Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thu Hải Đường vô cùng cảm động:
“Hết rồi.”
“Muốn giết kẻ này không?”
Bắc Nguyệt vươn tay ra chỉ, Vưu bà bà bị nóng nên nhảy cẫng lên rồi cất cao giọng nói:
“Bắc Nguyệt đại nhân tha mạng! Bắc Nguyệt đại nhân tha mạng!”
Cuối cùng Thu Hải Đường vẫn không đành lòng, nàng cũng không biết có phải do tác dụng của mị thuật vẫn còn ảnh hưởng hay không mà nàng chỉ cắn môi rồi khẽ lắc đầu.
“Thế thì buông tha cho nàng đi!”
Vưu bà bà mừng rỡ, Bắc Nguyệt lắc mình tới trước mặt nàng, chóp chặt cổ họng nàng rồi nhẹ nhàng vặn một cái, chỉ thấy một chiếc đầu già nua bay lên cùng với tiếng hét lớn:
“Ta muốn đồng quy vu tận với ngươi!”
Thấy nàng muốn bạo nổ Kim Đan, một tay khác của Bắc Nguyệt chọc vào trong bụng nàng và móc Kim Đan ra. Sau đó, hắn lại lấy túi Bách Bảo của nàng, tiện tay nhét thi thể vào trong túi Bách Bảo, tích cóp chút một để tương lai đưa cho Tiểu An làm quà.
Còn năm người Ác Phong kia thì coi như là tác phẩm nghệ thuật, để Ác Đan làm tài liệu tham khảo!
Cuối cùng, hắn lại răn rạy Thu Hải Đường:
“Đúng là tóc dài thiếu hiểu biết, ngươi buông tha cho nàng thì nàng sẽ bỏ qua cho ngươi sao?”
Thu Hải Đường oan ức đáp lại:
“Vậy ngươi hỏi ta làm gì?”
“Hỏi linh tinh thôi, đi nào!”
Bắc Nguyệt đưa tay về phía nàng.
“Đi?”
Trên mặt Thu Hải Đường hiện ra vẻ mê man.
“Lẽ nào ngươi muốn ở lại chỗ này?”
Bắc Nguyệt nghiêng đầu đi.
“Ta...Ta...Ta đi với ngươi!”
Thu Hải Đường lớn giọng nói rồi tiến lấy nắm lấy cái tay kia, Bắc Nguyệt thuận thế ôm chặt lấy eo nàng rồi bay lên trời. Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy yêu đài nhanh chóng biến nhỏ dần, chớp mắt một cái đã chẳng thấy rõ ai, chỉ thấy Lý Thanh Sơn phất tay với nàng ở xa xa.
Ngọn hải đăng lộng lẫy của Thanh Hà phủ cũng xa dần, trực tiếp đi vào trong thiên không, chỉ tiếng gió rít gào bên tai. Nàng quay sang, nhìn gò má của hắn và hỏi:
“Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?”
Giọng nói mỏng manh yếu đuối đến mức ngay cả bản thân nàng cũng lấy làm khiếp sợ.
“Đến rồi ngươi khác biết!”
“Ngươi muốn bắt ta để làm gì ta?”
“Ngươi nghĩ ta bắt ngươi làm gì?”
Bắc Nguyệt không khỏi nở nụ cười, nụ cười này khiến Thu Hải Đường cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng vì bị sự tà khí sẵn có của yêu ma che giấu nên nàng không thể đoán ra thân phận thật sự của hắn. Lý Thanh Sơn là phóng khoáng, còn Bắc Nguyệt lại là làm theo ý muốn, muốn làm gì thì làm.
Thu Hải Đường cảm thấy trái tim đập mạnh liên hồi, không dám nhìn trực diện với hắn:
“Ta muốn về động phủ thu dọn đồ đạc một lát!”
“Rắc rối thế, động phủ ở đâu?”
Thân hình hai người chợt chuyển hướng, bay vút về phía tây nam.
…
Sau khi Bắc Nguyệt rời đi, mọi người trên yêu đài đều không khỏi thở phào nhẹ nhõm, toàn thân thả lỏng, tuy rằng từ đầu tới cuối Bắc Nguyệt đều không chĩa mũi nhọn về phía họ, nhưng khí thế hung ác âm trầm lại áp chế gắt gao ở trong đầu mỗi người.
Mọi người mồm năm miệng mười thảo luận về biến cố lúc nãy, Hoa Thừa Tán truyền âm cho Lý Thanh Sơn:
“Mong ngươi có thể đối xử với nàng thật tốt.”
Tất cả tâm tư của Lý Thanh Sơn đều ở bên phía phân thân ảnh trong gương kia, cảm nhận thân thể yêu kiều linh lung mềm mại của Thu Hải Đường. Khi nghe thấy lời kia của Hoa Thừa Tán thì cười không nói gì, cất cao giọng hô:
“Mang rượu tới!”
Vưu bà bà bị giết còn thì Thu Hải Đường rời đi khiến đám đệ tử của Vân Vũ môn đều hoảng loạn bất an, không dám làm trái mệnh lệnh của Lý Thanh Sơn. Họ quét tước yêu đài một phen rồi mang rượu ngon món ngon tới, chỉ là không ai dám tới gần mấy Kim Ngân nhân được đúc thành hình kia.
Lý Thanh Sơn giơ cao chén rượu:
“Các vị đạo hữu, màn biểu diễn lúc nãy vô cùng đặc sắc, chúng ta tiếp tục uống nào!”
Sau khi trải qua biến cố kinh hoàng khi nãy thì đa số mọi người đều không còn hướng uống rượu, nhưng nghe Lý Thanh Sơn nói vậy thì cũng chỉ đành nâng chén, bằng không chẳng phải như bị Bắc Nguyệt dọa sợ mất mật hay sao, còn nghĩ thầm rằng:
“Tim của vị Lý thống lĩnh này lớn thật!”
Trong thành ở Như Ý quận, trái tim Ác Đan lỡ một nhịp:
“Bọn Ác Phong xảy ra chuyện rồi!”
Thế là hắn lập tức lên đường tới Vân Vũ lâu Thanh Hà phủ.
Trên yêu đài, tiệc rượu vẫn như cũ, chỉ là lúc mọi người uống rượu đàm luận đều hơi gượng gạo, chỉ có một mình Lý Thanh Sơn thực sự càng uống càng phấn khởi, trông thì như hắn đang uống rượu một mình, nhưng thực tế là người ngồi bên cạnh hắn chưa hề rời đi, trái lại còn càng ngày càng thân mật.
Ác Đan từ trên trời giáng xuống, quét sạch chút nhã hứng uống rượu cuối cùng của mọi người. Trước hết ánh mắt hắn dán chặt vào Lý Thanh Sơn một cách hung tợn, sau đó rơi vào trên năm Kim Ngân nhân kia:
“Chuyện gì thế này, là ai làm!”
Không gian hoàn toàn yên tĩnh, làm gì có ai dám trả lời hắn, Lý Thanh Sơn nhấc vò rượu lên rồi đứng dậy, say bí tỉ nói:
“Mấy đệ tử của ngươi đến giúp ngươi cưới thế tử, đáng tiếc vị Thu đạo hữu kia lại có nơi gửi gắm trái tim rồi. Mấy đệ tử kia của ngươi ép bức quá đáng, thế là người ta tìm tới cửa rồi tiện thể ra vài chiêu, kết quả chính là như vậy!”
“Là ai? Ngươi nói rõ cho ta, ta nhất định phải chém hắn thành muôn mảnh!”
Sắc mặt Ác Đan đỏ chót, tựa như núi lửa có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Mấy đệ tử này đều là đệ tử đắc lắc nhất của hắn, bồi dưỡng cũng không dễ dàng, vốn tưởng rằng chấp hành một nhiệm vụ như vậy thì chắc chắn chắc ăn, lại không ngờ sẽ gặp phải thủ đoạn hiểm độc thế này.