Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phủ Đại tướng quân tại Như Ý quận thành, tiền giấy bay đầy trời, lều vải màu trắng phấp phới mười dặm.
Bên trên linh đường là một bộ quan tài rỗng.
Bên dưới là con cháu Hàn gia mặc áo đay để tang, quỳ trên mặt đất, bên dưới lớp áo tang vẫn là lớp chiến giáp cứng chắc.
Đàn hương vẫn lẳng lặng cháy, không có một tiếng gào khóc nào, chỉ nghe thấy tiếng mưa thu liên miên không dứt ở ngoài cửa.
Bên ngoài linh đường, các binh sĩ cầm binh qua*, xếp thành trận thế. Nước mưa rơi lên áo giáp lạnh lẽo, mặt ai nấy cũng đều tràn đầy bi thương.
*chỉ vũ khí thời xưa (giáo, thương, mâu, mác)
Tang lễ của Như Ý Hầu cũng được cử hành cùng lúc, toàn bộ Như Ý quận thành đều chìm trong bầu không khí u buồn.
“Cố thống lĩnh đến!”
Quan truyền lệnh thông báo một tiếng, các binh sĩ cùng nhau giơ cao binh qua, tiếng áo giáp va chạm với nhau cheng cheng như tiếng sấm.
Cố Nhạn Ảnh bước tới, tiến vào trong linh đường rồi thi lễ dâng hương, cũng chẳng nói nhiều lời. Sau đó nàng xoay người nhìn lướt một lượt con cháu Hàn gia ở bên dưới, chỉ thấy Hàn Quỳnh Chi cũng ở trong đó, ánh mắt nàng cũng chỉ lướt vút qua, tiếp theo đi ra ngoài rồi bay vọt lên trời.
Nàng xông thẳng lên xẻ đôi tầng mây, nhẹ nhàng đáp xuống và nằm lên đám mây trắng tựa như một chiếc lông chim.
Cố Nhạn Ảnh gối lên cánh tay, nhắm mắt lại, thong thả vắt chân rồi chợp mắt.
Sau khi nằm được một lúc thì mi tâm nàng nhăn lại, đổi thành nằm nghiêng rồi lại lật người lại, sau đó lại nằm sấp trên mây, trằn trọc trở mình một vòng, cuối cùng lại nằm thẳng, từ tốn nói:
“Sống như bồng bềnh (với đời), chết thì như nghỉ ngơi, khi ngủ thì không mộng mị, tỉnh dậy thì không ưu sầu...Vui và buồn làm hại cho đức, mừng và giận làm hại cho đạo, yêu và ghét làm mất cái đức…*”
*Nam Hoa Kinh của Trang Tử.
Giọng nói nàng nhỏ dần, rồi say sưa chìm vào giấc mộng.
Hàn Quỳnh Chi mặc áo tang, hai mắt đỏ chót, nước mắt rơi như mưa, nhớ lúc bá phụ còn sống tươi tắn vui vẻ, ân cần che chở nàng mà lòng Hàn Quỳnh Chi đau đớn, ngón tay nàng bấu chặt vào nền gạch, không dám khóc thành tiếng.
Đây là quy củ của Hàn gia, không thể rơi lệ yếu đuối, nữ tử không làm được điều này đều bị đuổi ra ngoài, không xứng quỳ lạy trong linh đường này.
Hàn An Quân đứng lên nói:
“Nuốt hết nước mắt vào trong cho ta, anh linh của huynh trưởng còn mãi, hắn đã đi đến nơi quy tụ của tất cả đệ tử Binh gia, tiếp tục chinh chiến trong Tu La đạo, có gì hay mà khóc chứ!”
Hàn An Quân thở dài một hơi rồi xoay người lại, thắp thêm nén nhang mà lòng vẫn lo lắng vì Hàn An Quốc chết trận khi đang chinh chiến trong Ngạ Quỷ đạo, nếu bị rơi vào trong Ngạ Quỷ đạo thì gay go mất.
Hàn Quỳnh Chi thầm nói:
“Thanh Sơn, ngươi ở đâu? Ngươi có nhận được thư của ta không? Ta thấy rất nhớ ngươi!”
…
“Nguyệt Ma đến rồi!”
Trong Bách Gia kinh viện, sự hoảng hốt lo sợ hiện diện ở khắp nơi.
Hoa Thừa Tán đang bế quan, khi nghe thấy tin tức thì lập tức ra ngoài, chỉ thấy trên Long Xà hồ là những con sóng khổng lồ trào dâng ngập trời, một thân ảnh khổng lồ bước từng bước chân nặng nề lội qua Long Xà hồ, băng qua làn sương mù dày đặc và tiến về phía Bách Gia kinh viện.
Đôi sừng nhọn cong cong không khác gì vầng trăng khuyết, đôi mắt đỏ rực như lửa lấp lóe, chỉ đứng đó mà đã tạo ra cảm giác áp bức nặng nề.
Quả nhiên hắn vẫn sống sót!
Tâm trạng Liễu Trường Khanh còn chưa nguôi ngoai khỏi nỗi bi thương mất đi đồ đệ yêu thích, lúc này hắn đứng trên lầu cao ở Tranh Minh đảo, than van với trời xanh:
“Vì sao Thanh Hà phủ ta lại gặp nhiều tai họa như vậy!”
Khuôn mặt của các tu hành giả khác cũng như màu đất, chỉ trông mong Long Xà đại trận này có thể ngăn cản bước chân của Nguyệt Ma một hồi.
Trong Vân Hư đảo, Lưu Xuyên Phong quát to một tiếng:
“Tất cả mọi người đi theo ta!”
Các đệ tử Tiểu Thuyết gia từ lớn đến nhỏ vội vã tụ lại bên cạnh, đứng ở phía sau hắn, các đệ tử dồn dập hỏi:
“Sư phụ, lẽ nào chúng ta phải đi quyết đấu một trận tử chiến với Nguyệt Ma kia?”
“Đến lúc Tiểu Thuyết gia chúng ta phô bày sức mạnh rồi.”
Một thiếu niên hung hãn vung vẩy nắm đấm.
Lưu Xuyên Phong im thin thít, dẫn các đệ tử tới một rừng trúc rậm rạp, chỉ thấy hắn bày ra vẻ mặt hùng hồn bi tráng rồi ra lệnh:
“Mọi người nằm xuống hết đi!”
Cả đám đệ tử không hiểu ra sao nhưng vẫn tuân lệnh nằm xuống.
Lưu Xuyên Phong cũng nằm xuống và bắt đầu thôi thúc Đại Diễn thần phù, bóng người hắn dần dần biến mất và bị một cây khô to lớn bao lại, mà những Tiểu Thuyết gia đệ tử khác cũng biến thành các cây khô to nhỏ, nằm ngang dọc tứ tung trong rừng trúc.
Lưu Xuyên Phong dùng thần niệm ra lệnh:
“Mọi người cố gắng kiềm chế khí tức hết mức có thể, đừng để bị tên Nguyệt Ma kia phát hiện ra!”
“Ớ, sư phụ, chẳng phải chúng ta sẽ quyết một trận tử chiến với Nguyệt Ma sao?”
“Ngươi cứ đi, ta không ngăn cản ngươi!”
Đệ tử kia im lặng một lát lại nói:
“Nhưng sư phụ ơi, nơi này là rừng trúc mà, tại sao có cây khác ở đây được.”
“Câm miệng! Sư phụ tự có diệu kế...Chẳng lẽ muốn ta biến ảo thành gậy trúc thô ráp thế sao?”
Tuy rằng không cần lo lắng Như Ý Hầu sẽ trách phạt, nhưng ngay cả Như Ý Hầu cũng chết rồi thì còn ai chống lại được Nguyệt Ma này. Liễu Trường Khanh không để ý đến thân phận nữa, hét to về phía Hoa Thừa Tán:
“Thừa Tán, mau đi mời Cố đại nhân đến đây trảm yêu trừ ma!”
Hắn quyết định sẽ không tiếp tục làm công việc tri phủ phải lo lắng sợ hãi suốt ngày này nữa, mà muốn tìm một động phủ hoang vắng để bế quan tu hành giống như Lý Thanh Sơn vậy.