quy, khí tức thần cách trên người hắn mặc dù hết sức nhẹ nhàng, nhưng vẫn sinh ra ám hiệu cực kỳ mãnh liệt đối với các Thần Hoàng.

Dưới loại tình huống này, các Thần Hoàng sẽ giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, theo bản năng muốn đến gần Diệp Dương Thành, hơn nữa từ từ sẽ biến thành bị hấp dẫn hoàn toàn, cuối cùng khó có thể tự kềm chế.

Tình huống như thế ngay cả bản thân Diệp Dương Thành cũng không biết, huống chi là những cường giả bản xứ sinh trưởng ở Vũ Không đại lục, thậm chí còn không biết tồn tại của thần cách?

Rất nhanh, bốn gã Hắc bào nhân đã bị bốn vị Thần Hoàng dùng kiếm laser đâm xuyên qua xương quai xanh, hơn nữa Diệp Dương Thành còn đích thân lo liệu, dùng Cửu Tiêu Thần Cách huyễn hóa ra xiềng xích màu bạc, trói bốn Hắc bào nhân này lại với nhau, xiềng xích xuyên qua xương quai xanh, hơn nữa xâu chuỗi xương quai xanh của bọn họ chung một chỗ.

Đối với bốn Hắc bào nhân đã đánh mất ý thức bản thân trước mắt, Diệp Dương Thành hoàn toàn không có lòng thương hại, cho nên khi ra tay cũng không chút lưu tình.

Trói bốn Hắc bào nhân này chung một chỗ, sau khi kiểm tra xiềng xích xác nhận bọn họ không còn năng lực chạy trốn, lúc này Diệp Dương Thành mới nâng người lên, lấy trong không gian thứ nguyên ra một bình nước sôi nóng hổi, trực tiếp giội lên người Hắc bào nhân này.

- Róc rách ~!

Làn nước nóng hổi rơi trên người bốn hắc bào nhân, nhất thời đánh thức bọn họ từ trong cơn mê, một trong bốn Hắc bào nhân thấp giọng nói:

- Rút lui!

Ba Hắc bào nhân còn lại đều gật đầu đáp ứng, sau đó bốn người cùng từ trên mặt đất nhảy lên, tiếp theo phù phù phù phù một trận loạn hưởng, lại té xuống đất, ngã nhào trước mặt Diệp Dương Thành.

- Đừng tốn sức nữa.

Nhìn thấy phản ứng của bốn Hắc bào nhân này, Diệp Dương Thành cười nhạt một tiếng, nói:

- Xương quai xanh của các ngươi đã bị buộc cùng một chỗ rồi, muốn chạy? Ha ha...

Một trận cười khẽ, rốt cục khiến cho bốn Hắc bào nhân nhận thức rõ tình thế trước mắt, bốn người tựa hồ đồng thời ngẩng đầu, dùng một loại ánh mắt vừa hối hận vừa tàn nhẫn về phía Diệp Dương Thành, khí tức sát phạt mãnh liệt trên trán không chút lưu lại nứt hở phóng ra.

Chỉ có điều đối mặt với phản ứng của bốn người này, Diệp Dương Thành không cảm giác được nửa điểm không ổn, ngược lại ngẩng đầu nhìn Victor Moore, nói:

- Vạch trần mai rùa của bọn họ, cho chúng ta nhìn xem, bốn tên này rút cuộc có lai lịch thế nào!

- Ngươi sẽ chết, hơn nữa sẽ chết vô cùng thảm!

Một gã Hắc bào nhân không thèm để ý đến lời nói của Diệp Dương Thành, tiếp tục dùng ánh mắt tàn nhẫn nhìn chăm chú vào Diệp Dương Thành, khàn giọng nói:

- Chủ nhân sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi nhất định phải chết!

- Sao? Phải không?

Diệp Dương Thành ngẩn người, tiếp theo cả cười:

- Vậy tại sao hắn muốn phái bốn phế vật các ngươi tới đây ám sát ta? Có bản lãnh thì chính hắn tới đây đi!

- Ngươi... Ngươi căn bản không xứng để chủ nhân tự mình xuất thủ.

Hắc bào nhân hết sức khinh thường hừ lạnh nói:

- Xứng hay không, cũng không phải ngươi nói là có thể tính toán.

Diệp Dương Thành rất bình tĩnh cười cười, tiếp theo liền đưa mắt ra hiệu cho Victor Moore, nói:

- Vạch trần đi, bản thân ta muốn nhìn xem bốn tên này rút cuộc có lai lịch như thế nào... Chậc chậc, thật tò mò!

Người tò mò không chỉ có Diệp Dương Thành, còn phải tính cả mười hai vị nghị viên Thần Hoàng còn lại, hơn nữa, lòng hiếu kỳ của mười hai vị nghị viên Thần Hoàng này còn cao hơn Diệp Dương Thành.

Ẩn thân thuật thần kỳ mờ ảo của bốn Hắc bào nhân gợi lên lòng hiếu kỳ mãnh liệt của bọn họ, mà biểu hiện của Diệp Dương Thành trong trận chiến lúc trước, cũng khiến cho bọn họ liên tưởng đến rất nhiều vấn đề.

Đứng mũi chịu sào, chính là tại sao bốn Hắc bào nhân này muốn giết chết Diệp Dương Thành? Diệp Dương Thành cũng mang hào quang của Thần Hoàng mạnh nhất, người hơi biết tin tức cũng biết, một Thần Hoàng mạnh nhất có thể dễ dàng chém giết mười Thần Hoàng bình thường!

Mặc dù bốn Hắc bào nhân đều là Thần Hoàng cấp một, nhưng chỉ là Thần Hoàng có thực lực bình thường mà thôi, tại sao bọn họ dám đến ám sát Diệp Dương Thành? Dựa vào phương thức ám sát xuất quỷ nhập thần kia sao?

Mười hai vị nghị viên Thần Hoàng tự vấn lòng, nếu như đối tượng ám sát của bốn Hắc bào nhân này không phải là Diệp Dương Thành mà là bất kỳ một người nào trong số bọn họ, nói không chừng sẽ máu tươi tại chỗ, cũng không ai biết, làm sao Diệp Dương Thành lại phát hiện ra tung tích của bốn Hắc bào nhân này?

Nếu nghĩ như vậy..., bốn Hắc bào nhân can đảm xuất thủ ám sát Diệp Dương Thành, cũng có thể được dễ dàng giải thích, bởi vì bọn họ cũng không nghĩ ra, Diệp Dương Thành có thể phát hiện ra tung tích của bọn họ!

Ngoại trừ cái này, điều khiến cho các nghị viên Thần Hoàng cảm thấy hiếu kỳ chính là, Diệp Dương Thành rút cuộc đã trêu chọc đến người nào, mới có thể bị đối phương cử bốn Thần Hoàng cường giả liên thủ ám sát? Mà bốn Thần Hoàng cường giả này tới từ nơi nào? Bởi vì... Là nghị viên của nghị viện cao nhất hiệp hội dong binh tự do, là mười hai người có quyền thế nhất Vũ Không đại lục, bọn họ lại không tìm được bất kỳ trí nhớ nào có liên quan đến bốn Hắc bào nhân này!

Tình huống như thế thật sự quá hiếm thấy, đến rút cuộc là tồn tại như thế nào, mới có thể sai khiến bốn vị Thần Hoàng bán mạng chứ? Đến rút cuộc là thế lực như thế nào, mới có thể có kỹ xảo xuất quỷ nhập thần như vậy chứ?

Rất nhiều nghi vấn xuất hiện trong đầu mười hai vị nghị viên Thần Hoàng, cũng chính là những nghi vấn này, dấy lên hiếu kỳ rất lớn trong lòng bọn họ, bọn họ rất muốn biết, bốn Hắc bào nhân này đến từ nơi nào, giữa Diệp Dương Thành và chủ nhân của bọn hắn rút cuộc tồn tại ân oán tình cừu như thế nào?

Dĩ nhiên, điều bọn họ để ý nhất không phải là những bát quái này, mà là lai lịch của bốn Hắc bào nhân, làm nghị viện của nghị viên cao nhất, chút nhãn lực này vẫn phải có.

Bốn cường giả cấp Thần Hoàng, vừa nắm giữ loại thủ đoạn xuất quỷ nhập thần, một khi trong tay đối phương còn có đại lượng Thần Hoàng, Vũ Không đại lục còn không phải hỗn loạn?

Cho nên, bọn họ cảm thấy cần thiết phải làm rõ vấn đề này, tốt nhất có thể thông qua bốn Hắc bào nhân này biết chỗ tổng bộ của tổ chức thần bí, sau đó... tiêu diệt!

Đây là ý nghĩ thống nhất trước mắt của mười hai vị nghị viên Thần Hoàng, bởi vì từ đó bọn họ cảm nhận được nguy hiểm, cảm nhận được sự hiện hữu của cách cục nguy hiểm đủ để lật úp cả Vũ Không đại lục!

Loại chuyện này, cũng không phải bọn họ không thật tình đối đãi, bởi vì... chuyện này không chỉ có quan hệ đến ngàn tỷ dân chúng của Vũ Không đại lục, quan trọng nhất là, nó có thể đã có năng lực ảnh hưởng đến Hiệp hội Dong binh tự do, thậm chí, đã có thực lực muốn thay thế Hiệp hội Dong binh tự do.

Chương 1032-1: Dừng tay! (Thượng)

Đây là một loại giả thiết, đây cũng là một loại phỏng đoán, nhưng không có ai chế nhạo, bởi vì... chuyện này có liên quan đến lợi ích cá nhân của bọn hắn... Cao tầng của Hiệp hội Dong binh tự do, cũng không phải là hạng người thiện lương gì.

Nhận được gợi ý của Diệp Dương Thành, Victor Moore dĩ nhiên không cố kỵ tiến lên phía trước, cúi đầu đánh giá bốn tên Hắc bào nhân chất đống lên nhau, chuẩn bị đưa tay vạch trần mặt nạ che mặt của bọn họ.

Cũng chính vào lúc này, một vị nam nghị viên Thần Hoàng bỗng nhiên nhắc nhở:

- Bốn tên này lúc trước sử dụng vũ khí, hình như là loại xương cốt dị thú, nhìn qua hình như rất độc.

Đang chuẩn bị đưa tay kéo mặt nạ che mặt của đối phương, Victor Moore ngây ra một lúc, tiếp theo quay đầu lại cảm kích mỉm cười với vị nam Thần Hoàng kia, đột nhiên sau đó xoay người quét mắt một vòng, cuối cùng chọn được một cành cây không biết có phải bị gió lớn thổi tới hay không, đi tới nhặt lên, nắm trong tay.

Cầm lấy cây gỗ Victor Moore rõ ràng bình tĩnh hơn rất nhiều, nhưng khi hắn dùng cành cây cố gắng đẩy mặt nạ của một trong Hắc bào nhân, một ngọn lửa vô hình thiêu đốt cành cây trong tay hắn, trong nháy mắt cành cây đã bị đốt thành tro tàn!

Victor Moore sợ hết hồn, cúi đầu nhìn tro bụi rơi trên mặt đất, sau đó hết sức kinh ngạc nhìn mặt nạ mang trước mặt tên Hắc bào nhân, không nhịn được nói:

- Vật này làm bằng cái gì vậy!

- Bất kể nó làm bằng cái gì, dùng cái này đi.

Nữ Thần Hoàng lúc trước thiếu chút nữa bỏ mạng, không tiếng động cười một tiếng, lấy máy phát laser bên hông mình xuống, sau khi kích hoạt hình thức kiếm laser, liền đưa kiếm laser tới trước mặt Victor Moore Thần Hoàng, nói:

- Ta càng ngày càng hiếu kỳ, bốn tên này rút cuộc có lai lịch thế nào?

Lời nói của Nữ Thần Hoàng cũng là ý nghĩ trong lòng của mười một vị Thần Hoàng còn lại.

Nhận lấy kiếm laser nàng đưa tới, Victor Moore cũng có chút ít khẩn cấp, tiến lên một bước, xoẹt một cái, dễ dàng cắt đứt mặt nạ trên mặt tên Hắc bào nhân lúc trước.

Lần này, không chỉ có Victor Moore trợn tròn mắt, ngay cả Diệp Dương Thành cũng trợn tròn mắt.

- Chuyện này... là thế nào?

Tên Hắc bào nhân bị mở mặt nạ rốt cục cũng lộ ra hình dáng của hắn, nhưng hình dáng này cũng không tránh khỏi quá chấn động? Sắc mặt xanh mét, đôi môi màu tím, tròng mắt đỏ bừng... Đây còn là bộ dạng của con người sao? Đây quả thực là quái vật!

Khuôn mặt vô cùng gầy gò căn bản không thể nào phán đoán ra dung mạo thật sự của hắn, hơn nữa điểm trọng yếu nhất là, Vũ Không đại lục có rất nhiều chủng tộc, nhưng sự khác biệt giữa các chủng tộc này thật ra cũng không lớn, nhiều nhất chỉ là màu tóc và màu mắt có chút khác nhau mà thôi.

Chủng tộc nhân loại của Vũ Không đại lục chỉ có hai loại màu da, hoặc vàng hoặc trắng, căn bản không tồn tại màu sắc nào khác, chớ nói chi là màu xanh dọa người này.

Nhìn khuôn mặt tựa hồ có thể dọa cho con nít khóc thét này, Diệp Dương Thành nhất thời cũng không biết làm thế nào, nhìn không ra hình dáng của đối phương, dĩ nhiên cũng không thể nào phán đoán thân phận thật sự của đối phương, nếu như nhìn không ra thân phận thật sự, vậy làm thế nào xác định hắn có phải là Thần Vương hoặc Thần Hoàng đã đi vào biển sâu hay không?

Đối mặt với tình huống như thế, Diệp Dương Thành và mười hai vị nghị viên Thần Hoàng còn lại đều trợn trừng đôi mắt ti hí, trong lúc nhất thời cũng không phương pháp xử lí. Cho đến hơn một phút sau, Kanubisa Thần Hoàng mới không chắc chắn nói:

- Hình như, trên đồng phục tác chiến siêu cấp có chức năng quét hình gây dựng lại, đặt biệt bố trí để xác định dong binh tự do mất mạng ở bên ngoài...

- Đúng vậy, cái này có thể thử một chút!

Hai mắt Victor Moore nhất thời tỏa sáng, khẩn cấp đưa tay điểm nhẹ lên cổ tay trái của mình, căn bản không để ý đến khuôn mặt của tên Hắc bào nhân bị mở mặt nạ đã tràn ngập sát ý.

Rất nhanh, Victor Moore kích hoạt chức năng quét hình gây dựng lại trên đồng phục tác chiến siêu cấp, sau đó đưa cánh tay trực tiếp nhắm ngay gương mặt Hắc bào nhân, bắt đầu quét hình gây dựng lại.

Từng đạo ánh sáng màu đỏ lướt qua gương mặt Hắc bào nhân, rất nhanh, một cái đầu mơ hồ xuất hiện phía trên cổ tay trái của Victor Moore, giống như hình nổi.

Theo thời gian, cái đầu mơ hồ cũng dần dần trở nên rõ ràng, cho đến khi cái đầu thành hình, các nghị viên Thần Hoàng nãy giờ vẫn chú ý quan sát nhất thời trợn tròn mắt.

-... Đây không phải là Tạp Lỗ Khâu Thần Vương sao?!

Victor Moore thất thanh kinh hô:

- Điều này sao có thể?! Không thể nào, không thể nào!!!

Trên đỉnh Tự Do vang lên tiếng kinh hô của Victor Moore, còn Diệp Dương Thành lập tức kích hoạt hệ thống trên cánh tay, tìm kiếm tư liệu có liên quan đến Tạp Lỗ Khâu Thần Vương.

Rất nhanh, một đoạn văn tự rất nhỏ xuất hiện trước mặt Diệp Dương Thành, nhìn đoạn ghi chép về Tạp Lỗ Khâu Thần Vương, Diệp Dương Thành không khỏi trầm mặc.

Tạp Lỗ Khâu Thần Vương, Thần Vương một triệu tỷ có cường độ năng lượng vượt qua một vạn một ngàn chín trăm năm mươi triệu! Là một trong những người phụ trách Hiệp hội Dong binh tự do bảy ngàn bốn trăm năm trước, địa vị đồng đẳng với Hách Nhĩ Nam Đa hiện tại.

Theo tài liệu ghi lại, Tạp Lỗ Khâu Thần Vương sinh ra cách nay hơn một vạn hai ngàn năm trước, là tử tôn vương thất vương quốc Tạp Lỗ khu một, sư phụ lúc ấy là Tất Lợi Đa Á Thần Hoàng uy danh hiển hách, khi hơn tám trăm tuổi, thành công hoàn thành dung hợp thú hạch Thú Vương, trở thành vị Thần Vương cường giả đầu tiên trong lịch sử vương thất vương quốc Tạp Lỗ, nhận được sùng bái cuồng nhiệt của mấy tỉ con dân vương quốc Tạp Lỗ lúc ấy.

Nhưng tốc độ tiến bộ của Tạp Lỗ Khâu Thần Vương cũng vì trở thành Thần Vương mà chậm lại, sau thời gian ngắn ngủi không đến năm trăm năm, đã đột phá cánh cửa một triệu tỷ năng lượng, trở thành một gã Thần Vương một triệu tỷ thật sự, danh tiếng thiên tài truyền khắp cả Vũ Không đại lục.

Từ khi đó, Tạp Lỗ Khâu Thần Vương liền chủ động yêu cầu gia nhập Hiệp hội Dong binh tự do, cũng trong thời gian sau đó tiếp tục giữ vững tư thái tiến bộ tốc độ cao, cho đến khi hắn cảm giác đại nạn của mình đã đến, muốn đến biển sâu, cường độ năng lượng của hắn đã đạt đến một vạn một ngàn chín trăm năm mươi mốt triệu, được xưng là Thần Vương mạnh nhất dưới Thần Hoàng.

Khi đó, Tạp Lỗ Khâu Thần Vương không chỉ là thần hộ mệnh của Tạp Lỗ vương quốc, đồng thời cũng là một trong những người phụ trách của Hiệp hội Dong binh tự do, có thể nói là quyền cao chức trọng.

Mấy ngàn năm, trong vô số lần bộc phát họa thú, tổng số dị thú bỏ mạng dưới kiếm của Tạp Lỗ Khâu Thần Vương vượt qua ba mươi vạn, đây tuyệt đối là con số làm người nghe kinh sợ.

Hơn nữa, lúc ấy điểm tích lũy của Tạp Lỗ khâu Thần Vương đã thỏa mãn yêu cầu tấn chức Tử Kim chương, chỉ cần cường độ năng lượng của hắn tiếp tục tăng lên vài chục điểm, là có thể trở thành dong binh tự do Tử Kim chương, trở thành một siêu cấp cường giả chỉ cần dậm chân một cái cũng có thể khiến cho Vũ Không đại lục chấn động!

Chương 1032-2: Dừng tay! (Hạ)

Đáng tiếc, khi mọi người đang ôm kỳ vọng rất lớn với hắn, hắn lại bỗng nhiên tuyên bố mình cảm nhận được đại nạn đã tới, nhiều nhất sống không quá một năm, cho nên, hắn quyết định đến biển sâu một chuyến xem thế nào.

Lúc ấy, khi Tạp Lỗ Khâu Thần Vương ngồi xe phi hành lên đường, không biết có bao nhiêu người ở Vũ Không đại lục yên lặng cầu nguyện, đáng tiếc, Tạp Lỗ Khâu Thần Vương cũng một đi không trở lại.

Ba năm sau, Hiệp hội Dong binh tự do đã lập một tấm bia đá cho Tạp Lỗ Khâu Thần Vương, chính thức tuyên bố Tạp Lỗ Khâu Thần Vương đã qua đời, cũng tổ chức nghi thức tiễn đưa vô cùng long trọng.

Chuyện này đã lưu lại ấn tượng cực kỳ khắc sâu trong lòng mười hai vị nghị viên Thần Hoàng, hơn nữa nói chính xác, bọn họ chính là nhân vật cùng thời kỳ với Tạp Lỗ Khâu Thần Vương.

Không ngờ, Tạp Lỗ khâu Thần Vương vốn đã chết mấy ngàn năm trước lại một lần nữa xuất hiện, hơn nữa, còn lấy dáng vẻ nửa người nửa quỷ xuất hiện trước mặt bọn họ!

Chuyện này thật sự quá kinh hãi, tuyệt đối không thể dùng ngôn ngữ là có thể nói được rõ ràng.

Mà phản ứng của Victor Moore càng làm cho Diệp Dương Thành kinh ngạc vô cùng.

Chỉ thấy Victor Moore nhìn hình chiếu cái đầu kia hơn một phút, mới mạnh mẽ thu hồi hình chiếu, chạy đến trước gót chân Tạp Lỗ Khâu Thần Vương, đưa tay nhẹ nhàng sờ sau gáy Tạp Lỗ Khâu Thần Vương...

- Là ngươi, thật sự là ngươi!

Victor Moore giống như nổi điên nhảy lên, lớn tiếng nói:

- Tạp Lỗ Khâu, ngươi ngẩng đầu nhìn xem, ngươi ngẩng đầu nhìn đi! Ta là Victor Moore, ta là Victor Moore đây!

Tiếng hét của Victor Moore đánh thức đám người Diệp Dương Thành, nhìn vẻ mặt phức tạp của Victor Moore, Diệp Dương Thành có chút không hiểu thế nào.

Lúc này, Kanubisa đi tới bên cạnh Diệp Dương Thành, thấp giọng giải thích:

- Lão sư của Tạp Lỗ Khâu Thần Vương và Victor Moore Thần Hoàng là cùng một người...

- A... thì ra là sư huynh đệ.

Diệp Dương Thành bừng tỉnh đại ngộ.

- Lúc ấy, Tất Lợi Đa Á Thần Hoàng tổng cộng thu nhận mười bảy đệ tử, người có tư chất cao nhất chính là Tạp Lỗ Khâu và Victor Moore.

Kanubisa Thần Hoàng thấp giọng nói:

- Bọn họ đã từng là bạn bè vô cùng thân thiết, bởi vì Tạp Lỗ Khâu Thần Vương quyết định đến biển sâu, Victor Moore Thần Hoàng còn cãi nhau với hắn một trận, chuyện này cũng không phải bí mật gì.

- Nhưng khi Tạp Lỗ Khâu thật sự đi đến biển sâu, cảm xúc của Victor Moore Thần Hoàng cũng trở nên sa sút rất nhiều, liên tiếp hơn mười năm, một mực khổ tu... Cho đến hơn mười năm sau, hắn thành công tấn chức Thần Hoàng, còn Tạp Lỗ Khâu cũng hoàn toàn không có tin tức.

- A...

Nghe Kanubisa nói tới đây, Diệp Dương Thành cũng có chút hiểu ra, khó trách Victor Moore lộ ra phản ứng này, thì ra hai người này là bạn bè cũ!

Chỉ tiếc, Victor Moore nhận ra Tạp Lỗ Khâu, hơn nữa la to cố gắng dẫn dắt đối phương nhớ lại, nhưng Tạp Lỗ Khâu hoàn toàn không để ý đến phản ứng của Victor Moore, tiếp tục dùng ánh mắt âm hiểm nhìn Diệp Dương Thành, giống như cắt Diệp Dương Thành thành tám khối mới có thể trút hận.

Victor Moore tiếp tục cố gắng thêm vài phút, cuối cùng mới lựa chọn buông tha, vẻ mặt có chút mất mát, thấp giọng nói:

- Ta không biết nhiều năm như vậy ngươi rút cuộc đã trải qua cái gì, cũng không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mới có thể biến ngươi thành bộ dạng như vậy...

Ánh mắt dần dần kiên định, Victor Moore vô cùng thật tình và kiên quyết nói:

- Nhưng bất luận như thế nào, ngươi cũng là sư đệ của ta, cũng là huynh đệ tốt nhất của Victor Moore ta!

Vừa nói, Victor Moore đưa tay nhẹ nhàng đưa tay sờ luôn khuôn mặt hoàn toàn không có hình người của Tạp Lỗ Khâu, sau đó chậm chạp mà kiên quyết nói:

- Ta sẽ không tổn hại ngươi, vĩnh viễn không!

- Đinh ~!

Kiếm laser bên hông trong nháy mắt kích hoạt, một kiếm hung hăng bổ vào xiềng xích màu bạc, phát ra một trận tiếng vang vô cùng thanh thúy.

- Victor Moore, ngươi làm gì vậy?

Lần này, không chỉ có Diệp Dương Thành nóng nảy, ngay cả Kanubisa cũng khẩn trương, mười hai người cùng quát lên:

- Đừng ngớ ngẩn, dừng tay!

- Không!

Victor Moore kiên định quay đầu lại gầm nhẹ nói:

- Ta muốn cứu hắn, hắn không thể chết được! Không thể chết!

- Ngươi dừng tay trước đã, có gì cùng thương lượng!

Vị nữ Thần Hoàng cau mày, nói:

- Ngươi làm như vậy là không đúng, vạn nhất lại xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn….

- Ta bất kể.

Victor Moore bình tĩnh trả lời, sau đó giơ kiếm laser trong tay, lại một lần nữa hung hăng bổ xuống!

- Đinh ~!

Lại một tiếng giòn vang trong trẻo vang lên.

- Ta cũng không nói muốn giết bọn họ.

Diệp Dương Thành thấy tình hình không ổn, không nhịn được tiến lên một bước nói:

- Ngươi có thể bình tĩnh một lát trước hay không? Ta hỏi vài vấn đề, chỉ cần bọn họ nguyện ý phối hợp với ta, ta thậm chí còn có thể nghĩ cách giải cứu bọn họ!

Tạp Lỗ Khâu Thần Vương rõ ràng cho thấy bị khống chế, điểm này, cho dù Victor Moore là kẻ ngu cũng có thể nhìn ra.

Nếu Diệp Dương Thành chỉ nói không giết Tạp Lỗ Khâu, có lẽ vẫn không thể để Victor Moore dừng lại cách làm vọng động của mình, nhưng khi Diệp Dương Thành nói đến hai chữ giải cứu, hắn theo bản năng dừng lại động tác trong tay, quay đầu lại hỏi:

- Ngươi có thể cứu hắn?

- Ngươi nghĩ đến tốc độ khôi phục thương thế của ta đi.

Diệp Dương Thành bình tĩnh nói:

- Ta không thể bảo đảm nhất định có thể cứu hắn, nhưng ta dám bảo đảm, ta sẽ dốc toàn lực thử xem.

Nếu thử thì còn có hi vọng, nếu không thử..., ngay cả một chút hi vọng cũng không có.

Loại lựa chọn đơn giản này, cũng không phải là việc gì khó.

Cho nên, Victor Moore Thần Hoàng lý trí thu hồi kiếm laser, sau đó ngồi chồm hổm trước mặt Tạp Lỗ Khâu Thần Vương, có chút không cam lòng hỏi:

- Ngươi, thật sự không nhớ ta sao?

Đáp lại hắn, là ánh mắt vô tình lạnh như băng của Tạp Lỗ Khâu...

Sư đệ ngày xưa biến thành bộ dạng nửa người nửa quỷ hôm nay, tinh thần của Victor Moore khó tránh khỏi có chút hoảng hốt, nhưng trước mặt lựa chọn rõ ràng như vậy, hắn cũng chịu ảnh hưởng.

- Bất kể như thế nào, ta hi vọng ta có thể thấy hắn còn sống.

Tạp Lỗ Khâu Thần Vương bị Diệp Dương Thành kích choáng, sau đó mang về tổng bộ hiệp hội dong binh tự do, đứng trước cửa tòa nhà bảy tầng bằng sắt cứng, Victor Moore dùng giọng nói vô cùng chân thật nói với Diệp Dương Thành:

- Nếu như hắn xảy ra điều gì ngoài ý muốn, ta sẽ bắt ngươi phải trả giá rất nhiều!

Nghe được lời nói của Victor Moore..., Diệp Dương Thành chỉ nhún vai, không nói gì, tiếp theo kêu hai gã thị từ khiêng Tạp Lỗ Khâu đang hôn mê xoay người vào tòa nhà bằng sắt cứng.

Sau khi Tạp Lỗ Khâu được Diệp Dương Thành mang đi không tới năm phút, hình dáng của ba tên Hắc bào nhân còn lại cũng hiện lên trong tầm mắt mười hai vị Thần Hoàng.

- Trời ơi, là Carter Ouane Thần Hoàng, hắn không phải đã đến biển sâu ba ngàn năm trước rồi sao? Mấy năm trước ta còn đến mộ hắn chôn quần áo và di vật thương tiếc hắn, làm sao lại... Đây không phải là thật, trời ơi!

- Đây là A-đam Hill Thần Vương? Là vị hơn chín nghìn năm trước đi tới biển sâu?