Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc trước biểu hiện của Diệp Dương Thành đã biểu đạt hết sức rõ ràng quan hệ giữa hắn với Victor Moore và Kanu Bisali Thần Hoàng, điểm này không lừa gạt được một người cả đời làm hoàng đế như Solo Saatchi.
Khi rời khỏi học viện Võ Đường, Solo Saatchi nói với Solo Cuper đang ngồi bên cạnh:
- Trở về cẩn thận điều tra xem Diệp Dương Thành Thần Hoàng yêu thích cái gì, ngày mai lại theo ta tới thăm hỏi.
- Ngày mai?
Solo Cuper ngẩn người, vừa rồi mới phải ra về tay không, ngày mai còn muốn đến tự làm mất mặt? Ngươi không thấy Diệp Dương Thành Thần Hoàng thậm chí còn không thèm nhìn chúng ta sao?
Nhưng đối với phản ứng của Solo Cuper, Solo Saatchi chỉ cười nhạt, cũng không có ý giải thích nhiều với hắn, hắn chỉ biết là, mình muốn làm gì là làm, cần gì phải giải thích?
Nơi Martinez an bài bữa tiệc, là trong một khách sạn ở đế đô Solo đế quốc, Diệp Dương Thành cũng không chú ý khách sạn này tên là gì, ngay khi tiến vào bên trong cảm giác đầu tiên là có chút giống với khách sạn trên địa cầu, mặc dù phong cách trang trí của hai nơi hoàn toàn bất đồng.
Bữa tiệc thật ra chính là một bữa ăn thịnh soạn, hơn nữa bởi vì ba người Diệp Dương Thành đến, toàn bộ khách nhân trên dưới tầng mười tám của khách sạn đều được mời đi, kết quả là trong một gian phòng lớn, chỉ có Diệp Dương Thành cùng Victor Moore và Kanu Bisali ngồi dùng cơm.
Martinez hết sức tự giác, sau khi đưa ba người Diệp Dương Thành đến phòng ăn, liền trực tiếp đứng ở cửa phòng, chuyện mang thức ăn lên, đưa rượu lên... đều do hắn một mình hoàn thành.
- Thời gian nhập học của học viện Võ Đường ta định vào ba ngày sau.
Sau khi an vị, Diệp Dương Thành nói với Kanu Bisali:
- Trong ba ngày tiếp theo, ta sẽ chế định xong kế hoạch của trường học, còn công việc ngươi phải chịu trách nhiệm, chính là mau sớm xác định danh sách mười học viên đầu tiên, đồng thời kêu bọn họ trong vòng ba ngày tới trường báo cáo, đừng để đến lúc nhập học mọi người không tới đủ.
- Yên tâm đi, đợi lát nữa sau khi dùng cơm xong, ta sẽ chọn lựa.
Kanu Bisali nhẹ nhàng gật đầu, một tiếng đáp ứng....
Tiếp theo ánh mắt của Diệp Dương Thành lại rơi xuống người Victor Moore, nói:
- Về phần Victor Moore, thời gian sau này ngươi hãy tạm thời đi theo Kanu Bisali trước đã, cứ cách hai mươi giờ tới tìm ta một lần, những lúc khác... tùy ngươi an bài, nhưng không cho phép đến biển sâu.
- Biết rồi.
Victor Moore khẽ gật đầu, sắc mặt thâm trầm giống như tâm tình không quá vui vẻ.
Cho nên, bữa cơm đầu tiên của ba người ở Solo đế quốc được giải quyết trong không khí trầm muộn, cho đến khi ba người rời đi, cả bàn thức ăn tựa hồ không có ai động đũa.
- Kế hoạch quốc gia chúng thần, áp dụng có thuận lợi không?
Rời khỏi khách sạn bốn người không lên xe phi hành, mà lựa chọn gỡ huy chương trước ngực xuống, đi dạo trên con đường ở đế đô Solo đế quốc.
Vừa đi, Diệp Dương Thành vừa hỏi Martinez đang đi phía sau:
- Hiện tại tiến triển như thế nào?
- Coi như thuận lợi.
Martinez nhanh chóng hồi đáp:
- Hiện tại đã thu mua bảy công ty tài nguyên ở khu ba, tổng bộ nằm ở đế đô Solo đế quốc... Mấy vị Thần Vương miện hạ cũng hết sức để ý đến kế hoạch này, tin tưởng không bao lâu nữa là có thể hoàn thành lũng đoạn tài nguyên của mấy đế quốc.
Martinez giới thiệu rất giản lược, Diệp Dương Thành dĩ nhiên cũng sẽ không nghiên cứu quá sâu, chỉ cần hiểu đại khái là được, dù sao hiện tại hắn cũng không thiếu tiền.
Diệp Dương Thành đi phía trước cũng không chú ý tới ở phía sai vẻ mặt Martinez có chút cổ quái, cho đến khi bốn người đi dạo hơn bảy phút, Martinez mới nhỏ giọng nói:
- Chủ nhân, ta còn có một việc muốn một mình hồi báo với ngài...
- Sao?
Diệp Dương Thành đi dạo chẳng có mục đích, tính toán sau một hai canh giờ sẽ trở về học viện Võ Đường bắt đầu công việc bất giác dừng bước, quay đầu lại nhìn vẻ mặt cẩn thận của Martinez, gật đầu nói:
- Về học viện Võ Đường trước rồi nói sau.
Martinez không thể nghi ngờ là một người gan bé như gan chuột, kêu hắn chịu trách nhiệm kế hoạch quốc gia chúng thần, cũng bởi vì trong tay Diệp Dương Thành thật sự không có ai có thể dùng.
Chỉ dựa vào tính cách nhát gan của hắn, chuyện muốn một mình hồi báo với Diệp Dương Thành, hay lại là tiêu khiển cho Diệp Dương Thành? Có cho hắn mượn mấy lá gan chỉ sợ hắn cũng không dám!
Sau khi hiểu được điều này, Diệp Dương Thành không tiếp tục đi dạo nữa, mang theo Martinez và ba người Victor Moore, trực tiếp lên một chiếc xe phi hành, chạy tới học viện Võ đường ở vùng ngoại thành.
Từ đế đô Solo đế quốc lên đường, không đến mấy phút liền trở lại học viện Võ đường, sau khi tiến vào một gian phòng nhỏ được phong bế toàn bộ, lúc này Diệp Dương Thành mới hỏi:
- Chuyện gì?
- Chủ nhân... Enos Justin Thần Vương hắn... giống như có chút cổ quái.
Martinez giơ tay lên gãi gãi cái ót của mình, có vẻ không quá chắc chắn nói:
- Ta cũng không biết nói như thế nào, chính là cảm thấy hắn giống như không quá chú ý đến kế hoạch quốc gia chúng thần, mà ngược lại... Ừ, nói như thế nào đây, ngược lại rất chú ý đến ngài.
- Cái gì?
Diệp Dương Thành cũng cảm thấy kỳ quái, hắn cũng biết Enos Justin Thần Vương, là một thành viên bên trận doanh Thần Vương uy tín lâu năm của hiệp hội dong binh tự do, có quan hệ cũng tương đối mật thiết với Sanchez.
Vì vậy, Enos Justin Thần Vương cũng là người tham dự kế hoạch quốc gia chúng thần, hình như là quăng vào hơn hai ngàn tỉ tiền Vũ Không, trong tổng đầu tư cũng chiếm được tỷ lệ không thấp.
Một vị Thần Vương như vậy, làm sao lại không thèm để ý đến kế hoạch quốc gia chúng thần, mà ngược lại chú ý đến Diệp Dương Thành hắn? Kỳ quái.
Nhìn Martinez, Diệp Dương Thành nói:
- Ngươi nói rõ nguyên nhân ngươi cảm giác hắn cổ quái xem nào.
- Đúng vậy, ngày hôm đó khi mấy vị Thần Vương tìm ta, trong khi mấy vị Thần Vương khác đang thảo luận phương án áp dụng kế hoạch quốc gia chúng thần, chọn công ty tài nguyên muốn thu mua đầu tiên.
Martinez cẩn thận nhớ lại một chút, rồi mới lên tiếng:
- Nhưng Enos Justin Thần Vương tựa hồ không nói tới một câu về kế hoạch quốc gia chúng thần... ngược lại lần nào hỏi đến cũng là chủ nhân làm sao quen biết ta, ta làm sao trở thành người hầu của chủ nhân, ta có biết trình độ thực lực của chủ nhân hay không...
Nghe Martinez hồi báo, Diệp Dương Thành theo bản năng nheo hai mắt lại.
Enos Justin Thần Vương, thật sự có chút kỳ quái!
Quả thật, Diệp Dương Thành cũng không có lai lịch gì đặc biệt để tìm hiểu cặn kẽ, nhưng thực lực của hắn bày biện ở đó, hơn nữa săn giết một con dị thú cấp Thú Hoàng, còn có một con hoàng giả trong Thú Hoàng..., ai còn cho là Diệp Dương Thành và đám dị thú tồn tại dính líu gì?
Mà chỉ cần không tồn tại quan hệ với đám dị thú, cho dù Diệp Dương Thành hắn từ trong khe núi sinh ra, quả quyết cũng không có bất cứ người nào sinh ra hứng thú với thân phận lai lịch của hắn.
Hiện tại, Enos Justin Thần Vương lại sinh ra hứng thú nồng đậm với thân phận lai lịch của Diệp Dương Thành...
Chương 1048-1: Tìm hắn nói chuyện tâm tình (Thượng)- Biết rồi.
Nghe xong hồi báo của Martinez, trong lòng Diệp Dương Thành thực sự đã mơ hồ có vài phần suy đoán, nhưng tình huống đang nắm giữ hiện nay vẫn không thể chứng minh suy đoán của hắn là chính xác, hơn nữa trong tay còn có công việc bề bộn cần phải xử lý, hắn cũng không có quá nhiều thời gian rảnh rỗi đi cẩn thận điều tra Enos Justin.
Nếu không có quá nhiều thời gian đi điều tra..., như vậy, không bằng dứt khoát một chút? Nghĩ tới đây, Diệp Dương Thành liền khẽ gật đầu với Martinez, hỏi:
- Hắn bây giờ đang ở đâu?
- Ai?
Martinez đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo mới phản ứng, hồi đáp:
- Enos Justin Thần Vương? Hôm qua hắn còn đang ở đế đô Solo đế quốc, hiện tại... có lẽ ở vương thành vương quốc Khải Khắc.
- Hắn đến vương thành vương quốc Khải Khắc làm cái gì?
Diệp Dương Thành nhíu mày, nếu phải tới Solo đế quốc tiền nhiệm, hắn dĩ nhiên cũng đã làm công tác chuẩn bị, vương quốc Khải Khắc nằm ở góc Đông Nam của biên giới Solo đế quốc, là một nước nhỏ có nhân khẩu chưa đến một tỉ, cũng là nước thuộc hạ của Solo đế quốc.
- Cái này...
Nghe được hỏi thăm của Diệp Dương Thành, Martinez chỉ có thể cười khan nói:
- Chủ nhân ngài có điều không biết, quê quán của Enos Justin Thần Vương ở vương quốc Khải Khắc.
- A..
Lúc này Diệp Dương Thành mới chợt hiểu gật đầu, nói:
- Báo cho ta địa chỉ cụ thể của hắn, sau đó không còn chuyện gì của ngươi, mau chóng trở về đi.
- Sao? A, được...
Martinez ngẩn ngơ, tiếp theo liền dùng tốc độ nhanh nhất lấy từ trong lồng ngực ra giấy bút, viết một hàng chữ, tiếp theo hai tay trình tờ giấy ghi địa chỉ đến trước mặt Diệp Dương Thành, nói:
- Chủ nhân, đây chính là địa chỉ của Enos Justin Thần Vương.
Diệp Dương Thành ừ một tiếng, sau khi nhận lấy tờ giấy chỉ đơn giản quét mắt một cái, liền tiện tay đốt tờ giấy thành tro tàn, tiếp theo liếc mắt nhìn Martinez, hỏi:
- Ngươi còn muốn lưu lại ăn cơm sao?
- Sao? A..
Martinez sợ hết hồn, lúc này mới gượng cười lui về phía sau hai bước, vừa lui vừa nói:
- Vậy chủ nhân cứ làm việc, ta sẽ không quấy rầy ngài...
Martinez rời đi, Diệp Dương Thành cũng có chút cổ quái lẩm bẩm cái tên Enos Justin, cẩn thận suy nghĩ một lúc lâu, cũng không thể tìm được bất cứ ấn tượng gì đối với tên Thần Vương này, mặc dù trên danh nghĩa hắn là phía đối tác của Diệp Dương Thành.
- Quan tâm thân phận lai lịch của ta? Nếu như hắn chính là tay sai của dị thú, chẳng phải ý nghĩa phía bên dị thú đã bắt đầu hoài nghi lai lịch của ta?
Diệp Dương Thành cau mày ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu ném những suy đoán lộn xộn này ra khỏi đầu.
- Nếu đoán không ra, vậy đi hỏi hắn thử xem!
Ở trong gian phòng được phong bế hoàn toàn, Diệp Dương Thành duỗi lưng, ngáp một cái, lẩm bẩm nói:
- Ừ, sửa sang phương án dạy học trước đã.
Thành lập học viện Võ Đường không thể nghi ngờ là chính Diệp Dương Thành một tay thôi động, nhưng đối với phương thức giảng dạy cho học sinh ở học viện Võ Đường như thế nào, đến bây giờ hắn vẫn chưa có một chút đầu mối.
- Dạy học sinh, ừ... Dạy học sinh!
Trong miệng cứ rù rì tự nói tăng thêm ấn tượng cho mình, cho đến mấy phút sau, cảm giác mình đã có một chút cảm nhận, hắn mới dừng lại cử động rù rì tự nói này, hết sức chuyên chú, gõ nhẹ mấy cái lên mặt bàn...
- Tích tích tích...
Trên mặt bàn bằng gỗ nhất thời vang lên một trận thanh âm tích tích dồn dập, vách tường lúc trước còn chưa có dị tượng nào bỗng nhiên sáng lên một chuỗi đèn đỏ lớn bằng hạt đậu tương.
Ước chừng khoảng mười lăm giây sau, toàn bộ vách tường biến thành một màn ảnh khổng lồ, còn mặt bàn vốn không nhìn ra dị thường, phía trên cũng đã xuất hiện rất nhiều nút bấm lóe lên lam quang.
Đây chính là kiểu máy tính và màn hình khảm nhập hết sức lưu hành ở Vũ Không đại lục, được cắm vào vách tường và trong bàn, khi không cần thì biến mất không thấy, khi cần dùng lại có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Diệp Dương Thành đã có không ít kinh nghiệm thao tác loại máy tính này, cho nên động thủ cũng thành thạo, ít nhất chỉ mất vài giây, hắn đã chế xong một file văn bản trống, đồng thời đem đổi thành hình thức ý thức đưa vào.
Sau khi điều chỉnh xong những thứ này, hắn liền đưa tay kéo ngăn kéo bên tay trái chiếc bàn, lấy ra từ bên trong một con bao da con, bao da có một đường dây màu đen nối liền với chiếc bàn.
Mở nút thắt của bao da màu đen, tiếp theo đặt trên trán của mình, sau khi điều chỉnh xong vị trí, tiếp theo thuận tay nhấn chốt mở khóa trên bao da màu đen.
- Tích tích...
Bên trong gian phòng lại vang lên một trận thanh âm tích tích dồn dập, chỉ thấy trên màn ảnh xuất hiện một hàng chữ viết:
- Máy cảm ứng ý thức xin kết nối với máy tính, mời người sử dụng xác nhận có kết nối hay không, xác nhận xin suy nghĩ khẳng định, phủ nhận xin suy nghĩ cự tuyệt.
- Khẳng định.
Trong đầu Diệp Dương Thành âm thầm đọc một lần, tiếp theo trên máy vi tính liền xuất hiện một nhóm chữ màu xanh:
- Máy cảm ứng ý thức và máy tính kết nối thành công, chúc ngài sử dụng vui vẻ.
Thời gian văn tự màu xanh xuất hiện cực kỳ ngắn ngủi, sau đó biến mất, thay vào đó, chính là file văn bản để trống mà Diệp Dương Thành lập ra lúc trước.
- Chỉ lệnh 6653, tạm dừng đưa vào.
Trong đầu lặng yên đọc chỉ lệnh, sa khi tạm thời chặt đứt kết nối giữa máy cảm ứng ý thức và file máy tính, Diệp Dương Thành liền bắt đầu suy nghĩ về giáo dục.
Không nghi ngờ chút nào, hiện tại người có thể đến học viện Võ Đường tiếp nhận học tập, ít nhất cũng là võ giả Thần Vương cấp một, ở Vũ Không đại lục, đã là một nhóm người đứng trên đỉnh cao kim tự tháp.
Đám người đó có đặc điểm gì? Thứ nhất, thực lực không tệ, người nào cũng có cường độ năng lượng cấp Thần Vương, nếu loại bỏ các loại thủ đoạn của vị thần bổn nguyên vũ trụ thần, thật ra sai biệt thực lực giữa hai bên cũng không lớn.
Còn điểm thứ hai, chính là mọi người đều đã là lão già sống hơn ngàn năm, tin tưởng kể từ khi bọn họ trở thành Thần Vương, cũng không ai dám quơ tay múa chân với bọn hắn nữa... Cho nên, tính tình kiêu ngạo!
Về điểm thứ ba, tất cả cường giả Thần Vương đều là các lão già có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, kỹ xảo gì hữu dụng với bọn họ, kỹ xảo gì chỉ có thể nhìn, tin tưởng bọn họ cũng có đánh giá, vì vậy, kỹ xảo lấy ra ít nhất cũng phải có chức năng thực dụng, dù sao Diệp Dương Thành còn trông mong lưu lại mấy học viên của nhóm đầu tiên, ở lại học viện Võ Đường làm giáo viên!
Sau khi có những điều kiện tiên quyết này, suy nghĩ của Diệp Dương Thành cũng từ từ trở nên rõ ràng, chuyện đầu tiên phải làm, chính là muốn bọn họ nhận thức dưới tình huống thực lực giống nhau, kỹ xảo bất đồng có thể sinh ra tác dụng bất đồng, để cho bọn họ hiểu được, bọn họ tới nơi này là muốn học tập thứ gì.
Sau đó lại ra oai phủ đầu một lần, để cho bọn họ biết rằng, bất kể ở bên ngoài học viện bọn họ kiêu ngạo đến cỡ nào, sau khi đến học viện Võ Đường đều là học viên của Diệp Dương Thành hắn, không phân biệt địa vị sang hèn!
Chương 1048-2: Tìm hắn nói chuyện tâm tình (Hạ)Sau khi biết rõ vị trí của mình, tiếp theo dĩ nhiên là dạy bọn họ kỹ xảo thực dụng... Nhưng vấn đề là, dạng kỹ xảo nào mới có thể coi là thực dụng đây?
- Ta biết hơn một ngàn kỹ xảo, bao gồm thân pháp, quyền pháp, thương pháp, kiếm pháp, đao pháp, côn pháp, chưởng pháp, chân pháp …mỗi một loại kỹ xảo đều là kiệt tác của các vị thần bổn nguyên vũ trụ trui luyện ngàn vạn năm cuối cùng thành hình.
- Mặc dù lôi đình chiến thuật ta vừa bắt đầu học bị sư tôn Kreis Baer bác bỏ hoàn toàn không có sở dụng, nhưng trên thực tế sáng tạo lôi đình học thuật, là vị thần thuộc hạ của một vị thần chủ thần, bản thân người ta chính là lấy lôi đình thành thần, lôi đình chiến thuật quả thật tên như kỳ danh, tương đối bén nhọn.
- Kỹ xảo của vị thần không giống với cái gọi là võ công truyền lưu trên địa cầu, võ công dùng chiêu thức, tốc độ, lực lượng phá địch, còn vị thần dùng kỹ xảo để phát huy đầy đủ năng lượng bên trong cơ thể, trong nhất cử nhất động, lợi dụng năng lượng bên trong cơ thể tác động đến lực lượng thiên địa, để phát huy ra công kích kinh thiên động địa.
- Nhưng bên trong cơ thể của cường giả bản xứ ở Vũ Không đại lục, cũng không có năng lượng thần kỳ như vị thần bình thường, năng lượng bên trong cơ thể bọn họ dùng để công kích, trên thực tế là năng lượng cực kỳ đơn thuần, hoàn toàn không đủ để chống đỡ kỹ xảo vị thần phát ra.
- Vì vậy, trước khi truyền thụ kỹ xảo cho bọn họ, ta còn phải nghĩ biện pháp để cho bọn họ hiểu được năng lượng bên trong cơ thể mình, chỉ khi làm được đến trình độ đó, mới có thể điều động đầy đủ tiềm lực của bọn hắn.
- Cho nên...
Ý niệm trong đầu chuyển động tới đây, Diệp Dương Thành ngưng suy tư.
Cũng trong nháy mắt xác định phương án dạy học mình muốn tiến hành.
Một lần nữa đem máy cảm ứng ý thức kết nối với máy tính, ý niệm trong đầu nhanh chóng chuyển động, trên màn ảnh, nội dung trong văn bản cũng nhanh chóng gia tăng.
Ước chừng nửa giờ sau, một phương án dạy học hơn bảy vạn chữ xuất hiện trong tầm mắt Diệp Dương Thành, nhìn phương án dạy học, Diệp Dương Thành không khỏi không cảm khái một tiếng:
- Đồ công nghệ cao, quả thật thuận tiện và thực dụng...
Hắn suy nghĩ, đợi khi trở về địa cầu, có nên đóng gói tất cả tài liệu khoa học kỹ thuật của Vũ Không đại lục mang về hay không? Khoa học kỹ thuật phát triển, đến lúc đó nếu muốn di chuyển giữa các vì sao, cũng có thể giảm bớt rất nhiều phiền toái.
Trong đầu suy nghĩ vấn đề này, ánh mắt một lần nữa dừng lại trên phương án dạy học mình vừa viết ra, trên mặt lộ ra nụ cười, hắn đứng dậy lẩm bẩm:
- Phương án xác định rồi, lúc này, nên đi tìm Enos Justin nói chuyện tâm tình...
Ở một nơi cách đấy hơn một vạn bảy nghìn cây số, Enos Justin bất chợt rùng mình, nhất thời cũng có chút đa nghi, chuyện này là thế nào?
Vương quốc Khải Khắc là một trong nhữn quốc gia phụ thuộc của Solo đế quốc, tổng diện tích là 174 vạn cây số vuông, tổng số dân chúng ở vương quốc Khải Khắc là chín ngàn bốn trăm vạn, có thể xem là một quốc gia nhỏ ở Vũ Không đại lục.
Ở vương quốc Khải Khắc, chủ nhân chân chính cũng không phải là vương thất chánh thống của vương quốc Khải Khắc, mà là tử tôn của Enos Justin Thần Vương, nói chuẩn xác, bởi vì tồn tại của Enos Justin Thần Vương, đưa đến vương thất vương quốc Khải Khắc hư danh, hơn nữa còn không dám có nửa câu oán hận.
Trên danh nghĩa mà nói, tử tôn của Enos Justin Thần Vương cũng không phải là quốc vương chính thống của vương quốc Khải Khắc, nhưng trong số tử tôn của Enos Justin Thần Vương, tất nhiên có một người là thủ tướng của vương quốc Khải Khắc.
E ngại võ lực cực mạnh từ Enos Justin Thần Vương, vương thất của vương quốc Khải Khắc có lẽ đã bị dồn đến góc tường, chỉ có thể nhìn tử tôn của Enos Justin Thần Vương ở trên triều đình diễu võ dương oai, nước mắt chỉ có thể rơi trong lòng.
Thành viên vương thất của vương quốc Khải Khắc xưa nay nhìn thấy tử tôn của Enos Justin Thần Vương đều phải hành lễ trước, dùng cái này để tỏ vẻ tôn trọng và phục tùng của mình.
Nói tóm lại, vương quốc Khải Khắc đã không phải là quốc gia mà quốc vương là người lớn nhất, nói cách khác, chính là vương thất của vương quốc Khải Khắc, hiện tại không có gì khác biệt với một kẻ đáng thương.
Triều đình uy nghiêm vốn nên là đại biểu cho vương thất, lúc này lại trở thành nơi một đám người trẻ tuổi cười đùa uống rượu, còn thành viên vệ đội vương quốc Khải Khắc, lại chỉ có thể tránh rất xa, căn bản không dám tiến lên ngăn cản.
- Ba trăm bảy mươi ba đệ, tới đây, uống với hai trăm chín mươi sáu ca một chén!
Trên một cái bàn tròn đặt chính giữa triều đường, có bảy nam tử chừng hơn hai mươi tuổi đang vây quanh một cái bàn tròn cười hì hì uống rượu.
Ở vương tọa đối diện sau lưng có một gã nam tử trẻ tuổi tựa hồ đã uống rất nhiều, cả người lắc lư giơ chén rượu lên, nhếch miệng cười một tiếng với thanh niên ở đối diện, mơ hồ lẩm bẩm nói:
- Hôm nay, hai trăm chín mươi sáu ca rất cao hứng, chúng ta... Chúng ta không say không về!
- Được, vậy ta chỉ có thể hầu rượu đến cùng.
Thanh niên được gọi là ba trăm bảy mươi ba đệ cười hì hì, đồng dạng giơ chén rượu lên, không chút lựa chọn ngửa đầu uống cạn, tiếp theo mới quơ chén rượu trống không nói:
- Ta nói chư vị ca ca, chúng ta chỉ uống rượu như vậy hoàn toàn không có gì thú vị!
- Vậy ngươi muốn chút trò vui sao.
Thanh niên đứng bên tay trái hắn trêu ghẹo nói:
- Trò vui hai lần trước còn chưa đủ sao, một chút ý tứ cũng không có!
- Hai lần trước?
Người thanh niên đứng hàng thứ ba trăm bảy mươi ba ngây ra một lúc, tiếp theo mới nhớ tới trước đó vài ngày trên triều đình cũng mở tiệc rượu, kết quả không có trò vui, đã bảo người đến hậu viện vương cung vương quốc Khải Khắc mạnh mẽ mang đến mấy thị nữ, bất kể người ta có nguyện ý hay không, cứ cởi hết quần áo, bắt các nàng nhảy múa thoát y trên triều đình.
Tình huống khiến cho hắn cảm thấy buồn cười là, sau đó quốc vương vương quốc Khải Khắc căn bản không có can đảm tìm mấy tên đầu sỏ bọn hắn trách tội, ngược lại đem oán niệm đầy bụng phát tiết trên người mấy thị nữ đó, nghe nói, là bị vương thất vương quốc Khải Khắc bí mật xử tử?
Nghĩ tới sự kiện này, trên mặt ba trăm bảy mươi ba đệ lộ ra một nụ cười quỷ dị, hắn nhẹ nhàng thả chén rượu không trong tay xuống, khóe miệng hiện ra nụ cười giả tạo:
- Nếu chư vị ca ca cảm thấy trò vui hai lần trước không đủ lớn, vậy hôm nay chúng ta chơi lớn một chút, như thế nào?
Cả vương quốc Khải Khắc đều nơm nớp lo sợ dưới dâm uy của Enos Justin Thần Vương, đối với bảy tên phá gia chi tử không biết thế hệ thứ mấy này mà nói, ở vương quốc Khải Khắc còn có thứ gì có thể khiến cho bọn họ cảm thấy sợ hãi?
Bọn họ không sợ chơi lớn, chỉ sợ chơi không đủ lớn!
- Ba trăm bảy mươi ba đệ, ngươi nói như vậy không có ý tứ.
Hai trăm chín mươi sáu ca lúc trước mở miệng liếc mắt nhìn ba trăm bảy mươi ba đệ, khẽ nhấc miệng nói:
- Bàn rượu của chúng ta còn có thể đặt trên triều đình, ở vương quốc Khải Khắc này còn có thứ gì chúng ta chơi không nổi chứ?