Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thực ra viên Kim Đan này không được coi là “Kim” Đan, mà nó có màu hồng, ẩn chứa cảm giác mềm mại mê hoặc, cũng không phải Kim Đan tầm thường, mà như là “Thương Hải châu” được tu thành từ Đại Hải Vô Lượng Công vậy. Kim Đan được ngưng luyện ra từ công pháp đặc biệt thì thuộc tính sẽ có sự khác biệt rất lớn, nuốt xuống cũng chẳng được lợi gì mấy.

Thu Hải Đường hết sức ngạc nhiên, vì Kim Đan được tu luyện ra từ Đại Vân Vũ quyết của Vân Vũ môn không có hình dáng thế này, nếu luyện hóa lung tung thì chỉ có hại chứ không có lợi, chắc chắn Vưu bà bà đã có được cơ duyên gì đấy, nên nàng lắc đầu một cái:

“Ta không cần.”

Tình huống hiện tại cũng đã có chút quái lạ rồi, nếu lấy thêm món đồ quý giá này của hắn thì chẳng phải thật sự như là làm thiếp hay sao.

“Bớt nói nhảm đi, bảo ngươi cầm thì cầm lấy! Còn dám cãi lại một câu thì lập tức đánh đòn!”

Lý Thanh Sơn liếc mắt nhìn cặp mông đầy đặn căng vểnh dưới lớp váy của nàng, cảm giác sờ vào chắc sẽ rất sướng, ngược lại còn chờ mong nàng cãi lại, tựa như câu nói “đừng bảo rằng ta không nói trước”.

Dưới ánh nhìn chằm chằm tràn ngập tia sáng dâm tà của đôi mắt đỏ kia, Thu Hải Đường nào dám nói cái gì nữa, lập tức nhạn lây Kim Đan và túi Bách Bảo, điều này cũng làm cho Lý Thanh Sơn hơi thất vọng.

Cuối cùng Lý Thanh Sơn cho nàng một viên ngọc bội, trong đó được gửi gắm một tia thần niệm:

“Nơi này khá bí mật, lại có trận pháp bảo vệ nên sẽ không có nguy hiểm gì, nếu thật sự có tình huống khẩn cấp thì bóp nát cái này, dù ta không thể chạy tới ngay lập tức thì cũng có thể điều động hồng thủy giúp ngươi đẩy lùi địch, ta đây gọi là giúp người thì giúp đến cùng, tiễn Phật tiễn đến tây thiên.”

“Ngươi phải đi rồi sao?”

Trong lòng Thu Hải Đường bỗng thấy hơi không nỡ.

“Nếu tiếp tục ở lại thì ta không thể bảo đảm mình sẽ làm cái gì đâu?”

Lý Thanh Sơn cười khoát tay áo rồi nhún người nhảy một cái, cũng không quay đầu lại nhìn hồ nước mà lập tức giương cánh phá không rời đi.

Thu Hải Đường ngước nhìn một hồi rồi cúi đầu thở dài, thầm nghĩ:

“Nếu ngươi có thể ở lại chỗ này với ta mãi mãi, dù ngươi muốn làm gì thì có làm sao?”

Suy nghĩ này vừa xuất hiện cũng khiến bản thân nàng giật nảy mình, ngẫm lại dù hoàn toàn bất đắc dĩ nhưng nàng cũng sẽ không tùy ý để một nam nhân cợt nhả với mình, hơn nữa sau đó trong lòng còn chẳng có chút oán giận trách cứ gì, có trách thì chỉ trách hắn đi quá quyết đoán, quá vô tình.

Nàng không muốn suy nghĩ nhiều, trước hết thiết lập trận pháp rồi lại trang trí ngôi nhà mới dưới đáy hồ này một phen, lúc này mới gật gù thỏa mãn. Tuy nó nhỏ hơn cái cũ nhưng cũng không có ai tới quấy rầy, như lời hắn từng nói, là một nơi có thể yên tâm tu hành.

“Hầy, ta cần hắn làm gì chứ, nói không chừng sau này hắn cũng sẽ không trở lại.”

Nàng nhịn không được mà thở dài trong lòng, nhưng rồi lập tức có một giọng nói khác vang lên:

“Hôm nay hắn chưa thực hiện được ý định thì chắc chắn sẽ còn trở lại, hừ, đúng là nam nhân, à không, nam yêu!”

“Dù đến rồi thì có thể làm gì, với tính tình thích làm gì thì làm của hắn thì sao có thể bị ràng buộc bởi một nữ nhân?”

“Ngươi quá không tự tin về bản thân mình rồi, chẳng phải hắn đã đặc biệt đến gặp ngươi, còn ghen vì ngươi, hai lần đều cứu ngươi trong lúc nước sôi lửa bỏng, các ngươi thực sự có duyên phận!”

Hai giọng nói vẫn còn la hét, Thu Hải Đường lại chỉ cúi đầu nhìn túi Bách Bảo của Vưu bà bà:

“Ồ, đây là cái gì?”

Trong tay nàng đã có thêm một chiếc thẻ ngọc màu hồng, loại thẻ ngọc này chủ yếu được dùng để ghi chép công pháp, Lý Thanh Sơn chẳng bao giờ thiếu công pháp nên tất nhiên là xem thường nó rồi.

Thu Hải Đường nghĩ đến viên Kim Đan kỳ lạ này của Vưu bà bà nên nhắm mắt ngưng thần, tập trung thần niệm vào trong đó, hồi lâu sau mới mở mắt ra, trong mắt ẩn chứa vẻ thán phục.

Hóa ra công pháp này tên là Yên Chi Nhiễm Tâm Pháp, càng ảo diệu huyền bí hơn Đại Vân Vũ quyết. Cơ sở của Đại Vân Vũ quyết hoàn toàn là do mây mưa song tu, chỉ có tác dụng kéo dài mị hoặc thuật, nam tử nữ tử đều tu hành được.

Với Yên Chi Nhiễm Tâm Pháp này thì chỉ nữ tử mới tu hành được, mà bản thân nó đã có khả năng mê hoặc.

Son vốn là đồ trang điểm mà nữ tử phàm nhân dùng để bôi lên hai gò má và môi, dùng để tôn lên vẻ ngoài. Nhưng nữ tử tuyệt đẹp trời sinh như Thu Hải Đường, dù không cần bất kỳ món đồ trang điểm cầu kỳ nào thì môi cũng như bôi son, gương mặt xinh đẹp như hoa mùa xuân, trái lại có trang điểm cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Mà ý nghĩa của Yên Chi Nhiễm Tâm Pháp cũng giống như tên, tựa như bôi son lên trái tim, căn bản là để tăng cao sức quyến rũ của nữ tử, tu hành càng sâu thì sức quyến rũ càng mạnh, cho dù không thể dồn hết tâm trí phát huy sức hấp dẫn thì cũng có thể điên đảo chúng sinh, nên viên Kim Đan mà nó ngưng luyện ra có tên là yên chi tâm.

Không cần song tu mây mưa mà đã giải quyết được một vấn đề khó to lớn nhất của Thu Hải Đường, nàng không muốn tùy tiện quấn quýt với người khác nên vẫn chưa có đối tượng song tu, có công pháp này thì không cần phải lo lắng nữa.

“Chẳng trách Vưu bà bà dù lớn tuổi như vậy mà một mình bế quan cũng có thể độ kiếp thành công, hóa ra đều là nhờ vào công pháp này!”

Chẳng qua tuổi của Vưu bà bà đã quá già, hiển nhiên không thể phát huy được nhiều năng lực mê hoặc, đối mặt lại là Lý Thanh Sơn tu luyện Linh Quy Trấn Hải Quyết nên cuối cùng vẫn khó thoát cái chết.