Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thời gian trôi qua từng chút một, một vầng trăng cong cong yên tĩnh treo trên trời, trên sân thượng yên lặng đến dọa người, có người mồ hôi đầy trán, muốn rời đi trước, lại sợ bị người ta cười nhạo.
Không nói ai khác, đến cả Liễu Trường Khanh đường đường là tri phủ, trong lòng cũng đang đánh trống, dù Bắc Nguyệt tới cũng sẽ không lạm sát người vô tội đâu nhỉ!
Gió đêm phiêu đãng, Thanh Hà phủ thành, tiếng người sôi nổi, lửa đèn lộng lẫy ánh lên khắp nơi. Mà trên sân thượng này lại giống như một hòn đảo u ám cô độc trôi nổi trên biển khơi, khẽ run rẩy, chờ đợi một trận sóng ngầm không thể dự đoán trước ập tới.
…Lúc đầu Thu Hải Đường cũng cảm thấy vô cùng căng thẳng, nhưng nhìn theo ánh lửa xa xa, tâm tình lại từ từ bình tĩnh lại, cảnh tượng từ nhỏ đến lớn xem không biết bao nhiêu lần, lại là lần thứ hai cảm thấy đẹp đẽ nhường này.
Nhớ vào lần đầu tiên, nàng còn là một cô bé mặc áo vải, bám vào thành sân thượng, kinh thán ra mặt, tròng mắt phát sáng, không tin trên đời có cảnh sắc phồn hoa mỹ lệ như vậy.
Hôm nay có lẽ là phải vĩnh biệt rồi!
Trong chớp mắt, ký ức xưa kia tuôn vào não hải, lại theo gió đêm bay xa, cô bé tựa nhánh liễu rút cành nhanh chóng lớn lên thành người, thẳng đến lúc này.
Nàng nhàn nhạt khẽ cười, bỏ xuống sinh tử, thản nhiên, sừng sững đứng giữa mọi người, như một thần nữ, lẫm liệt không thể xâm phạm.
Nụ cười gằn trên mặt Ác Phong càng lúc càng to, cuối cùng nhịn không được mà ôm bụng cười lớn, vừa cười vừa gầm gào như chó cắn, giơ hai tay ra xoay một vòng:
"Ha, ngươi nói cho ta xem yêu nghiệt kia ở đâu? Không phải nói chỉ nháy mắt hắn sẽ đến cứu ngươi ư? Sao đã qua lâu thế này, còn không thấy bóng dáng của hắn!"
Lại áp sắt đến trước người Thu Hải Đường:
"Ngươi sẽ không nói dối để lừa chúng ta chứ, nhanh chóng thừa nhận đi! Này, tiểu súc sinh, cảm giác bị nữ nhân lừa thế nào?"
Mọi người cũng thả lỏng ra, đều dồn dập nghị luận:
"Bắc Nguyệt sao có thể tới cơ chứ, cuối cùng thì nàng cũng chỉ đang cố gắng chống đỡ mà thôi."
"Thôi, việc của Vân Vũ môn cũng không liên quan đến chúng ta!"
"Lý thống lĩnh khó mà chịu đựng nổi!"
Vưu mỗ mỗ thì càng tức giận không vui:
"Trẻ ranh thật sự biết làm loạn, Lý thống lĩnh, đây là việc nhà của Vân Vũ môn chúng ta, mời ngươi tránh ra đi!"
Đột nhiên Lý Thanh Sơn chỉ về phía sau Ác Phong, la lớn một tiếng:
"Bắc Nguyệt!"
Ác Phong sững một cái, híp mắt nói:
"Ngươi nghĩ ta là con nít ư? Còn muốn dùng cái chiêu này..."
Đột nhiên phát hiện sân thượng nháy mắt đã trở nên an tĩnh, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn theo hướng Lý Thanh Sơn chỉ, sau đó từng người đứng im như phỗng như trúng Định Thân chú, biểu tình trên mặt vặn vẹo biến ảo, kinh hoàng, sợ hãi, run rẩy…
Vưu mỗ mỗ thì càng như một con gà mái già sợ hãi, thân hình rụt lại trông lại càng lùn đi.
Ác Phong từ từ quay đầu lại…
Dưới vành trăng khuyết, tóc đỏ mắt đỏ, nam tử tuấn mỹ không tỳ vết đang đứng bên lề sân thượng, ánh trăng tựa cũng bị nhiễm đỏ. Phía sau lưng hắn là biển đèn lộng lẫy, tóc dài và y sam tung bay trong gió.
Sóng thần ập đến trong yên lặng.
Bắc Nguyệt giáng lâm.
Ác Phong cảm thấy huyết dịch toàn thân đang cuồn cuộn lên. Trái tim lại lạnh ngắt đi, mở mồm ra nhưng không thốt nên lời.
"Này, nữ nhân, gọi ta có việc gì đó?"
Bắc Nguyệt dùng đôi mắt đỏ rực quét một vòng sân thượng, cuối cùng nhìn vào trên người Thu Hải Đường.
Những người tu hành gặp phải đôi mắt đỏ rực kia liền tựu nhịn không được mà rụt về phía sau, roạt một tiếng, lui lại một vòng lớn, cứ như là ánh mắt của Bắc Nguyệt có ẩn chứa yêu thuật gì đó không thấy được.
"Bắc Nguyệt."
Thu Hải Đường không khỏi bước lên một bước. Không biết nên trả lời thế nào, nàng vốn là đã quyết định sẽ chết, nhưng cứu tinh do nàng bịa ra lại vụt một cái từ trên trời giáng xuống, làm tinh thần của nàng cũng hoảng hốt một chút, thậm chí nghi ngờ ký ức những năm trước của mình có vấn đề.
Trong mắt người khác, tự nhiên là biểu hiện của nữ tử gặp được tình lang trong mộng, tâm tình kích động khó mà tự nén.
Mấy tu sĩ hắc y kia thì kinh sợ ra mặt, Ác Phong chảy mồ hôi ướt lưng, hắn ép bản thân phải trấn định lại, trận chiến này tất phải dùng trí, không thể dùng sức, tất phải nhanh chóng chế trụ Thu Hải Đường, để yêu nghiệt kia ném chuột sợ vỡ bình!
Dư quang quét ra. Thật là trời cũng giúp ta, Lý Thanh Sơn không biết từ lúc nào đã lui sang một bên. Thu Hải Đường đơn độc đứng ở đó, thật kiều nhược như một đóa hoa hải đường. Liền vội truyền niệm cho mấy tên đồng bọn, chỉ cần một chiêu là có thể chế trụ được nàng!
Đang súc thế đợi ra tay, một trận gió nóng phất qua khuôn mặt, Ác Phong trừng mắt, cảm giác thời gian xung quanh như bị dừng lại, duy có một người không chịu ảnh hưởng, Bắc Nguyệt nhàn nhã lướt qua người hắn, đến bên cạnh Thu Hải Đường.
"Không thắng được! Tuyệt đối không thắng được! Đến trốn cũng không thể!"
Ác Phong rên rỉ trong lòng.
Bắc Nguyệt tự nhiên như ruồi ôm lấy cái eo mảnh khảnh của Thu Hải Đường:
"Sao không nói chuyện?"
Liếc đống vàng bạc châu báu kia một cái:
"Những thứ này là sao?"
Thu Hải Đường cứng cả người, đôi môi anh đào khẽ mở, ngước nhìn Bắc Nguyệt, ký ức mấy năm trước trở nên vô cùng sống động, hắn cứ như là từ trong ký ức của nàng trực tiếp nhảy ra, nhưng lại không thể nhìn ra được điều gì trong đôi mắt đỏ rực kia.