Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thu Hải Đường đi tới trước mặt hắn.

“Thế thì không thể tốt hơn, yên tâm, có ta ở đây thì chẳng ai làm ngươi bị thương được cả.”

Lý Thanh Sơn bỗng quẳng vò rượu đi rồi ôm nàng vào trong ngực, sau đó trở mình đặt thân thể mềm mại của nàng ở dưới thân rồi cúi người nói bên tai nàng, dục vọng mãnh liệt trong thân thể sáng rực như thiêu như đốt.

“Tuy rằng ngươi đã cứu ta, hiện tại ngoài đi theo ngươi thì ta không còn cách nào khác, nhưng nếu muốn cưỡng ép sỉ nhục ta thì ta tình nguyện tìm tới cái chết!”

Thu Hải Đường nhắm mắt lại, dáng vẻ như muốn anh dũng hy sinh.

Lý Thanh Sơn cảm thấy vô cùng thú vị, còn mân mê cái cằm của nàng và nói:

“Ngươi cho rằng muốn chết là chết được sao? Ta nói rồi, không một ai có thể làm ngươi bị thương, kể cả chính bản thân ngươi!”

“Ngươi giữ lời chứ?”

Thu Hải Đường chợt mở hai mắt ra, ánh trăng phản chiếu vào trong mắt, rạng rỡ sáng ngời.

“Đương nhiên!”

“Vậy còn ngươi?”

“Ta thế nào?”

“Nếu ngươi làm ta bị thương thì sao?”

Lý Thanh Sơn cười nói:

“Sao ta nỡ chứ.”

“Hiện tại ngươi đã làm trái tim ta bị tổn thương.”

“Lanh lợi thật đấy!”

Lý Thanh Sơn cảm thấy buồn cười, chỉ biết bóp bóp chiếc mũi của nàng, kiềm chế dục vọng trong lòng rồi trở mình nằm sang bên cạnh, cánh tay thì vòng qua vai nàng, ôm trọn nàng vào trong ngực:

“Như vậy được coi là làm tổn thương trái tim của ngươi sao?”

Thu Hải Đường thấy lời của mình có tác dụng thì trong lòng hơi đắc ý, nhưng nàng cũng biết rõ nếu hắn thật sự ỷ mạnh hiếp yếu thì nàng chỉ đành ngoan ngoãn dựa sát lên vai thôi. Thu Hải Đường nhủ thầm:

“Ta làm vậy chỉ là kế tạm thời, tránh chọc giận hắn.”

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, Lý Thanh Sơn ngước nhìn các vì sao, lại nghĩ xem bên trên chín tầng trời sẽ trông như thế nào, nghĩ xem không biết hiện tại Ngưu ca và Tiểu An có khỏe không? Sau cùng, bầu trời đầy sao lại biến thành khuôn mặt nổi giận của Hàn Quỳnh Chi, làm hắn nghĩ thầm:

“Quỳnh Chi à Quỳnh Chi, dù sao ngươi cũng cho phép ta tới Vân Vũ lâu rồi, chẳng qua ta chỉ tìm môn chủ đến tiếp mà thôi.”

Cuối cùng tâm tư hắn cũng quay về với hiện thực, Ác Đan Tự Khánh đều là cường địch, nhất định phải nhanh chóng nâng cao tu vi. Cùng lắm là mất nửa ngày để xử lý chút chuyện của Bách Gia kinh viện, sau đó hắn sẽ đi tìm Như Tâm để tập hợp thủy đạo.

Thu Hải Đường trợn trong mắt, ngóng nhìn khuôn mặt đang suy tư của hắn mà dần không kháng cự với dáng vẻ này, trái lại còn có chút cảm giác yên tâm.

“Vì sao ngươi lại đến Vân Vũ lâu?”

Thu Hải Đường phá vỡ sự yên lặng, thốt ta mối nghi ngờ lớn nhất trong lòng.

“Trùng hợp gặp thôi.”

Lý Thanh Sơn cười nói.

“Làm sao lại đúng lúc như vậy?”

Thu Hải Đường không tin.

“Ta biết tân Như Ý Hầu phải tới nên cũng đi tìm hiểu, biết ngươi chịu uất ức ở Hầu phủ thì đặc biệt đến an ủi ngươi thôi.”

Lý Thanh Sơn nói linh tinh mà không ngờ Thu Hải Đường lại vô cùng tin tưởng, còn lộ ra dáng vẻ cảm động, thân thể kề sát cạnh hắn một chút:

“Không ngờ ngươi còn nhớ ta, ta cho rằng ngươi đã quên ta từ lâu rồi chứ.”

Lý Thanh Sơn cười thầm trong lòng, dịu dàng nói:

“Chẳng qua thấy ngươi đã có niềm vui mới thì cũng chỉ đành yên lặng đứng nhìn ở trong bóng tối.”

“Có niềm vui mới? Lúc nào cơ?”

Thu Hải Đường mở to hai mắt như bị oan uổng, nghe hắn nói vẫn ở trong tối đứng nhìn mà trong lòng có chút ngọt ngào.

“Ngươi nói đến Lý Thanh Sơn sao, đừng nghĩ nhiều, hắn là ân nhân của ta, vì ta mà mạo hiểm tính mạng đắc tội Ác Đan. Lòng ta cứ áy náy nên mới bố trí một bữa tiệc rượu để gửi lời cảm ơn đến hắn, cũng không có suy nghĩ gì khác. Lúc ta mới quen hắn thì còn rất muốn giết hắn cơ?”

Sau đó nàng còn kể về quá trình quen biết Lý Thanh Sơn, ngay cả chuyện hắn giúp nàng tiêu diệt Ngụy Trung Nguyên mà cũng không giấu. Thu Hải Đường cũng không biết vì sao mình phải giải thích nghiêm túc như vậy, nhưng nhìn biểu cảm bất mãn của hắn mà khóe miệng không khỏi hơi cong lên, cũng không tức giận vì sự cợt nhả khi nãy của hắn nữa.

“Nói như vậy thì ta cũng phải cảm ơn hắn một phen!”

Lý Thanh Sơn vốn chỉ nói đùa, nhưng khi nghe thấy Thu Hải Đường thực sự không có tâm tư gì khác với Lý Thanh Sơn mà ngược lại có chút tình ý với Bắc Nguyệt chưa gặp mặt mấy lần thì tâm trạng có hơi là lạ.

Theo lý mà nói, Bắc Nguyệt cứu nàng là chuyện dễ như ăn cháo, nhưng Lý Thanh Sơn thì lại thật sự là mạo hiểm tính mạng.

Lý Thanh Sơn không khỏi cảm khái, tâm tư nữ nhân đúng là biến hóa thất thường mà!

Thực ra điều này cũng là bình thường, lần đầu Thu Hải Đường gặp Lý Thanh Sơn không chỉ là địch với Lý Thanh Sơn, hơn nữa khi đó hắn cũng mới chỉ mười mấy tuổi, trông như là một tiểu tử lỗ mãng đến từ nông thôn, làm sao nàng lại có tâm tư như vậy với hắn được.

Còn Bắc Nguyệt lại xuất hiện vào lúc nàng đau đớn nhất mềm yếu nhất, là hình tượng chàng thanh niên tuấn mỹ có một không hai, lại còn đóng vai “người bạn của nữ nhân” nữa. Sau đó hai người còn hợp lực phá tan Thanh Đằng sơn, tràn ngập kích thích và lãng mạn, nên để lại ấn tượng sâu sắc nhất.

Thu Hải Đường sẵng giọng:

“Mắc mớ gì đến ngươi, muốn cảm ơn thì cũng là ta cảm ơn, ta đã đồng ý với người ta là sẽ lấy thân để báo đáp rồi.”