Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Cái này được chưa, mau ngồi xuống đi, ta còn phải thu dọn nữa! Á!”
Thu Hải Đường cảm thấy eo bị siết chặt, thân thể không tự chủ được mà nhào về phía lồng ngực của hắn, bộ ngực mềm mại cao vút áp sát vào ngực hắn, tuy cách vài lớp lụa mỏng nhưng cũng khó mà ngăn chặn cảm giác mềm mại mà lại tràn ngập sự uyển chuyển đàn hồi.
Lý Thanh Sơn vung ngón tay gạt một cái, cửa tủ đồ lập tức mở ra. Hắn không kìm được mà cười ha hả vì trong đó chứa những chiếc áo lót, chẳng trách Thu Hải Đường lại sốt sắng như vậy.
“Thả ta ra!”
Sắc mặt đỏ hồng, cố gắng giãy giụa nhưng sao mà tránh thoát được, bộ ngực mềm mại dồn nén lại chỉ càng khiến Lý Thanh Sơn thích thú hơn thôi. Hiện tay lấy một chiếc áo lót màu hồng từ trong tủ đồ ra, dù là tấm áo lót nho nhỏ thì cũng được thêu cực kỳ tinh xảo xinh đẹp, trông càng mỏng nhẹ như lụa.
Lý Thanh Sơn không khỏi tưởng tượng đến cảnh Thu Hải Đường mặc lên người thì sẽ có hình dáng gì, chiếc áo mà bây giờ nàng đang mặc trông như thế nào? Lý Thanh Sơn cúi đầu, nhìn từ trên xuống thì có thể thấy được một rãnh ngực sâu thẳm trắng như tuyết.
“Đừng động chạm linh tinh vào đồ của ta!”
Sắc mặt của Thu Hải Đường càng đỏ, giãy dụa càng kịch liệt hơn, ánh mắt ngượng ngùng mà hoảng loạn, làm gì còn dáng vẻ Thu môn chủ ung dung ngày xưa, khiến người ta động lòng hơn bất cứ sự quyến rũ nào. Lý Thanh Sơn cảm thấy bụng dưới nóng rực, cúi đầu nói:
“Ngươi còn cựa quậy nữa thì ta cũng không biết ta sẽ làm gì đâu?”
“Ngươi...ngươi…”
Thu Hải Đường cũng cảm giác chỗ nào đó trên thân thể hắn có biến đổi nên lập tức không dám lộn xộn nữa, có cảm giác như mới ra hang sói đã vào miệng hổ. Mà con hổ hung mãnh này còn dễ dàng xé nát một đám lang sói, nhưng tình cảnh của cừu non là nàng lại chẳng thay đổi chút nào, điểm khác biệt duy nhất đó là nàng chủ động đi vào miệng hổ.
Lý Thanh Sơn hít vài cái, lập tức ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt, dường như là mùi hoa nhưng lại không giống cho lắm. Thực ra, hắn đã ngửi được mùi thơm trên người nàng từ lúc nàng tiếp rượu ở bên cạnh trong tiệc rượu lúc nãy, vốn hắn còn tưởng rằng đó là mùi thơm của son phấn, nhưng nhìn kỹ mới thấy nàng gần như chưa bôi phấn trang điểm.
Mà dựa vào khứu giác nhạy bén thì hắn biết mùi thơm đó cũng không phải của một loại dầu thơm nào, mà nó truyền đến từ trên người nàng, vùi đầu vào cổ nàng thì lập tức cảm nhận mùi thơm tràn ngập quanh miệng. Hắn không nhịn được mà hít sâu một hơi, lập tức cảm thấy cả phế phủ cũng tràn ngập mùi thơm, chóp mũi và đôi môi chạm đến da thịt trên cổ nàng lại càng cảm thấy mềm mịn như mỡ dê.
Tựa như một con mãnh hổ nhẹ nhàng ngửi cánh hoa hải đường, thậm chí không dám ngửi quá mạnh, rất sợ sẽ phá hỏng cánh hoa non mềm. Bỗng nhiên hắn cảm thấy thân thể nàng run nhè nhẹ.
Lý Thanh Sơn ngẩng đầu lên thì thấy hai mắt nàng nhắm chặt, hàng lông mi thật dài tựa như chiếc quạt đang rung rung, thế là hắn không khỏi bật cười mà nói:
“Ta cũng sẽ không ăn ngươi, ngươi sợ cái gì?”
Thu Hải Đường mở mắt ra:
“Ta không sợ!”
Lý Thanh Sơn cười đưa hũ rượu đến bên môi nàng, Thu Hải Đường quật cường nghiêng đầu đi, trong đôi mắt to tròn đã phủ một lớp sương mù, vốn tưởng hắn sẽ tiếp tục cưỡng ép bằng sức mạnh nhưng không ngờ hắn lại thả nàng ra, còn mỉm cười và nói:
“Người cũng đã lớn thế này rồi mà còn khóc sướt mướt như tiểu nữ hài thế.”
“Ta vốn tưởng ngươi là một con yêu quái tốt, không ngờ...không ngờ ngươi cũng đáng ghét như vậy, quả thực chẳng khác gì tên Ác Đan kia!”
Thu Hải Đường dùng một tay che cổ, sắc mặt đỏ chót, nhớ tới lần đầu họ gặp gỡ, khi đó nàng cũng sắp rơi vào đường cùng, hắn từ trên trời giáng xuống và cứu nàng, lại còn nói hết lời để nàng giải tỏa tâm trạng, làm gì như bây giờ!
“Dù sao cũng hơn Ác Đan cưỡng ép đôi chút, mau thu dọn đồ đạc đi!”
Lý Thanh Sơn cười nói rồi tiện tay nhét cái áo lót kia vào trong ngực, sau đó cầm vò rượu lên tiếp tục đi loanh quanh. Quy mô kiến trúc của động phủ này rất lớn, hắn đi lên cầu thang, đi qua nguyệt môn tới trước cửa một căn phòng trên đỉnh cao nhất.
Đẩy cửa phòng ra là thấy một mảnh ánh trăng màu bạc tràn đầy khắp phòng, ngẩng đầu lên là thấy Tinh Nguyệt trên bầu trời, trên đỉnh là một tảng thủy tinh trong suốt lớn đã trải qua luyện chế đặc biệt, người ta có thể nhìn thấy bầu trời bên ngoài, mà ở bên ngoài thì không thấy được tình cảnh bên trong.
Giữa gian phòng được đặt một chiếc giường mềm mại, có lẽ vừa là chỗ nghỉ ngơi và cũng là chỗ tu hành.
Lý Thanh Sơn gối đầu lên cánh tay, gác chân nằm trên nhuyễn tháp, vừa uống rượu vừa ngắm nhìn bầu trời, suy nghĩ dần phiêu bạt xa xăm.
Một lát sau thì Thu Hải Đường trở về:
“Ta thu dọn xong rồi, chúng ta đi thôi!”
Môi nàng hơi bĩu ra, biểu cảm khá là bất mãn, thầm nói:
“Trừ hắn ra thì chẳng ai bảo vệ được ta, nàng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài đi theo hắn.”
Nàng cũng không dám thừa nhận rằng chính mình cũng loáng thoáng chờ mong, mà bản thân nàng cũng không biết mình đang chờ mong điều gì.
“Gấp như thế làm gì?”
Lý Thanh Sơn ngắm nhìn bầu trời sao một cách say sưa.
“Còn ở lại thì Ác Đan có thể sẽ đuổi theo, có lẽ hắn đã biết chuyện mấy người Ác Phong không xong rồi.”