Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn không tin Lý Thanh Sơn lại có thủ đoạn thế này, lẽ ra mấy người Ác Phong hợp lực, dù phải đối mặt với tu sĩ Kim Đan thì cũng không phải không thể đánh trả.

Ác Đan tỏa ra khí thế khủng bố, còn mạnh hơn cả Bắc Nguyệt lúc nãy, tựa như một con hung thú hình người đang nổi giận, đám tu sĩ đều lau mồ hôi hột thay cho Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn không hề bị lay động, còn ợ rượu rồi thốt lên hai chữ:

“Bắc Nguyệt! Có lẽ là ở Nguyệt Đình hồ đó, nếu ngươi muốn báo thù thì nhanh chút, may chăng còn theo kịp được!”

Liễu Trường Khanh cũng không khỏi cảm thán trong lòng:

“Nếu không gan dạ thì sao làm được như thế!”

Mặc dù Ác Đan rất tự phụ về thực lực của mình, nhưng đối đầu với “Bắc Nguyệt” kia thì hắn cũng không có niềm tin tất thắng, chỉ đành dẹp tan suy nghĩ lập tức đi báo thù rửa hận. Tên kia để lại năm Kim Ngân nhân vặn vẹo tựa như đang cười nhạo hắn ở đây khiến hắn tức giận như điên, sau đó vung tay khiến năm Kim Ngân nhân hóa thành đống bụi mịn.

Lý Thanh Sơn cười ha hả khuyên nhủ:

“Đạo hữu bớt giận!”

Ác Đan hận không thể tự tay giết chết cái tên tiểu súc sinh cười trên sự đau khổ của người khác này ngay lập tức, nhưng nhớ tới nhiệm vụ mà Tự Khánh bàn giao thì hắn vẫn phải kiềm chế luồng sát ý này, trước hết cứ để cho tên tiểu súc sinh nhà ngươi đắc ý vài ngày.

Ác Đan phẩy tay áo bỏ đi, Lý Thanh Sơn giơ vò rượu lên uống một hơi cạn sạch:

“Sảng khoái! Hôm nay ăn tiệc vô cùng đã, Lý Thanh Sơn rất cảm ơn sự cổ vũ của các vị đạo hữu, hôm nay đến đây thôi, tương lai lại cùng say lần nữa!”

Đám tu sĩ đã muốn rời đi từ lâu, nghe thấy lời ấy khác gì cầu còn không được, thế là họ dồn dập đứng dậy cáo từ. Lý Thanh Sơn cũng cùng mọi người trở về Bách Gia kinh viện, tránh bị Ác Đan lập kế hãm hại.

Còn Liễu Trường Khanh thì ở lại, đương nhiên không phải vì trêu hoa ghẹo nguyệt. Vân Vũ môn cũng được coi như một trong các môn phái có căn cơ rất sâu ở Thanh Hà phủ, mà lại không chịu tổn thất quá lớn trong chiến tranh, bảo vệ được phần lớn thực lực. Hiện tại Vưu bà bà và Thu Hải Đường người chết kẻ rời đi, đây chính là cơ hội tốt để chiếm đoạt nguồn sức mạnh này.

Dựa vào một đám Luyện Khí sĩ như rắn mất đầu này thì tất nhiên không thể phản kháng, nhưng Liễu Trường Khanh cũng không dám làm quá đáng, bởi vì hắn thực sự hơi bận tâm, rằng nếu một người Thu Hải Đường trở lại làm môn chủ Vân Vũ môn này thì phải làm sao bây giờ!

Ở một bên khác, Lý Thanh Sơn vừa trở lại Bách Gia kinh viện thì lập tức nói muốn đả tọa tu hành, bởi vì hắn muốn tập trung tinh thần ở bên phía phân thân. Đôi mắt nhắm lại rồi mở ra, đập vào mắt hắn chính là bóng dáng yểu điệu của Thu Hải Đường đang thu dọn đồ đạc.

Lý Thanh Sơn đã đến tham quan động phủ của Như Tâm không ít lần, nơi đó được bố trí khá đơn giản mộc mạc, gần như không có bất kỳ vật dụng trang trí vô dụng nào, vách tường còn giữ lại dấu vết tạc đá, cái bàn cũng được đục trực tiếp từ đá mà thành, mục đích tồn tại của động phủ chỉ có một, đó là để tiện cho việc tu hành.

Đều là nữ tử nhưng động phủ của Thu Hải Đường lại là một phong cách hoàn toàn khác. Dù cùng là đào động để ở trong núi, nhưng vách đá được đánh nhẵn bóng đến mức có thể soi gương, khắp nơi đều được trang trí hoa văn hoa mỹ phức tạp, trong không khí cũng có mùi hương hoa nhàn nhạt thoang thoảng đâu đây.

Trên mặt đất được bày một tấm thảm dày, từng món gia cụ bằng gỗ đồ sộ và tinh xảo được phân bố chằng chịt ở các gian phòng lớn nhỏ trong hang động.

Lý Thanh Sơn không để ý tới ánh mắt của Thu Hải Đường mà đi dạo xung quanh cứ như đang ở nhà mình, tiện tay mở vài thứ ra thì phát hiện đa số là tủ đồ, trong đó được chia ra thành tủ chuyên để áo choàng, tủ chuyên để váy. Nếu không nhìn tận mắt thì hắn gần như không thể tin rằng y phục của nữ nhân còn có nhiều loại như thế, mà mỗi một loại nàng đều có hơn trăm bộ.

Lý Thanh Sơn lại tới trước một tủ đồ, đang muốn đưa tay mở ra thì Thu Hải Đường vội vàng lại và dựa lưng vào tủ đồ:

“Ta rót trà cho ngươi rồi, ngươi không ngồi đàng hoàng một lúc được sao?”

“Trà thì có vị gì, muốn uống thì phải uống rượu!”

Lý Thanh Sơn nhướn mày nói, bởi vì Ác Phong và Ác Đan nên tiệc rượu không thể không bị ngắt quãng hai lần, cuối cùng phải kết thúc sớm, nhưng hắn vẫn chưa uống thỏa thích đâu? Chẳng bằng nói rằng, sự hào hứng của hắn càng cào hơn, nếu có việc gì sảng khoái hơn nhìn kẻ địch ngông cuồng phẫn nỗ thì chắc chắn đó là tự tay giết chết kẻ địch.

Mà tối nay hắn đã được trải nghiêm cả hai việc này.

“Được, ta lấy rượu cho ngươi.”

Thu Hải Đường hết cách với con yêu ma mạnh mẽ ở đối diện, chỉ đành cúi đầu tìm kiếm trong túi Bách Bảo. Cuối cùng cũng tìm ra một vò linh tửu rồi đưa cho hắn, Lý Thanh Sơn gạt bỏ lớp bùn phủ bên ngoài ra rồi uống ùng ục ùng ục vài hớp.