Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 784. Người đàng hoàng bị ép buộc

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khi nói những lời này, ánh mắt của hắn cố ý quét qua bức bình phong bên trái triều đình, khóe môi nhếch lên hiện lên vẻ khinh thường, vẻ khinh bỉ không chút giữ lại lộ ra ngoài.

- Đúng vậy, ba trăm bảy mươi ba đệ, vương quốc Khải Khắc này còn không phải là hậu hoa viên của chúng ta sao? Chỉ cần là thứ trong vương quốc Khải Khắc, có cái gì là chúng ta chơi không nổi dậy?

Năm người trẻ tuổi còn lại vừa nghe nói có trò vui, lập tức giơ chân, vô cùng lớn lối, lớn tiếng hét lên:

- Ngươi cứ việc nói!

- Nếu mấy vị ca ca đều có hứng thú, vậy ta sẽ nói.

Ba trăm bảy mươi ba đệ căn bản không có ý tứ che dấu, mà gọn gàng dứt khoát nói:

- Đợi lát nữa chơi, cũng đừng cố kỵ cái này cái kia, như vậy sẽ không còn gì thú vị nữa.

- Được, ngươi cứ nói đi, đừng thừa nước đục thả câu!

Mấy tên còn lại nóng lòng thúc giục.

- Ừ, là như vậy.

Trên mặt ba trăm bảy mươi ba đệ lộ ra nụ cười dâm tà, thanh âm không nhẹ không nặng, nhưng truyền khắp cả triều đình:

- Ta nghe nói Khải Thánh Lực Ba Long vừa cưới một vị vương tử phi, còn là mỹ nhân nổi danh ở thành thị số một chính khu Thánh Khải...

- Không phải lại là một nữ nhân sao, ta còn tưởng là thứ gì!

Không đợi ba trăm bảy mươi ba đệ nói hết lời, sáu người trẻ tuổi còn lại đã mất hứng khoát tay áo, hiển nhiên, một nữ nhân đơn thuần, cho dù là vương phi, cũng không dậy nổi quá nhiều hứng thú của bọn họ.

Nhưng sau khi nghe thấy những lời mất hứng của bọn họ, ba trăm bảy mươi ba đệ không có ý tứ thất vọng, mà cười hắc hắc nói:

- Nếu chỉ là đùa bỡn một nữ nhân quả thật không phải trò gì, nhưng chư vị ca ca, nếu chúng ta kêu vương phi kia đến, sau đó kéo tên ẩn núp sau bình phong kia ra đây, làm trò trước mặt hắn... Hắc hắc hắc hắc...

Trên triều đình vang lên một trận cười làm người ta sởn gai ốc, nhưng đề nghị như vậy lại nhận được tán đồng của sáu tên nam tử trẻ tuổi còn lại, hai trăm chín mươi sáu ca lại càng gật đầu liên tục:

- Không tệ không tệ, lúc này mới có chút thú vị...

- Các ngươi... Các ngươi đừng quá đáng!

Đại vương tử Khải Thánh Lực Ba Long của vương quốc Khải Khắc vẫn núp phía sau tấm bình phong trên triều đình không dám ra mặt, rốt cục không nhịn được, mặt đỏ tới mang tai từ phía sau bình phong nhảy ra, tức giận quát lên:

- Ta là đại vương tử của vương quốc Khải Khắc!

- A...

Hai trăm chín mươi sáu ca còn đang đứng trước cái bàn tròn bưng chén rượu làm như rất kinh ngạc la lên một tiếng, tiếp theo xoay người sang chỗ khác thú vị nói:

- Ngươi thật sự có can đảm nhảy ra!

Khải Thánh Lực Ba Long, đại vương tử của vương quốc Khải Khắc, nói đúng ra, đây là một đại vương tử có tính cách tương đối hèn yếu, bởi vì từ khi hắn mới ra đời đến hiện tại, vẫn sống dưới dâm ảnh của đám tử tôn Enos Justin Thần Vương, nói cách khác, hắn là bị khi dễ từ nhỏ tới lớn.

Nhưng nam nhân mềm yếu đến mấy cũng có mặt kiên trì của mình, bảy người này ở trên triều đình nghênh ngang uống rượu, hắn có thể nhẫn, bảy người này ở chỗ này cổ động đàm luận chuyện thị nữ vương cung bị ép buộc nhảy múa thoát y, hắn cũng có thể nhẫn, nhưng quan hệ đến nữ nhân của hắn... Hắn không thể nhẫn nhịn!

Đúng là hắn mới cưới một vị vương phi, hơn nữa vị vương phi này còn có dung mạo, vóc người tuyệt hảo..., nhưng đây là nữ nhân của hắn! Nữ nhân của mình để cho người khác? Được rồi, làm một người đàn ông, làm đại vương tử của một vương quốc, khi cần ẩn nhẫn phải ẩn nhẫn, nhưng vấn đề là...

Kêu vương phi đến làm trò trước mặt hắn? Cái này... Nếu như ngay cả cái này cũng có thể nhẫn nhịn..., hắn cũng không cần làm nam nhân nữa, trực tiếp đi tự sát.

Cho nên hắn nhảy ra ngoài, nhưng vẻ mặt đỏ tới mang tai của hắn, cũng dữ dội lộ ra nội tâm sợ hãi của hắn, biểu hiện miệng cọp gan thỏ, nhìn qua không có nửa điểm khí thế, ngược lại làm cho người ta có một loại cảm giác yếu đuối bị khi dễ.

Hai trăm chín mươi sáu ca cười một tiếng, đặt chén rượu xuống sải bước như lưu tinh đi về phía hắn, vừa đi vừa nói:

- Xem ra, vương tử điện hạ của chúng ta rất bất mãn với trò chơi chúng ta an bài...

- Ngươi... Ngươi muốn làm gì?

Khải Thánh Lực Ba Long bị biểu hiện của hai trăm chín mươi sáu ca hù dọa hết hồn, trong lúc hoảng hốt lui về sau mấy bước, cố nén hoảng sợ quát:

- Nơi này là vương cung, nơi này là nhà ta!

- A, ta biết, ta biết.

Hai trăm chín mươi sáu ca hé miệng cười một tiếng, cười hết sức quyến rũ:

- Ngươi có phải muốn nói, ở chỗ này chúng ta không thể khi dễ ngươi?

- Ngươi...

Khải Thánh Lực Ba Long mơ hồ cảm thấy có chút hối hận, nhưng vừa nghĩ tới vương phi xinh đẹp của mình, vừa nghĩ tới những sỉ nhục mình đã trải qua từ nhỏ đến lớn, hắn bất giác lộ ra vẻ kiên định, nuốt một ngụm nước miếng, lần đầu tiên dùng thanh âm vô cùng vang dội nói với hai trăm chín mươi sáu ca:

- Ngươi đừng khinh người quá đáng, ta là đại vương tử, ta là quốc quân tương lai của vương quốc Khải Khắc!

- Hừm, quốc quân thì sao!

Hai trăm chín mươi sáu ca căn bản không thèm để ý đến phản ứng của Khải Thánh Lực Ba Long, vẻ hài hước trên mặt càng nồng hậu, vừa nói xong, người đã chạy tới bên cạnh Khải Thánh Lực Ba Long, ghé tai hỏi:

- Ngươi mới vừa nói cái gì? Lặp lại lần nữa cho ta nghe.

- Ta...

- Ba ~!

Một cái bạt tai vang dội, không chút báo trước rơi lên má trái Khải Thánh Lực Ba Long, căn bản không để cho Khải Thánh Lực Ba Long có thời gian phản ứng, hai trăm chín mươi sáu ca giơ chân phải hung hăng đá một cước vào bụng hắn, lạnh lùng nói:

- Tên súc sinh, có gan ngươi nói thêm một tiếng đi?

Khải Thánh Lực Ba Long bị một cước của Hai trăm chín mươi sáu ca đạp bay, ngã trên mặt đất, cảm giác đau đớn truyền khắp toàn thân của hắn.

Nhưng hôm nay không biết là xảy ra chuyện gì, Khải Thánh Lực Ba Long trước kia vẫn rất mềm yếu, lúc này lại bộc phát ra một luồng dẻo dai như man ngưu, gục trên mặt đất khàn giọng nói:

- Enos Sauron, ngươi đừng khinh người quá đáng!

- A!

Hai trăm chín mươi sáu ca cảm giác thể diện của mình bị ảnh hưởng, bị một kẻ đáng thương từ nhỏ đến lớn làm trò rống to trước mặt mấy huynh đệ, cảm giác như vậy cũng khiến hắn không thoải mái.

Lập tức liền chê cười một tiếng, tiếp tục nhích tới gần Khải Thánh Lực Ba Long, mang theo nụ cười lạnh trên mặt, lộ ra sát ý băng hàn.

Hắn lại không chú ý tới, Khải Thánh Lực Ba Long bị một cước của hắn đạp ngã xuống đất, lúc này ánh mắt vốn đen nhánh, đã từ từ biến thành màu xanh yêu dị...

- Rống ~!

Một tiếng gầm thét kinh thiên động địa, như kiểu tiếng sấm rền nổ vang trên triều đình vương cung vương quốc Khải Khắc!

- Đây là thanh âm gì?

Diệp Dương Thành bỏ qua xe phi hành mà lựa chọn chính mình bay tới mới vừa tiến vào bầu trời vương thành vương quốc Khải Khắc, bên tai đã đột ngột truyền đến một trận tiếng hô mơ hồ.

Chương 1050-1: Ta chỉ là đi ngang qua (Thượng)

Trong tiếng hô này ẩn chứa mùi vị khuất nhục, tức giận, nóng nảy, bạo ngược, ừ, tiếng gầm giận dữ vô cùng phức tạp, nghe giống như tiếng dị thú vọng lại.

- Dị thú?

Diệp Dương Thành đang quanh quẩn trên không trung cách mặt đất hai nghìn mét cau mày lại, đây chính là vương thành của vương quốc Khải Khắc rồi, trong vương thành tại sao có thể có dị thú tồn tại? Phải biết rằng, nhân loại ở Vũ Không đại lục cũng không có thói quen nuôi nhốt dị thú làm sủng vật!

Bị tiếng rống giận dữ đột nhiên vang lên hấp dẫn lực chú ý, Diệp Dương Thành cũng tạm thời bỏ qua tính toán chạy thẳng tới gia tộc Enos Justin, mà xác định phương hướng, sau đó nhích tới gần vị trí tiếng gầm giận dữ truyền đến.

Dĩ nhiên, lúc này Diệp Dương Thành cũng không suy nghĩ nhiều, động cơ sai khiến hắn đi xem, cũng chỉ là tò mò mà thôi.

Hắn có chút kỳ quái, trong vương thành vương quốc Khải Khắc tại sao có thể có dị thú tồn tại? Sự thật chứng minh là Diệp Dương Thành đã đoán sai, nhưng cuối cùng cảnh tượng hiện lên trước mắt hắn càng làm hắn cảm thấy giật mình hơn thấy dị thú.

Vương cung, đúng vậy, nơi truyền ra tiếng hô chính là vương cung vương quốc Khải Khắc, nói chuẩn xác, là trong triều đình vương cung vương quốc Khải Khắc, là nơi các vương thần vương quốc Khải Khắc thương lượng bàn bạc.

Khi hắn chạy tới triều đình, thứ đầu tiên tiến vào tầm mắt hắn, là một thanh niên ước chừng hai mươi bốn tuổi, cao khoảng 1m73, dáng người không tính là xuất chúng, nhưng cũng không tính là khó coi.

Lúc này, người trẻ tuổi đứng dại ra ở đó, hai mắt vô thần, giống như bị mù, không nhìn thấy một chút sức sống.

Lúc này xung quanh người trẻ tuổi là thi thể ngổn ngang rơi lả tả trên đất... Đúng vậy, khắp nơi đều là mảnh vụn thi thể bị xé nát, trên triều đình còn tràn ngập mùi máu tươi nồng đậm.

Tình huống khiến cho Diệp Dương Thành cảm giác kinh ngạc là, trên triều đình còn rơi lả tả rượu và thức ăn đầy đất.

Cùng với một chiếc bàn đã bị đập thành mảnh nhỏ.

Ở trên triều đình mở tiệc rượu chiêu đãi tân khách, kết quả nói chuyện với nhau không vui mà biến thành Hồng Môn yến, giết chết tân khách dự tiệc, đồng thời tàn nhẫn hủy thi diệt tích? Nhưng ở đây có vẻ không giống...

- Giết... Ta giết bọn họ...

Khải Thánh Lực Ba Long ngơ ngác đứng trên sàn nhà cẩm thạch nhuộm đầy máu tươi, sắc mặt dại ra lẩm bẩm tự nói:

- Tại sao ta có thể giết bọn họ chứ? Ta... Ta làm sao lại giết chết bọn họ? Bọn họ... Làm sao lại gọi ta là quái vật?

Đầu óc đã loạn thành một đoàn bột nhão, Khải Thánh Lực Ba Long căn bản không biết lúc trước đã xảy ra chuyện gì, hắn chỉ nhớ rõ trong cơn mơ hồ, giống như có người gọi hắn là quái vật?

Ý thức hỗn loạn từ từ tỉnh táo lại, Khải Thánh Lực Ba Long biết mình đã gây họa, giết chết bảy hậu bối của Enos Justin Thần Vương, đại biểu hàm nghĩa chính là Enos Justin Thần Vương sẽ nổi trận lôi đình, còn vương thất của vương quốc Khải Khắc, cũng sẽ vì không trụ được lửa giận của Enos Justin Thần Vương, mà lựa chọn giao hắn ra cho Enos Justin Thần Vương tùy ý xử lý...

- Thay vì sống như vậy chẳng bằng chết cho xong.

Hiểu rõ kết cục mình có thể gặp gỡ, trên mặt Khải Thánh Lực Ba Long đã lộ ra vẻ thê lương, trong rất nhiều quốc gia ở Vũ Không đại lục, ngoại trừ những quốc gia lựa chọn chế độ dân chủ, đường đường một vương tử làm sao có thể chịu được uất ức như vậy?

Khải Thánh Lực Ba Long nản lòng hít một hơi thật sâu, khi hắn vừa quyết định chủ ý cho dù tự sát cũng không thể rơi vào trong tay Enos Justin, khóe mắt lại phát hiện một bóng dáng xa lạ.

Theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, Khải Thánh Lực Ba Long nhất thời bị hù dọa toát mồ hôi lạnh! Một nam tử nhìn qua xấp xỉ tuổi hắn, hai tay đang ôm trước ngực, đứng cách đó không xa, có chút hăng hái nhìn hắn giống như... đang thẩm thị cái gì?

- Ngươi là ai?

Khải Thánh Lực Ba Long vừa mới giết bảy người chột dạ, lui về sau một bước nhỏ, trên mặt hiển thị rõ vẻ hồ nghi:

- Ngươi vào bằng cách nào?

Không có sợ hãi, chỉ có nghi hoặc... Đối với Khải Thánh Lực Ba Long mà nói, khi hắn đã quyết định tự sát, ngay cả tính mạng cũng không cần, vậy thì còn sợ cái gì?

Hắn chẳng qua tò mò, nam tử trẻ tuổi trước mắt mặc đồng phục tác chiến của dong binh tự do, nhưng trước ngực không đeo huy chương này rút cuộc vào bằng cách nào? Phải biết rằng, mặc dù thực lực của vương quốc Khải Khắc tương đối yếu ớt. Nhưng phòng ngự vương cung vẫn tương đối nghiêm mật, một dong binh tự do ngay cả huy chương cũng không có, có thể thần không biết quỷ không hay xuất hiện ở chỗ này? Đây căn bản là chuyện không có khả năng!

Đối mặt với hỏi thăm của Khải Thánh Lực Ba Long, Diệp Dương Thành chỉ khẽ cười một tiếng, thản nhiên nói:

- Ta chỉ đi ngang qua thôi, những người này đều là ngươi giết sao?

- Đi ngang qua?

Khải Thánh Lực Ba Long có chút trợn tròn mắt, người này rút cuộc là người nào? Đi ngang qua..., đi ngang qua là có thể xông vào trong vương cung, hơn nữa tránh được nhiều tai mắt thị vệ như vậy?

Nhìn bộ dạng thản nhiên của hắn, Khải Thánh Lực Ba Long loáng thoáng giống như tìm được thứ gì, sau khi trấn định tâm tình gật đầu nói:

- Đúng vậy, chính là ta giết! Ngươi muốn báo thù cho bọn hắn sao?

- Báo thù? Tại sao ta phải báo thù cho bọn hắn?

Diệp Dương Thành có chút kinh ngạc nhìn Khải Thánh Lực Ba Long, như không có chuyện gì xảy ra nhún nhún vai nói:

- Ta vốn không quen biết bọn họ.

- Vậy ngươi tới nơi này làm gì?

Khải Thánh Lực Ba Long càng cảm thấy kỳ quái, người trước mắt này làm sao cảm giác có chút khó hiểu?

Hắn cảm giác Diệp Dương Thành khó hiểu, Diệp Dương Thành càng cảm thấy hắn khó hiểu hơn! Hắn nhìn Khải Thánh Lực Ba Long, nhắc lại lần nữa:

-... Ta đã nói rồi, ta chỉ bước ngang qua.

Lý do vớ vẩn như vậy, chỉ cần không phải kẻ ngu cũng sẽ không tin tưởng, nhưng do không có gì ác cảm với Diệp Dương Thành, Khải Thánh Lực Ba Long sau khi chần chờ một lát vẫn nhắc nhở:

- Bảy người bị ta giết chết, đều là vãn bối của Enos Justin Thần Vương, nếu như ngươi không muốn dính lấy phiền toái..., hãy nhanh chóng rời khỏi nơi này, nếu không đợi lát nữa Enos Justin Thần Vương đến...

- Là người nhà của Enos Justin?

Diệp Dương Thành thật sự kinh ngạc, hắn quan sát Khải Thánh Lực Ba Long từ trên xuống dưới, hỏi tiếp:

- Ngươi đã biết những người này là vãn bối của Enos Justin, ngươi lại dám động thủ giết bọn họ?

- Cái này có gì không dám!

Khải Thánh Lực Ba Long đã bất chấp tất cả, hoàn toàn không để ý tới kinh ngạc của Diệp Dương Thành, mà đứng thẳng người nói:

- Là vãn bối của Enos Justin thì sao? Ai kêu bọn họ ép ta!

- Sao?

Nếu chuyện này có quan hệ đến Enos Justin, dĩ nhiên Diệp Dương Thành cũng sẽ không lập tức rời đi, mà càng hứng thú nhìn Khải Thánh Lực Ba Long, nói:

- Nghe ngươi nói như vậy, lẽ nào là đám người đó ép ngươi giết bọn họ?

- Gần như vậy.

Chương 1050-2: Ta chỉ là đi ngang qua (Hạ)

Lần đầu tiên đích thân giết người, ngoài mặt Khải Thánh Lực Ba Long chỉ cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh, lúc này thấy Diệp Dương Thành có hứng thú nghe nguyên do bên trong, hắn lại không có ý giấu diếm, dù sao hắn cũng là người sắp chết rồi, trước khi chết trò chuyện với người khác còn có thể giảm bớt sợ hãi trong lòng!

Cho nên, Khải Thánh Lực Ba Long đem toàn bộ câu chuyện nói với Diệp Dương Thành, bao gồm tình huống chính hắn không giải thích được giết người, cũng nói ra hoàn toàn.

Nghe xong lời nói của Khải Thánh Lực Ba Long..., Diệp Dương Thành thật sự có chút thương cảm với tên hung thủ giết người này, hắn không nhịn được gật đầu nói:

- Giết rất đúng, dưới tình huống đó ngươi còn có thể nhịn được..., ngươi dứt khoát đừng sống nữa!

- Đúng vậy, dù sao ta cũng sắp chết, chi bằng làm thịt bảy tên súc sinh này trước!

Khải Thánh Lực Ba Long nghe được khẳng định của Diệp Dương Thành, trên mặt lộ ra nụ cười sáng lạn, có chút tự giễu, lại có chút ít tự đắc nói:

- Mặc dù giết bọn họ sẽ phải chết, nhưng cuối cùng ta có thể báo thù rồi, bảy tên súc sinh này từ nhỏ đã khi dễ ta, giết bọn họ đời này của ta cũng không thua thiệt!

Diệp Dương Thành có thể nghe được sợ hãi từ trong lời nói của Khải Thánh Lực Ba Long, bằng không hắn cũng sẽ không nhắc đi nhắc lại chuyện mình không sợ chết... Thường thường cường điệu một chuyện gì đó để chứng minh mình không thèm để ý, thì ngược lại nói cho người khác biết, hắn vô cùng để ý, cũng tương đối toan tính!

Nhìn khuôn mặt trẻ tuổi của Khải Thánh Lực Ba Long, Diệp Dương Thành bỗng nhiên nghĩ đến một đoạn nội dung hắn kể lại lúc trước, trong lòng không khỏi khẽ động, hỏi:

- Ngươi mới vừa nói, khi ngươi giết bảy tên này, có người gọi ngươi là quái vật? Ngươi còn không biết mình làm sao lại giết chết bọn họ đúng không?

Khải Thánh Lực Ba Long gật đầu nhún vai nói:

- Ta chỉ có thực lực võ giả cấp bốn, trong bảy người bọn họ người cao nhất là võ giả cấp bảy, thấp nhất cũng là võ giả cấp năm, nếu thật sự chiến đấu, ngay cả một tên trong bọn họ ta cũng đánh không lại làm sao có thể giết chết bảy người?

- A...

Nghe được trả lời của Khải Thánh Lực Ba Long, Diệp Dương Thành càng cảm thấy hứng thú, vượt cấp khiêu chiến? Võ giả cấp bốn đánh chết bảy võ giả có đẳng cấp cao hơn hắn? Xem ra, trên người Khải Thánh Lực Ba Long, tựa hồ cất giấu bí mật gì?

Hơn nữa, người này bị ép phản ứng, với tư cách một người đàn ông, cho dù là giác ngộ và kiên trì của một nam nhân mềm yếu, cũng rất phù hợp với khẩu vị của Diệp Dương Thành.

Cho nên ý niệm trong đầu hắn vừa động, liền có ý nghĩ cứu người kia một mạng... Dù sao muốn gặp Enos Justin, cứu đại vương tử của một tiểu vương quốc, cũng không phải vấn đề gì lớn?

Khi Diệp Dương Thành quyết định sẽ cứu Khải Thánh Lực Ba Long, ở phương hướng đông nam của triều đình đột nhiên vang lên một trận thanh âm đinh tai nhức óc, một nam tử trung niên tức giận hô vang, tựa hồ vang dội cả tòa vương thành!

- Khải Thánh Lực Ô Mã, ngươi lăn ra đây cho ta!

Khải Thánh Lực Ô Mã, quốc vương hiện tại của vương quốc Khải Khắc... Dám ở vương thành vương quốc Khải Khắc giận dữ mắng mỏ Khải Thánh Lực Ô Mã, ngoại trừ Enos Justin Thần Vương cao cao tại thượng, còn có thể là ai? Ngoài hắn ra, còn có ai dám kiêu ngạo như vậy?!

Nghe được tiếng rống giận của Enos Justin, Khải Thánh Lực Ba Long đang đứng bên cạnh Diệp Dương Thành nhất thời sắc mặt kịch biến, vẻ hoảng sợ hiện ra trên mặt.

- Hắn... Hắn tới rồi...

Thấy chết không sợ là một loại tâm thái, còn thong dong chịu chết là một loại khí phách hết sức hiếm có, hiển nhiên Khải Thánh Lực Ba Long đã có tâm thái thấy chết không sợ, nhưng thiếu hụt khí phách thong dong chịu chết.

Luôn mồm nói mình không sợ chết, nhưng khi thanh âm tràn ngập tức giận của Enos Justin từ đàng xa truyền đến, hắn vẫn bị hù dọa đến mức sắc mặt trắng bệch, da thịt trên mặt bắt đầu khẽ co quắp.

Nhưng tình huống ngoài dự liệu của Diệp Dương Thành là, đối mặt với Enos Justin, Khải Thánh Lực Ba Long cũng không vội vã chạy trốn hay dứt khoát tự sát, mà quăng ánh mắt lên trên người Diệp Dương Thành, hơi có vẻ cấp bách nói:

- Không xong rồi, Enos Justin Thần Vương đã tới, ngươi chạy nhanh lên đi!

Diệp Dương Thành vào bằng cách nào, Khải Thánh Lực Ba Long cũng không biết rõ nhưng đã đặt mình vào trạng thái người chết, hắn vẫn vội vàng nhắc nhở Diệp Dương Thành, để cho hắn nhanh chóng rời đi.

Enos Justin đã xây dựng thế lực đến trình độ thâm căn cố đế ở vương quốc Khải Khắc, cho dù là quốc vương của vương quốc Khải Khắc, khi đối mặt với Enos Justin cũng không khỏi không cúi đầu, dùng cái này để biểu thị tôn trọng với Enos Justin, bởi vậy có thể thấy ở vương quốc Khải Khắc, Enos Justin rút cuộc uy phong đến cỡ nào.

Là đại vương tử của vương quốc Khải Khắc, mặc dù từ nhỏ Khải Thánh Lực Ba Long đã bị thành viên gia tộc Enos Justin khi dễ đến hiện tại, nhưng cái này cũng không ảnh hưởng đến hiểu biết của hắn đối với thế cục trước mắt của vương quốc Khải Khắc.

Nói cách khác, Enos Justin trong cơn nổi giận đừng nói là giết hắn, cho dù giết chết nhân vật không có liên quan là Diệp Dương Thành, thậm chí phá hủy hơn phân nửa vương cung, vương thất của vương quốc Khải Khắc cũng quả quyết không dám có nửa câu oán hận, ngược lại còn muốn đưa đến lễ vật phong hậu, nói xin lỗi Enos Justin!

Đây chính là vì địa vị của Enos Justin ở vương quốc Khải Khắc áp đảo rất xa địa vị của quốc vương!

Nghe được thanh âm cấp bách của Khải Thánh Lực Ba Long, lại nhìn bộ dạng giả bộ không lo lắng của hắn, đánh giá của Diệp Dương Thành đối với phẩm tính của vị đại vương tử này cũng không thấp, cộng thêm những chuyện cổ quái phát sinh trên người hắn... Chuyện này, hắn quyết định tham gia rồi!

Chỉ là một Thần Vương mà thôi, Diệp Dương Thành thật sự không đặt Enos Justin trong mắt, thậm chí cả Vũ Không đại lục người có thể làm cho hắn nhìn thẳng có lẽ chỉ có vài con Hằng Cổ thú dữ mà thôi.

Giữ một đại vương tử làm người hầu? Trong đầu Diệp Dương Thành bỗng nhiên xuất hiện một ý niệm cổ quái, nhưng còn không đợi hắn làm ra quyết định cuối cùng, giữa không trung bên ngoài triều đường đã vang lên thanh âm tức giận ngập trời của Enos Justin:

- Khải Thánh Lực Ô Mã, ngươi phải cho bổn tọa một công đạo!

Thanh âm từ xa tới gần, xuất hiện giữa không trung bên ngoài triều đường, đây tuyệt đối là một khoảng cách trí mạng, ít nhất đối với Khải Thánh Lực Ba Long mà nói, sự xuất hiện của Enos Justin chẳng khác nào tuyên bố cái chết của hắn, đối mặt với Enos Justin lửa giận ngập trời, vương thất vương quốc Khải Khắc cũng không có dũng khí chống cự.

Mà sự thật đúng như Khải Thánh Lực Ba Long dự đoán, quốc vương vương quốc Khải Khắc Khải Thánh Lực Ô Mã căn bản không có lá gan giải thích, vội vàng từ trong cung chạy đến, liếc mắt liền thấy được Enos Justin đang đứng trên một mâm tròn có đường kính không tới một thước, lơ lửng trên không trung cách mặt đất 80~90 thước.