Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Như Tâm nhắm mắt lại như đang cảm nhận thứ gì đó, chỉ chốc lát sau, nàng đã chọn được phương hướng, nhanh chóng bay về phía nam.
Từ xa xa, Lý Thanh Sơn đã nhìn thấy màn mây màu đen ở phía chân trời.
Màn mưa mảnh như lông trâu mù mịt bay xuống giữa bầu trời, cuốn đi theo gió tựa như sương trắng, âm thầm tưới ướt vạn vật trên mặt đất.
Như Tâm từ trên trời giáng xuống, đáp xuống một đồng nội, cỏ xanh mơn mởn cao quá eo.
“Hóa ra ngươi đang tìm nơi trời mưa!”
Lý Thanh Sơn đáp xuống chỗ không xa ở phía sau nàng.
“Đây là bài học thứ nhất!”
Như Tâm vươn tay phải ra, hạt mưa ở bốn phía bay lượn xoay tròn rồi tụ lại ở lòng bàn tay nàng, cuối cùng hóa thành một quả bóng nước màu trắng.
“Chiêu này quá đơn giản!”
Lý Thanh Sơn khoát tay một cái, tất cả nước mưa ở trăm dặm xung quanh đột nhiên bị cuốn sạch, hình thành một nửa vòng tròn trống không không có mưa, trên tay hắn cũng có một quả bóng nước to lớn được hình thành.
Chỉ cần hắn muốn thì lấy sạch nước ở mười dặm quanh đây cũng không phải việc khó, nếu bàn về năng lực khống chế nước, dù cho Như Tâm là giao nhân thì cũng không thể sánh với hắn.
“Ngốc nghếch, không phải như vậy, nhìn kỹ này!”
Như Tâm đưa quả bóng nước màu trắng trong tay tới trước mặt Lý Thanh Sơn, Lý Thanh Sơn lập tức phát hiện mỗi một giọt nước đều đang bay múa, không hề dung hòa vào nhau, nhìn như đang bay múa lộn xộn nhưng lại chẳng chạm vào nhau lần nào.
Ánh mắt Như Tâm hờ hững như mưa bụi, tựa như đang chìm vào trong ký ức sâu thẳm.
Lý Thanh Sơn quăng quả cầu nước to lớn trong tay đi, vươn tay ra tập hợp mưa bụi lần nữa. Hắn phát hiện vừa duy trì tổng thể hình cầu, vừa duy trì ngàn vạn hạt mưa bụi bay múa đúng là một chuyện không đơn giản.
“Đi thôi!”
Như Tâm tiện tay quăng quả bóng nước trong tay về phía mặt hắn, chỉ thấy quả bóng kia hóa thành một làn sương mù ở giữa không trung rồi ập vào mặt Lý Thanh Sơn, nhưng hắn chỉ vừa mới cảm nhận được chút ướt át thì làn sương mù kia đã tan đi. Hắn kinh ngạc nói:
“Đi? Ngươi vẫn chưa nói gì mà?”
Như Tâm đáp:
“Giảng bài không cần tiền thế này, ngươi còn muốn nghe gì nữa?”
Lý Thanh Sơn bĩu môi nói:
“Muốn bao nhiêu?”
“Ta không thích nói bao nhiêu đấy, cầm thứ đồ chơi trong tay kia cho ta!”
Như Tâm phá không mà tới, đi đến một tiểu viện nhỏ có hàng rao bao quanh ở bên rìa một thôn xóm. Chỉ thấy một con chó vàng giữ nhà sủa inh ỏi một trận về phía hắn, khi bị nàng liếc mắt một cái thì lập tức nghẹn ngào cụp đuôi trở về trong ổ chó của mình.
Sau đó nàng chỉ vào một vại nước ở trong góc, cũng dùng ánh mắt kia liếc Lý Thanh Sơn:
“Luồn đầu vào đó đi!”
“Này mà gọi là tu hành à! Ta thấy sông lớn hồ rộng nhiều rồi, một vại nước thì có thể có ích gì, ngươi đừng hòng chơi ta!”
Như Tâm mỉm cười khẽ, nói chính xác hơn là ngoài cười nhưng trong không cười:
“Ngay lập tức!”
Lý Thanh Sơn nhìn nàng một hồi rồi đi tới bên vại nước một cách bất đắc dĩ, sau đó chúi đầu vào trong vại nước.
Trong phòng, nữ tử nông gia cầm lấy dao phay, kinh hồn bạt vía nhìn ra ngoài từ khe cửa thì thấy một khung cảnh hết sức kỳ dị. Một nữ tử mặc đồ trắng tựa thần tiên đứng ở giữa sân, còn một nam nhân cao lớn khác thì lại đâm đầu vào trong vại nước.
Một lúc lâu sau, Như Tâm gõ gõ vại nước rồi cười nói:
“Đi thôi!”
Vẫn không có bất kỳ lời giải thích nào như cũ.
Lý Thanh Sơn hối hả ngược xuôi theo Như Tâm, nhìn thấy đủ loại nước, từ nước giếng cho đến vũng nước, từ sông nhỏ cho đến hồ sâu.
Ngoài quả bóng nước Lý Thanh Sơn vẫn cầm trong tay từ lúc ban đầu mang đến cảm giác khá giống tu hành, còn những cái khác hoàn toàn là trình diễn nghệ thuật, hoặc nói đúng hơn là bị chơi.
Ví dụ như khi hắn nhảy xuống một cái giếng nhưng đó lại là chiếc giếng cạn, hắn hét lên:
“Nơi này không có nước!”
Thế mà Như Tâm lại đáp:
“Không có nước là được rồi.”
Sau đó nàng đóng nắp giếng lại, đóng chặt những một ngày, Lý Thanh Sơn ngồi ở đáy giếng mà ngay cả ý muốn giết người cũng đã nảy sinh.
Nếu người ngoài dám chơi hắn như thế thì đã bị hắn đánh một quyền nổ tung đầu từ lâu, chẳng qua các yêu cầu của Như Tâm cũng gần như trình diễn nghệ thuật, nhìn thì rất ngu ngốc vô vị nhưng lại cứ như là có chủ ý sâu xa.
Vì đại nghiệp tu hành, Lý Thanh Sơn chỉ đành nhẫn nại.
Hắn cảm nhận được dường như tâm trạng Như Tâm không tốt, chẳng nói chuyện cười lại thêm sắc mặt âm trầm, chỉ khi hắn kết thúc tu hành hoặc khi bị chơi xỏ thành công thì mới nhoẻn miệng cười, tựa như trời quang mây tạnh.
Đương nhiên hắn không phải loại nam tử si tình vì nụ cười của giai nhân mà tình nguyện làm ra mấy chuyện ngu ngốc. Tất cả những chuyện này đều là vì tu hành, ừ, chính là như vậy! Cho dù hắn cảm thấy nụ cười kia không tệ, nhưng cũng chỉ đơn giản là tình nghĩa bằng hữu mà thôi.
Mấy ngày sau, dưới rãnh nước nhỏ trong một ngôi miếu đổ nát ở núi hoang, Như Tâm cũng chỉ chống gò má ngồi trên thềm đá, nhìn mây đen giăng kín vòm trời một cách chăm chú, lâu thật lâu chẳng nói một lời.
Mà Lý Thanh Sơn thì ngồi bên cạnh nàng, nhìn từng giọt mưa kia tựa như hàng triệu vị tiền bối của họ rơi vào trong vết lõm sâu của tảng đá xanh, thịt nát xương tan.
Hành động này có nghĩa là nàng vẫn không giải thích gì.