Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Vâng, đại nhân!”
Vẻ mặt Hoa Thừa Tán đầy phức tạp, chỉ sợ hắn đã nhìn ra thân phận của Lý Thanh Sơn từ lâu, cho nên mới chú ý đặc biệt đến hắn, sao mà trảm yêu trừ ma được?
Chẳng qua, Hoa Thừa Tán cảm thấy Lý Thanh Sơn cũng không đến Bách Gia kinh viện để đại khai sát giới, nhìn thấy yếu khí tràn ngập trên Long Xà hồ thì hắn cũng hiểu ra:
“Đúng rồi, hắn muốn luyện hóa Long Xà hồ.”
Trên Nhân Tâm đảo, Như Tâm khoanh tay lộ ra vẻ thoải mái, quả nhiên tên này không chết dễ dàng như vậy.
“Nguyệt Ma, chẳng phải ngươi nói muốn chung sống hòa bình với chúng ta hay sao, vì sao lại lật lọng? Bách Gia kinh viện là căn cơ của vương triều Đại Hạ, ngươi có biết tấn công nơi này sẽ có kết cục gì không?”
Liễu Trường Khanh phát huy tài năng hùng biện, vừa to giọng chất vấn, vừa ngầm uy hiếp, chỉ mong có thể làm Nguyệt Ma lo lắng.
Lý Thanh Sơn xem thường, chẳng phải lúc trước Bạch Liên Thánh Mẫu cũng suýt chút nữa diệt hết các ngươi còn gì.
Trong sương mù dày đặc, một bóng dáng to lớn trườn đến, thì ra có con quái ngư hung ác nhào tới, miệng nó tràn đầy những chiếc răng dữ tợn, mà lạ là trên thân nó lại chẳng có chút yêu khí nào.
Lớp sương mù dày đặc bao quanh Bách Gia kinh viện này không chỉ giống sương mù khi phàm nhân tiến vào, mà nó có thể hình thành nên thú vụ* mạnh mẽ, cho dù là tu sĩ Trúc Cơ thì cũng phải chịu thiệt.
*con thú bằng sương mù
Lý Thanh Sơn nhớ lại lúc hắn mới vào Bách Gia kinh viện thì đã từng nhìn thấy bóng dáng kẻ này, khi đó nhìn thì thấy con quái ngư này cực kỳ to lớn, tràn ngập khí tức khủng bố.
Giờ hắn tiện tay bắt lấy con quái ngư tựa như túm một con chó, mặc cho quái ngư kia giãy giụa như nào cũng không tránh thoát, sau đó hắn đôn sức bóp một cái.
Con quái vật kia lập tức tan biến thành một đống sương mù, sau đó nó lại ngưng tụ lần nữa, hóa thành một con rắn dài uốn quanh mà tới.
Thân hổ của Lý Thanh Sơn hơi rung rung, phóng ra một luồng lực chấn động, bốn phía Long Xà hồ điên cuồng xao động rồi phun trào như bị xé nát. Con rắn dài tán loạn, cũng không ngưng tụ nổi nữa, ngay cả sương mù dày đặc bao quanh Bách Gia kinh viện cả năm không tiêu tan cũng bắt đầu mờ nhạt.
Hắn đi tới trước Long Xà đại trận, nói với chất giọng giống như tiếng rung của kim loại:
“Mở trận pháp ra, ta luyện hóa Long Xà hồ xong thì sẽ rời khỏi!”
“Chuyện này...Không thể nào, trừ phi ngươi…”
Liễu Trường Khanh còn chưa nói hết lời thì Lý Thanh Sơn đã đánh một quyền tới.
Ầm!
Vầng sáng giữa bầu trời xao động về bốn phía từ chỗ nắm đấm của Lý Thanh Sơn đáp xuống.
Linh nhãn trên mỗi một hòn đảo vặn vẹo không ngừng, tuôn ra linh quang để chống đỡ Long Xà đại trận, chống lại sức mạnh đáng sợ của Lý Thanh Sơn.
“Không thể nào!”
Liễu Trường Khanh mở to hai mắt, tràn ngập sợ hãi, sau khi bị Bạch Liên giáo xâm phạm thì Bách Gia kinh viện đã tiến hành củng cố lại Long Xà đại trận, sao có thể bị lực vật lý đè ép đến trình độ thế này.
Chấn!
Trên Long Xà đại trận đã xuất hiện một vết nứt, Liễu Trường Khanh hoàn toàn không nói nên lời, nghĩ đến một khi Nguyệt Ma đánh tan Long Xà đại trận, kết cục của mình sẽ ra sao sau khi từ chối hắn, Liễu Trường Khanh không khỏi nuốt nước bọt.
“Chờ đã, im đi, ta có thể mở trận pháp, chỉ cần ngươi đồng ý không làm đệ tử Bách Gia của ta bị thương…”
Rầm rầm rầm rầm rầm!
Lý Thanh Sơn không thèm nghe hắn nói, đánh mấy quyền liên tiếp, vết nứt lan rộng không ngừng, toàn bộ Long Xà đại trận sụp đổ.
Hừ, ta không đánh nát được hư không, chả lẽ còn không đánh nát được trận pháp nho nhỏ này của ngươi!
Lý Thanh Sơn nhanh chân đi về phía Tranh Minh đảo nhưng vẫn liếc mắt nhìn Vân Hư đảo một cái, ánh mắt hắn sắc bén cỡ nào chứ, vừa liếc đã nhìn ra mấy cây khô dị dạng kia. Hắn không khỏi có cảm giác dở khóc dở cười, kẻ này cũng đúng là thiên tài mà!
Hắn nhịn cơn kích động muốn đập một quyền xuống và quay đầu đi, khom lưng để mặt sáp lại gần lầu cao rồi hỏi Liễu Trường Khanh:
“Ngươi còn gì muốn nói.”
Liễu Trường Khanh lắc đầu một cái, sau khi Lý Thanh Sơn luyện hóa Long Xà hồ xong thì rời đi, còn chưa mở túi Bách Bảo của những tu sĩ Kim Đan kia nữa, Bách Gia kinh viện này thật sự chẳng có vật gì để hắn động lòng cả.
Có điều vẫn chưa đủ, muốn áp chế Ngưu Ma thì cần nhiều thủy vực bao la hơn.
Lý Thanh Sơn đưa mắt nhìn đến phần cuối của sông Thanh Hà.
…
“Cút về đi Bắc Nguyệt, nơi này đã vượt ngoài lãnh địa của La Ti rồi!”
Bên trên đầm lầy nơi sông Thanh Hà cuồn cuộn tụ lại, Lý Thanh Sơn đang luyện hóa nuốt chửng thủy mạch không ngừng. Bỗng một nam tử đầu trọc toàn thân đỏ rực nhảy ra khỏi đầm lớn, thân hình hắn cường tráng, cao hơn một trượng, bắp thịt toàn thân cuồn cuộn, cường tráng không khác gì một vận động viên thể hình.
Yêu khí tràn ngập toàn thân, không phân cao thấp với Chu Hậu La Ti, vậy mà cũng là một tên yêu soái.
Lý Thanh Sơn không ngờ tới, kẻ ngăn cản kế hoạch luyện hóa thủy mạch của hắn không phải là nhân loại mà là một yêu quái, hơn nữa còn là một yêu soái cường đại.