Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Năm Thiên Khải thứ bảy, ngày hai mươi ba tháng tám, giờ Dần.
Trời còn chưa sáng, trong phủ Anh Quốc Công đã đèn đuốc sáng trưng.
Trương Duy Hiền ngồi ngay ngắn trước gương, mặc cho bốn năm tỳ nữ hầu hạ chải đầu, thay y phục.
Dùng muối xanh đánh răng, dùng nước thơm rửa mặt, đến từng sợi tóc cũng được chỉnh sửa tỉ mỉ, không chút cẩu thả.
Bên cạnh, con trai ông là Trương Chi Cực chắp tay đứng hầu, lẳng lặng chờ đợi.
Trương Chi Cực ngoài hai mươi tuổi, giữa hai hàng lông mày toát ra một luồng anh khí.
Cuối cùng, mọi thứ đã thu xếp xong xuôi.
Trương Duy Hiền phất phất tay, các tỳ nữ lặng lẽ lui xuống.
Ông không lập tức đứng dậy, mà chậm rãi tựa vào chiếc ghế nằm trải da hổ trắng, phát ra một tiếng rên khẽ thỏa mãn.
Không còn cách nào khác, người đã già, xương cốt giòn, ngay cả ngồi thôi cũng thấy đau nhức khắp người.
“Đầu đuôi đều đã xử lý sạch sẽ rồi chứ?” Ông nhắm mắt, giọng nói bình thản, không nghe ra vui giận.
“Bẩm phụ thân, đều đã sạch sẽ rồi.” Trương Chi Cực cung kính đáp.
“Nhân thủ của Kinh doanh và Binh mã ty đã toàn bộ rút về, đều là người cũ trong phủ, miệng lưỡi rất kín.”
Trương Duy Hiền “ừ” một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Hồi lâu sau, ông mới lại mở miệng hỏi: “Con thấy Tín Vương thế nào?”
Nhắc đến Tín Vương, tinh thần Trương Chi Cực rung lên một cái, trong giọng nói cũng mang theo một tia kích động khó giấu:
“Phụ thân, Tín Vương điện hạ từ lúc ở tiềm để đã nổi tiếng là đoan chính, xưa nay chán ghét Yêm đảng.”
“Nay đăng cơ, nhất định có thể quét sạch gian nịnh trong triều, làm sạch trời đất, vá lại quốc sự đã thủng lỗ chỗ này!”
Trương Duy Hiền chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử vẩn đục nhàn nhạt liếc nhìn con trai một cái.
“Đọc gia huấn.”
Sự kích động trên mặt Trương Chi Cực lập tức đông cứng lại, hắn há miệng, cuối cùng vẫn không cam lòng cúi đầu, dùng giọng nhỏ như muỗi kêu bắt đầu đọc:
“Chỉ trung với thượng, không đảng không tranh. Giữ đất yên dân, truyền gia nối phúc.”
Đoạn gia huấn này hắn ta đọc từ nhỏ đến lớn, sớm đã nhớ kỹ trong lòng.
Thế nhưng hôm nay, lại cảm thấy từng chữ nặng ngàn quân, ép hắn đến mức nghẹt thở.
Nhìn thần tình không cam lòng của con trai, Trương Duy Hiền khẽ thở dài trong lòng.
Ông vỗ vỗ vào chiếc đôn thêu bên cạnh, ra hiệu cho con trai ngồi xuống.
“Chi Cực, vi phụ biết con huyết khí chưa nguội, lòng vẫn hoài bão thiên hạ.”
Nhìn đứa con độc nhất của nhà họ Trương mà mình có được lúc tuổi già này, giọng của Trương Duy Hiền không khỏi hơi dịu lại.
“Nhưng con xem hai mươi lăm vị Công tước khai quốc Đại Minh ta, truyền đến ngày nay, rốt cuộc còn lại mấy nhà?”
“Hoàng đế nhà họ Chu xưa nay bạc tình quả ân. Thiên tâm khó lường, thánh ý sâu như vực. Làm bề tôi, phải biết tiến lui, sáng suốt giữ mình, mới có thể thiện chung thiện thủy.”
“Nhưng thưa phụ thân!” Trương Chi Cực quật cường đứng tại chỗ, những lời kìm nén suốt mấy ngày qua tuôn ra như trút nước.
“Quốc sự nát bét đến mức này, ngay cả Thánh Nhân miếu cũng bị dựng lên sinh từ làm ô uế, huân quý chúng ta đời đời hưởng quốc ân, sao có thể khoanh tay đứng nhìn!”
(*sinh từ: ngôi đền được lập ra để thờ phụng một người khi người đó vẫn còn đang sống. Thông thường, chỉ những người có công đức cực kỳ to lớn với dân, với nước mới được dân chúng tự nguyện lập sinh từ để ghi nhớ ơn đức. Tuy nhiên, thời Thiên Khải, Ngụy Trung Hiền đã ép buộc các quan địa phương và nhân dân khắp nơi phải lập sinh từ cho hắn.)
“Huống hồ, nhi tử nghe nói Tín Vương điện hạ khi nghe tin Đại Hành Hoàng đế băng hà đã đau buồn tột độ, mấy lần suýt ngất đi. Một người trọng tình trọng nghĩa như thế, sao có thể là hạng bạc tình quả ân?”
“Hơn nữa, ngài ấy bị Ngụy Trung Hiền bức ép, đến cái vương phủ đàng hoàng cũng không có, vẫn là nhà chúng ta kịp thời dâng lên trạch đệ, nếu không ngay cả chỗ ở cũng chẳng có. Chỉ riêng phần tình nghĩa này, ngài ấy hắn phải ghi nhớ chứ?”
Trương Chi Cực nói một tràng dài, xem ra những ý nghĩ này đã được hắn cân nhắc trong lòng rất lâu.
“Đứa trẻ ngốc.” Trương Duy Hiền nghe lời này, chậm rãi từ ghế dài ngồi dậy.
“Cho dù Tín Vương trọng tình, nhưng hậu nhân của Tín Vương thì sao?”
“Thế Trạch năm nay mới ba tuổi, đợi nó lớn lên, con định để nó đi đánh cược vào tính khí của vị hoàng đế tiếp theo sao?”
“...”
Trương Thế Trạch là trưởng tử của Trương Chi Cực, câu nói này đối với hắn ta không khác gì một đòn chí mạng.
Trương Chi Cực lập tức cứng họng, sắc mặt trắng bệch.
Trương Duy Hiền nhìn hắn, tiếp tục nói:
“Quốc sự khốn đốn, tự có đám văn thần đọc sách thánh hiền kia đi đau đầu.”
“Đám huân quý chúng ta, từ sau biến cố Thổ Mộc Bảo, ngoài việc đi hành lễ tế tự thay, hoặc là quanh quẩn trong Ngũ Quân Doanh, thì còn làm được cái gì nữa?”
“Vô phương cứu chữa rồi...”
Nói đoạn, ông đứng dậy, vỗ vỗ vai con trai, không nói thêm lời nào, xoay người đi ra ngoài.
Lồng ngực Trương Chi Cực nhiệt huyết sôi trào, đột nhiên không cam tâm hỏi thành tiếng:
“Nếu mọi việc đều như phụ thân đại nhân nói, vậy tại sao còn phải giúp Tín Vương điện hạ phát tán lời đồn?”
Bóng lưng Trương Duy Hiền hơi khựng lại, một lát sau cũng không đáp lời, đi thẳng ra ngoài, chỉ là lão già tuổi hoa giáp này trông có vẻ hơi còng xuống.
…
Cùng lúc đó, tại thiên điện của Văn Hoa điện.
Chu Do Kiểm mặt không cảm xúc gặm cái bánh lúa mạch thứ hai.
Thật cứng, thật khó ăn.
Hắn thề, đợi Chu Ngọc vào cung rồi, việc đầu tiên là bắt nàng đến Ngự Thiện Phòng học cho kỹ cách lên men bột đúng cách.
Gặm xong miếng cuối cùng, hắn phủi phủi vụn bánh trên tay, cao giọng nói: “Người đâu, thay y phục.”
Giờ Mão đã đến, quy trình cuối cùng trước đại điển đăng cơ — tam từ tam nhượng, sắp bắt đầu.
Rất nhanh, hắn đã thay một bộ tang phục trắng muốt, dưới sự dẫn dắt của nội thị, đi tới chính điện của Văn Hoa điện.
Ngoài điện, sớm đã là đông nghịt người.
Văn võ bá quan, huân quý tông thân, kỳ lão sĩ thân, cho đến đại biểu do bách tính trong kinh cử ra, quỳ đen đặc một mảnh, kéo dài từ đan trì cho đến tận quảng trường ngoài điện.
Thấy Tín Vương xuất hiện, quan viên Hồng Lô Tự cao giọng xướng lễ, tất cả mọi người lập tức đồng loạt khấu đầu, tiếng sơn hô vang dậy thấu tận mây xanh.
“Chúng thần cung thỉnh Tín Vương điện hạ thuận thiên ứng nhân, tức Hoàng đế vị!”