Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Điều khiến Thu Hải Đường vô cùng vui mừng đó là một vài loại pháp thuật có tác dụng kỳ lạ được ghi chép trong này: nhẹ nhàng phất “Hồng Tô Thủ” một cái là thân thể kẻ địch như mềm nhũn đi không thể động đậy; mà một khi thi triển “Yên Chi Hồng Trang”, dù kẻ địch là nam hay nữ, hoặc có hung ác đến mấy thì cũng không đành lòng làm ngươi bị thương.
Thu Hải Đường ngẫm mới thấy hình như mình đã trúng chiêu này, nàng vốn không phải là người có lòng dạ mềm yếu, quen biết Ngụy Trung Nguyên nhiều năm chẳng phải vẫn luôn nói giết là giết hay sao. Khi bị Vưu bà bà xa lạ bức bách đến mức đó, mà trong lúc ngàn cân treo sợi tóc vẫn không nhịn được muốn lên tiếng giúp Vưu bà bà.
Loại pháp thuật khiến Thu Hải Đường động lòng nhất tên là Tương Tư Nhiễm Hồng Tuyến, dùng máu đỏ trinh trắng của xử nữ làm chất dẫn, một đời chỉ có thể thi triển một lấy, nhưng có thể khiến một nam tử chung tình với ngươi một đời, say đắm không thôi, tương tư không chán.
Dù có là thanh thép được tôi luyện trăm lần thì cũng biến thành dây thép mềm quấn quanh ngón tay được thôi, không có tình cảm cũng sẽ biến thành có tình cảm!
…
“Chẳng lẽ Tiểu Hoa trúng chiêu này của Cố Nhạn Ảnh rồi?”
Thu Hải Đường lắc lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ hoang đường này, phương pháp này không chỉ khiến nam tử si tình cả đời mà nữ tử cũng giống vậy, nếu không tiếp tục tương tư thì hồng tuyến cũng sẽ phai màu, uống phí cơ hội duy nhất này.
Nàng lại rơi vào trầm tư, cả đời chỉ có thể sử dụng pháp thuật này một lần nên phải cực kỳ cẩn thận, trong lòng nàng cũng hơi phấn khích:
“Người ta nói người có gương mặt đào hoa thì sẽ không được yêu và âu sầu mà chết, ta thì không tin loại tà thuật này! Sư phụ à sư phụ, hãy nhìn Hải Đường phá bỏ số mệnh này!”
Nếu nàng có được công pháp này sớm vài năm thì nàng nhất định sẽ không do dự mà dùng ở trên người Hoa Thừa Tán, nhưng hiện tại ngẫm nghĩ thì thấy khá phí, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định trước tiên không cần suy xét nhiều như vậy, tu thành công pháp này rồi lại nói.
Vốn chuyển đổi công pháp cũng không phải chuyện dễ như vậy, nhưng Đại Vân Vũ quyết và Yên Chi Nhiễm Tâm Pháp có điểm khá giống nhau, lại cũng đều tu Huyền Âm linh lực, hơn nữa trong tay nàng còn có một viên Yên Chi Tâm nữa.
“Hừ, Bắc Nguyệt, nếu ngươi thật sự mạnh bạo cưỡng ép lão nương thì cũng đừng hòng ăn no căng diều rồi không chịu trách nhiệm!”
Thu Hải Đường ngạo nghễ cười lớn, sau đó ngồi khoanh chân, bắt đầu tu luyện Yên Chi Nhiễm Tâm Pháp này.
Dần dần, một vệt sáng màu đỏ mịt mờ lan ra, nhuộm khắp quanh thân nàng, biến đáy hồ đen kịt này trở nên vô cùng lộng lẫy.
…
Lý Thanh Sơn vừa khống chế phân thân ảnh trong gương, vừa tiếp tục luyện hóa sông hồ ở Như Ý quận. Tuy lúc trước hắn đã luyện hóa không ít sông lớn hồ to nhưng đều là ăn tươi nuốt sống, bây giờ lại là nghiền ngẫm nhai kỹ, phải luyện hóa hết tất cả thủy mạch trong phạm vi Như Ý quận, để chuẩn bị cho tương lai đột phá Linh Quy tầng thứ năm, thậm chí là thiên kiếp thứ hai.
Một bên khác, hắn tốn nửa ngày để xử lý đống việc linh ta linh tinh của Bách Gia kinh viện, sau đó đến Nhân Tâm đảo của Y gia để tìm Như Tâm.
Trong phòng luyện đan, Như Tâm đã luyện hóa Tiêu Ngọc lư, hiện đang luyện chế một lò đan dược. Chỉ thấy đôi mày thanh tú của nàng cau lại, dáng vẻ như lòng lo lắng không yên, chợt nghe tiếng Lý Thanh Sơn hò hét ở ngoài cửa thì mới đứng dậy mở cửa phòng, trên mặt lập tức tràn đầy nụ cười:
“Chúc mừng chúc mừng, đạo hữu lại có thêm một giai nhân xinh đẹp quyến rũ, từ nay chỉ cần uyên ương không cần thành tiên!”
Lý Thanh Sơn nghe thấy lời nói lần này của nàng dễ nghe hiếm thấy, nhưng gương mặt thì chẳng thèm che giấu vẻ trào phúng chút nào mà không khỏi cười nói:
“Đúng đấy, ngươi cũng không biết dáng vẻ kia của người ta, giọng nói kia…”
Như Tâm lập tứ ngắt lời:
“Thế ngươi tới đây làm gì?”
“Không để cho ta giải thích ư, chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao?”
“Ta thích thế, xem ra là chưa thực hiện được rồi.”
“Ta cũng không háo sắc như ngươi tưởng tượng thế đâu!”
Lời này của Lý Thanh Sơn cũng không phải là khoác lác, nếu hắn thật sự háo sắc thành thói thì trong số Dạ Du Nhân kia có biết bao nhiêu nữ tử mặc hắn hưởng thụ, kiểu nào cũng có, tuổi nào cũng có, hậu cung ba ngàn cũng chẳng sánh bằng.
Chỉ cần Dạ Du Nhân phồn vinh phát triển thì hắn có thể mỗi ngày thay một người, chẳng ngày nào giống ngày nào, cho đến khi thiên hoang địa lão. Nhưng nếu phí hết thời gian vào chuyện này thì thật sự là quá ngu dốt..
Như Tâm không thừa nhận điểm này cũng không được, dù chỉ là đám Luyện Khí sĩ nhỏ của Bách Gia kinh viện thôi nhưng đa số cũng thường xuyên tụ tập uống rượu với kỹ nữ gì đó, nuôi vài cơ thiếp ở bên ngoài thực sự là điều bình thường không thể bình thường hơn. Về mặt này thì Lý Thanh Sơn đã được xem như là tự kiềm chế rồi.
“Đi thôi, nam nhân không háo sắc!”
Như Tâm thu hồi Tiêu Ngọc lư, lò luyện đan này không cần nàng phải luôn luôn canh giữ.
“Đi đâu?”
“Đương nhiên là chỗ tu hành!”
Như Tâm bay lên, Lý Thanh Sơn cũng theo sát phía sau. Họ rời khỏi Bách Gia kinh viện, vụt lên trên bầu trời.