Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thanh Sơn vuốt vuốt cằm, nhìn ba người kia biến mất nơi chân trời, cười cợt nói:

"Chuyện này thật là thú vị. Hắc, những nhân loại xảo trá này, chẳng qua ta cũng là đồng loại với các ngươi đấy!"

Ba người Tự Khánh quay thẳng về hầu phủ, Ác Đan hỏi:

"Hắn sẽ mắc mưu chứ?"

Giả Chân vẫy nhẹ quạt lông:

"Chẳng lẽ những lời ta vừa nói không có đạo lý gì hay sao? Yên tâm, người có cẩn thận hơn thì thời gian lâu dần cũng sẽ buông lỏng cảnh giác, trước khi giết chết hắn, còn có thể lợi dụng hắn một phen. Nhất định sẽ báo được mối thù giết con của ngươi."

Ba người bèn nhìn nhau cười, chính vào lúc này, Trịnh quản gia đi đến bẩm báo:

"Điện hạ, có một luyện khí sĩ tới cầu kiến!"

"Luyện khí sĩ? Không gặp!"

"Hắn nói hắn có một bí mật lớn muốn hiến cho điện hạ!"

"Ồ, vậy thì cho hắn vào đi, nếu dám đùa giỡn ta, hừ!"

Qua một lúc, Trịnh quản gia đưa một thanh niên đang run lẩy bẩy đi vào, nhìn thấy Tự Khánh liền quỳ sụp xuống đất,

"Tiểu nhân tham kiến điện hạ!"

Tự Khánh cũng không để ý tới, cao cao tại thượng mà liếc nhìn hắn. Trịnh quản gia nói:

"Ngươi có lời gì thì mau nói ra đi!"

"Xin điện hạ báo thù giết cha giúp ta!"

"Ừm? Kẻ thù của ngươi là ai?"

Tự Khánh có chút bất mãn.

"Xích Ưng thống lĩnh Lý Thanh Sơn của Thanh Hà phủ!"

Người thanh niên trợn trừng mắt, cắn răng nghiến lợi nói.

"Lại là Lý Thanh Sơn kia, không phải ngươi nói có bí mật muốn nói cho ta sao?"

"Xin điện hạ báo thù rửa hận cho ta?"

"Ngẩng đầu lên, ngươi đang bàn điều kiện với ta à?"

"Tiểu nhân không dám, chỉ là bí mật này quan hệ trọng đại..."

Người thanh niên đối mắt với Tự Khánh một cái, sắc mặt trắng bệch ra.

"Nói đi, không có gì phải dấu giếm cả."

"Là...có liên quan đến họa trủng!"

"Họa trủng!"

Hóa ra đại sư huynh của Chử Đan Thanh vốn xưa nay cẩn thận, sau khi rời đi thì để phòng bất trắc, nói bí mật này cho con trai mà hắn yêu thương nhất, kết quả không nghĩ đến thật sự một đi không về, mà tin tức Lý Thanh Sơn giết ba người rất nhanh đã truyền ra.

Tên này vừa hận vừa sợ, Lý Thanh Sơn không những có tu vi cao, lại có Cố Nhạn Ảnh làm chỗ dựa, trong tay còn cầm một khối lưu âm thạch làm chứng cứ. Dựa vào sức mạnh của hắn không những không có khả năng báo thù, còn sẽ lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ Lý Thanh Sơn tới trảm thảo trừ căn, sau cùng hạ quyết tâm, nói bí mật này cho hoàng tử Tự Khánh có thù oán với Lý Thanh Sơn, chỉ cầu báo thù cho cha và có được sự che chở.

Tự Khánh nghe xong ngọn nguồn sự tình:

"Nói như vậy, ngươi chẳng qua là biết được ai đang nắm giữ bí mật về họa trủng, hơn nữa còn là nghe phụ thân ngươi nói, bản thân tin tức này phải chăng chân thực cũng đáng để hoài nghi."

"Nhất định là thật, điện hạ ngươi hãy tin tưởng ta, ta lấy đầu ra bảo chứng."

"Việc này ngoài ngươi ra còn có ai khác biết nữa không?"

"Tuyệt đối không có!"

Tự Khánh thân thiết vỗ vỗ bả vai của hắn:

"Yên tâm, ta sẽ thay phụ thân ngươi, và cả ngươi báo thù!"

...

Lý Thanh Sơn rời khỏi động quật dưới lòng đất, lại đến trong Nguyệt Đình hồ, tay phải vung lên, dòng nước trước mặt kết thành một cái Thủy Kính, lại qua khoảnh khắc, kính tượng phân thân từ trong đó đi ra.

Lý Thanh Sơn lấy lại Thủy thần ấn, liền bắt đầu vận Đại Hải Vô Lượng công lên, sau khi đột phá lục trọng, đan điền đã có thể dung nạp càng nhiều linh lực hơn, cũng giống như sau khi đào rộng ao nước ra thì có thể chứa thêm nhiều nước vậy.

Việc này cần phải sử dụng đại lượng đan dược để tiến hành tu hành, nhưng sau khi đạt đến cảnh giới này thì yêu cầu đối với đan dược cũng trở nên càng cao hơn, các loại đan dược cấp thấp như Tụ Khí đan đã là có hại vô ích rồi, nhưng mà đan dược cao cấp lại há có thể dễ dàng có được.

Trừ phi là xuất thân như Cố Nhạn Ảnh hay Tự Khánh, không thì đại đa số những người tu hành đều phải hao phí đại lượng thời gian tinh lực, hấp nạp luyện hóa từng chút linh lực một để tiến hành tu hành.

Mà hiện tại Lý Thanh Sơn lại đang mượn sức mạnh của vô số sông ngòi ao hồ để tiến hành tu hành, tiết kiệm được vô số thời gian tinh lực.

Lý Thanh Sơn nhắm chặt hai mắt, khoanh chân mà ngồi, linh quang như ánh sao từ trong Thủy thần ấn phát tán ra, tan vào trong thân thể của hắn, thẩm thấu vào trong đan điền, sai khi trải qua qua luyện hóa thì biến thành linh lực tinh thuần cuồn cuộn như sóng cả.

Mặt trời mọc mặt trăng lặn, ngày đêm thay phiên, thời gian trôi dần, cuối cùng thủy linh chi lực cũng đong đầy cả đan điền, cũng không thể dung nạp thêm một tí nào nữa.

Lý Thanh Sơn từ từ mở mắt ra, tuy còn có chút khuyết điểm là căn cơ không vững, tâm tính tu vi không đủ. Nhưng mà chỉ từ khía cạnh linh lực mà nói, hắn đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ đỉnh phong, gần như đã nhìn thấy cánh cổng của cảnh giới Kim Đan.

"Nói không chừng Thiên kiếp lần thứ hai này là sẽ dùng thân phận nhân loại để độ qua! Tính toán ngày giờ, cửu phủ diễn võ hình như đã bắt đầu rồi!

Mặt trời hừng hực trên cao, bầu trời quang đãng mênh mông vạn dặm.

Trong Như Ý hầu phủ, trên một cái tháp cao trăm thước, Tự Khánh một tay cầm lấy ly rượu, một tay ấn vào lan can, giương mắt ngắm nhìn phía xa.

Từng chiếc phi thiên long hạm đang trôi nổi giữa không trung. Từng luồng sáng vọt tới từ phía chân trời.