Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1203. Cười, Không Cười

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chẳng qua đến cái nước này rồi thì vở kịch này không diễn cũng phải diễn, dứt khoát dựa vào người hắn, ngữ khí nũng nịu nói:

"Mấy người này muốn ép ta gả cho Ác Đan, vàng bạc này đều là sính lễ cho ta..."

Liền một mạch kể lại đầu đuôi mọi chuyện, đặc biệt chú trọng mô tả cảnh Ác Phong mắng Bắc Nguyệt là yêu nghiệt, cái gì "Yêu nghiệt kia tới ta cũng không sợ", "Gặp sư phó của ta chỉ có nước chạy trốn", tất cả đều kể lại sinh động như thật, tuy không hề nói dối, nhưng khó tránh thêm mắm thêm muối, làm cho bọn Ác Phong càng có vẻ đáng ghét hơn.

Mỗi khi Thu Hải Đường nói một câu, mấy người Ác Phong lại run lên, rõ ràng là từng câu đều đâm trúng tim đen, trong mắt Thu Hải Đường lấp lánh khoái ý vì báo được thù, bất kể Bắc Nguyệt tới đây là vì cái gì, nghe những lời này xong thì mấy người kia khó mà thoát chết!

Bắc Nguyệt lặng lẽ nghe xong, không khỏi cười nói:

"Ồ, chuyện này thú vị đấy!"

Nửa đùa vươn tay vỗ nhẹ gò má bầu bĩnh của Thu Hải Đường, ôn nhu nói:

"Để ngươi chịu tủi thân rồi."

"Đây đều là nhầm lẫn, chúng ta không hề có ý đối địch với ngươi, sư phụ của chúng ta là đại tướng quân Ác Đan, cũng ngưỡng mộ đại danh của các hạ đã lâu. Không nghĩ đến Thu đạo hữu thật sự là hoa đã có chủ, còn nghĩ rằng nàng đang nói đùa, nếu có chỗ mạo phạm thì xin Thu đạo hữu thông cảm!"

Ác Phong thay đổi ngay thái độ ngông cuồng vừa nãy, lại trông có vẻ lễ phép lịch sự, xưng Bắc Nguyệt là các hạ, cuối cùng vái thật sâu với Thu Hải Đường, trông rất thành khẩn, đâu còn có chút khí chất lưu manh nói năng không giữ phép tắc nào.

"Đúng vậy, đúng vậy, đều là nhầm lẫn, lão thân đang muốn truyền vị trí môn chủ cho Hải Đường, tiếp tục quay lại núi sâu ẩn tu!"

Vưu mỗ mỗ xoa xoa tay, mặt mày tươi cười, lúc Thu Hải Đường kể lại mọi việc cũng không quên nhắc tới nàng, nàng không dám lộ ra chút bất mãn nào, gương mặt già nua cười tươi như hoa, khi nhìn về phía Thu Hải Đường còn có vẻ cầu tình, vô thanh vô tức dùng mị thuật.

Thu Hải Đường không khỏi cảm thấy Vưu mỗ mỗ tuổi tác đã lớn thế này rồi, còn có thể sống được bao nhiêu năm, nàng đến cùng cũng là tiền bối của ta, là vì muốn tốt cho Vân Vũ môn!

Đùng! Một cái bạt tai vang dội.

Bắc Nguyệt tiện tay quất một phát lên mặt Vưu mỗ mỗ, một tầng hộ thể linh quang dưới chấn đãng chi lực của Ngưu ma nháy mắt đã nát thành vụn phấn, đầu của nàng lệch sang một bên, gương mặt già nua giương lên, từ trong miệng phun ra mười mấy cái răng.

"Cười xấu chết đi được, ngươi tém tém lại cho ta!"

Bắc Nguyệt mất kiên nhẫn nói.

Vưu mỗ mỗ vừa kinh vừa giận, ôm lấy cái mặt đã sưng lên, càng không dám ra tay, cũng không dám cười, ấp úng nói:

"Vâng, vâng!"

Đùng! Lại là một cái bạt tai vang dội.

Bắc Nguyệt trở tay lại tát Vưu mỗ mỗ một cái, phất phất tay nói:

"Thôi bỏ đi, ngươi vẫn nên cười tiếp đi, không cười càng xấu xí!"

Vưu mỗ mỗ bị đánh đến đầu choáng mắt hoa, trong miệng không còn cái răng nào, lúng túng đứng ở đó, khóc cũng không được cười cũng không xong.

Thu Hải Đường cũng hồi thần lại, biết là lại trúng mị thuật, vốn còn rất khó chịu, thấy bộ dạng nhếch nhác của Vưu mỗ mỗ, không khỏi bật cười, nghĩ đến dáng vẻ lúc nàng diễu võ dương oai, bức ép bản thân thì trong lòng vui vẻ thỏa mãn vô cùng.

Đùng! Lại là một cái bạt tai.

Người đất thì cũng có ba phần cục tính, tốt xấu gì đường đường cũng là tu sĩ Kim Đan, Vưu mỗ mỗ giận dữ nói:

"Ngươi...Ta..."

"Nếu ngươi thích ta lại đánh cho ngươi xem!"

Bắc Nguyệt căn bản không để ý đến Vưu mỗ mỗ, dịu dàng nói với Thu Hải Đường, không thể học theo Châu U vương đốt lửa hiệu trêu đùa chư hầu, nhưng tiện tay đánh mấy cái bạt tai thì vẫn rất đơn giản.

"Không cần đâu."

Thu Hải Đường cúi đầu khẽ nói, gò má hơi ửng đỏ, biết là hắn đang trút giận cho mình, trong lòng không biết là cảm động hay là gì, có chút nhức đầu chóng mặt.

Một khắc trước nàng còn bị Vưu mỗ mỗ bức bách, bị Ác Phong nhục mạ, bị mọi người bỏ mặc, duy chỉ có Lý Thanh Sơn chịu tới giúp nàng...nghĩ tới đây, nàng không khỏi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lý Thanh Sơn đã lui ra xa, mỉm cười gật đầu với nàng.

Quay đầu lại, ánh mắt của mọi người nhìn nàng đều tràn ngập sợ hãi, chỉ sợ nàng nói một câu chỉ đến bản thân mình, dù là may mắn không chết, chịu mấy cái bạt tai thì cũng mất hết mặt mũi. Đặc biệt là bọn Ác Phong thì càng mặt vàng như đất, hoảng sợ như chó nhà có tang.

Lại thấy thần tình của Hoa Thừa Tán cực kỳ phức tạp, nàng cười xán lạn, đã không còn vương vấn, phát giác trong lòng mình lại có chút đắc ý,

"Hừ, đi mà nhớ Cố Nhạn Ảnh của ngươi đi nhé, lão nương cũng không phải không có ai cần!"

Thu Hải Đường khẽ cắn môi, kéo kéo vạt áo của Bắc Nguyệt, chỉ chỉ vào bọn Ác Phong:

"Còn có họ!"

Trong lòng mấy người Ác Phong không ngừng mắng nữ nhân ti tiện, trên mặt lại cười khan:

"Nếu các hạ không chịu bỏ qua cho chúng ta, sư phụ Ác Đan của chúng ta, còn có hoàng tử Tự Khánh, đều sẽ không chịu để yên cho ngươi đâu, sao phải vì một chút nhầm lẫn mà náo đến bước này?"

Bắc Nguyệt khoát khoát tay:

"Nếu đã là nhầm lẫn, các ngươi còn không mau cút đi!"

Mấy người Ác Phong nghe thấy lời này thì vui mừng quá đỗi, như được đại xá, trong lòng nói:

"Hừ, quả nhiên còn có chút kiêng dè, yêu nghiệt này tương lai tất chết không tử tế!"

Muốn đôi co thêm mấy câu mà lại không dám, chắp tay quay người đi luôn.