Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thanh Sơn nghe tiếng mưa rơi mà tâm trạng dần bình tĩnh lại, nhớ đến các loại nước mà mấy ngày nay mình nhìn thấy.

Nước ở trong vại, âm thầm thẩm thấu qua từng khe hở. Giếng cạn đáy, lộ ra vẻ ướt át. Hồ sâu thăm thẳm, liếc mắt không nhìn thấy đáy. Mà vũng nước vừa đục vừa nông lại phản chiếu rõ bầu trời, còn có cả khuôn mặt của nàng.

Như Tâm bỗng đứng dậy rồi từ từ xoay người lại:

“Được rồi, cũng sắp phải trở về rồi.”

“Đến cùng tất cả những thứ này có ý nghĩa gì?”

Lý Thanh Sơn không nhịn được mà đặt câu hỏi.

“Sao ta biết được!”

Như Tâm giang hai tay ra.

“Nói như vậy là ngươi thừa nhận mấy ngày nay ngươi đang chơi đùa ta!”

Lý Thanh Sơn áp sát mặt nàng với vẻ mặt không lương thiện.

“Ngươi biết ngươi có ý nghĩa gì với ta không?”

“Hả?”

Lý Thanh Sơn ngẩn ra, chợt dừng bước.

“Cũng như ta không biết ta có ý nghĩa gì với ngươi? Nước không có hình dạng nhất định, pháp luật cũng không tiêu chuẩn cố định, ta chỉ có thể cho ngươi xem và cảm nhận, còn ý nghĩa của nó thì chỉ có thể tự hỏi mình, nhìn thứ trên tay ngươi đi.”

Lý Thanh Sơn nhìn quả bóng nước trong tay mình, vì Như Tâm yêu cầu nên mấy ngày nay hắn vẫn luôn duy trì nó, trong lúc vô tình nó đã ổn định hơn nhiều, tuy vẫn còn kém xa Như Tâm nhưng hiển nhiên đã tiến bộ rất nhiều.

“Coi như ngươi nói hơi có lý!”

Như Tâm im lặng một lát:

“Những câu này không phải do ta nói, mà là nương của ta nói cho ta biết!”

“Nương của ngươi!? Nàng cũng bảo ngươi chui đầu vào vại nước sao, hoặc là nhốt ngươi trong giếng cạn?”

Điều mà Lý Thanh Sơn thực sự muốn hỏi cũng không phải cái này, nhưng nhìn vẻ mặt của Như Tâm thì lại hỏi thế.

“Sao nương của ta lại chơi xỏ ta được!”

Vẻ mặt Như Tâm đầy kinh ngạc như thể muốn nói “ngươi là kẻ ngốc à”.

Lý Thanh Sơn lườm nàng một cái rồi lại nở một nụ cười thoải mái, cuối cùng nàng cũng coi như là khôi phục vẻ bình thường.

Như Tâm bỗng lấy một tấm truyền âm phù ngàn dặm được gấp gọn gàng ra, ngưng thần lắng nghe trong chốc lát:

“Sư phụ đang gọi ta, ồ, Sở Thiên tỉnh tồi!”

“Thế thì ta cũng muốn đến gặp xem sao!”

Lý Thanh Sơn cười nói, hắn cũng biết tu hành không phải một lần là xong, cái gì nên thấy đều đã thấy, tiếp theo phải tĩnh tâm lĩnh ngộ, tìm hiểu ý nghĩa trong đó.

Hai người dắt tay nhau bay lên trời mây, lúc xuyên qua tầng mây, Lý Thanh Sơn bỗng nói:

“Nếu ngươi không nói thì đương nhiên ta không biết ta có ý nghĩa gì với ngươi. Mà nếu ngươi muốn biết ngươi có ý nghĩa gì với ta thì có thể hỏi trực tiếp ta. Người không phải là nước, người có thể tìm hiểu lẫn nhau!”

Trên tầng mây, ánh nắng rực rỡ, bầu trời xanh vạn dặm, biển mây trắng tinh kéo dài liên miên đến phía chân trời.

Như Tâm hơi run lên rồi nở một nụ cười xán lạn:

“Có lẽ vậy!”

Trong thư khố dưới lòng đất ở Nhân Tâm đảo, Sở Thiên lơ lửng trong màn ánh sáng tỏa ra từ Ức Thủy, tựa như một miếng bọt biển thấm đẫm nước. Tâm hải lộn xộn như một vũng nước đọng, bọt khí nổi lên, khuấy động sóng lớn, ra sức khuấy đảo.

Đột nhiên đôi mắt Sở Thiên lại mở ra lần nữa và nhìn chằm chằm vào bóng tối trước mặt, không còn sự tê dại mất cảm giác, mà có một tia linh quang thoáng lóe lên.

“Đây là đâu?”

Ầm! Hắn giãy dụa đánh một quyền lên pha lê, rồi đến quyền thứ hai, quyền thứ ba...Chẳng mấy chốc nắm tay hắn đã biến thành đống máu thịt be bét, máu tươi tràn ngập ở trong Ức Thủy màu lam nhạt.

Răng rắc! Trên pha lê xuất hiện một loạt vết nứt! Hắn càng dồn sức vào nắm đấm, vết nứt không ngừng lan ra, cuối cùng biến thành đống thủy tinh vỡ vụn sau một tiếng “rầm”. Ức Thủy chảy ra mà hắn cũng ngã xuống mặt đất, muốn chống đỡ thân thể đứng dậy nhưng trong thời gian nhắn cả người chẳng còn chút sức lực nào, không thể động đậy.

Trong lối đi, ánh sáng dần chiếu rọi từ xa đến gần, cuối cùng bốn phía đều sáng lên, Hoa Từ đi tới trước mặt Sở Thiên:

“Cuối cùng nguơi cũng tỉnh rồi!”

Môi Sở Thiên ngập ngừng hồi lâu mới gắng gượng lên tiếng được:

“Ngươi là ai? Ta là ai?”

Tiền Dung Chỉ chậm rãi mở hai mắt ra, cảm nhận được mình đang nằm trên một chiếc giường, trên người được đắp một tấm chăn mỏng. Nàng còn nghe thấy tiếng sóng lớn truyền đến từ dưới người và mùi hoa sen phảng phất khắp nơi.

Trong lúc hoảng hốt, nàng cảm thấy căn phòng nhỏ này chính là thiên đường, bởi vì nàng mới trở về từ địa ngục.

“Nơi này là Thính Phong thủy tạ!”

Sau vài phút lơ mơ ngắn ngủi thì ký ức cũng quay trở lại rất mau và chiếm lấy toàn bộ đầu óc nàng. Nàng ngồi dậy, chăn mỏng lướt qua thân thể mới phát hiện mình đang trần truồng. Nàng xoa xoa da thịt theo bản năng, da thịt bị xé rách tan nát kia đã khôi phục vẻ trơn bóng nhẵn nhụi, chỉ là trông hơi trắng bợt do bị mất máu.

Nàng xuống giường rồi đi tới trước gương, chỉ thấy trong đó phản chiếu một thân thể động lòng người, bộ ngực mềm mại cao vút, vùng bụng trơn nhẵn, hai chân thon dài, khuôn mặt tuy không phải tuyệt thế nhưng cũng được ca ngợi là mỹ lệ.

Nhưng vẻ mặt nàng lại âm trầm, không có vẻ tự hào hay không vừa ý của nữ nhân khi soi gương, ánh mắt bình tĩnh không lay động, tựa như nhìn một thi thể bốc mùi hôi.

Nàng xoay người lại để lưng phản chiếu vào trong gương nhưng mặt vẫn quay về gương, dáng vẻ kia cực kỳ quỷ dị, tựa như một mỹ nữ rắn hình người.