Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trước cửa hầu phủ, dòng người tấp nập, đều là người tu hành đến từ các nơi trong Như Ý quận, tới cung chúc hắn trở thành là Như Ý hầu, tham gia hoặc tham quan cửu phủ diễn võ tiếp theo.
Tự Khánh quay đầu lại, thanh âm như sói đói cười dài:
"Các vị đạo hữu vất vả từ các nơi tới đây, Tự Khánh xin kính trước một chén!"
Rồi một hơi cạn sạch rượu trong chén.
Trên tháp cao đã bày tiệc, có một đám tu sĩ đang ngồi, có nam có nữ, có tăng có tục, ai cũng khí độ bất phàm, đã có tu sĩ của Bách gia, cũng có tu sĩ của các môn phái, chỉ có một tiêu chuẩn để có thể ngồi ở đây, đó phải là tu sĩ Kim Đan độ qua Thiên kiếp lần hai.
Cố Nhạn Ảnh cũng ở trong đó, nhấc chén rượu lên, khẽ cười. Tự Bảo thì cũng để ý đến Tự Khánh, chen vào ngồi cùng bàn với nàng, hỏi việc của Tiền Dung Chỉ:
"Nàng thế nào rồi, tới tham gia cửu phủ diễn võ lần này à?"
Mọi người nâng ly, chúc mừng Tự Khánh lần nữa.
Cố Nhạn Ảnh mới nói với Tự Bảo:
"Nàng ấy à, hiện tại đang tu hành!"
Vào lúc này, ở trong Thính Phong thủy tạ, Tiền Dung Chỉ đang chèo một chiếc thuyền con, trôi nổi ở trong biển hoa, gió mát vi vu, biển hoa dập dờn, hương hoa tứ phía, giống như tiên cảnh.
Nhưng trên mặt của nàng lại không có chút thoải mái nào, một bên tìm kiếm giữa biển hoa, một bên thì mắng Cố Nhạn Ảnh xối xả trong lòng.
Tất cả đều chỉ bởi Cố Nhạn Ảnh trước khi đi nói một câu,
"Ta muốn ăn canh hạt sen!"
Tiền Dung Chỉ liền phải tìm kiếm trong biển hoa này, vốn có một đầm hoa sen mênh mông vô hạn ở đây. Đây cũng vốn nên là một việc vô cùng đơn giản, nhưng chiều không gian này lúc nào cũng duy trì thời tiết xuân hạ, hoa sen căn bản là nở mãi không tàn. Mà hạt sen thì lại là thứ mà chỉ có vào mùa thu đông, sau khi hoa sen tàn rồi mới chín muồi được.
Hơn nữa cái biển hoa này như thật như ảo, có lúc nhìn đến một đóa hoa sen, vươn tay ra lại bắt hụt một cái, thậm chí không thể bay trên không để dùng thần niệm thăm dò, chỉ có thể chèo thuyền như thế này rồi chầm chậm tìm kiếm.
Nàng đã tìm mấy canh giờ, đến một cái hạt sen cũng không tìm được, hơn nữa lại không thể từ bỏ như vậy. Nghĩ tới những ngày qua ở Thính Phong thủy tạ này, Cố Nhạn Ảnh không hề dạy nàng cách tu hành, mà là bắt nàng làm đủ loại việc vặt, đến việc tu hành bình thường nàng cũng không làm được.
Rõ ràng là như cố ý đùa giỡn nàng, để nàng bị nhốt cả đời ở đây, làm nô làm tỳ, không thể nào thăng cấp tiến bộ. Nếu vậy thì nàng phải nhanh nghĩ cách rời khỏi nơi này.
Nhưng những lời cuối cùng của Cố Nhạn Ảnh đã xóa bỏ những ý nghĩ này,
"Biểu hiện của ngươi trong những ngày qua cũng coi như làm vi sư hài lòng, đây coi như một lần khảo nghiệm cuối cùng, nếu như ngươi có thể hoàn thành, vi sư sẽ truyền cho ngươi Địa Ngục Kinh Biến đồ. Nếu như không thể thì sẽ trục xuất khỏi sư môn, ngươi muốn đi đâu thì đi!"
Tiền Dung Chỉ chỉ có thể kiên nhẫn tiếp tục tìm kiếm, tâm tình dần dần bình tĩnh lại. Hương hoa nồng nàn như thẫm đẫm cả cơ thể nàng, rắn Địa ngục lại lần nữa ngủ say, không còn vui vẻ gặm nhấm sự đau đớn của nàng nữa.
Mà nàng cũng thật sự không còn cảm thấy đau đớn nữa, không những là sự đau đớn do rắn Địa ngục mang tới, còn có những lo lắng và cuồng nộ, đố kị và thù hận, toàn bộ đều bình ổn lại, nàng gần như đã quên mất sống ở trên đời là một việc nhẹ nhàng vui vẻ như vậy.
Nàng ngơ ngẩn đứng ở đầu thuyền, quay đầu nhìn lại, Thính Phong thủy tạ đã biến mất, nàng đã hoàn toàn lạc lối trong biển hoa này.
Ký ức trong quá khứ dồn dập ập đến, mẫu thân đang giặt đồ cách đó không xa, dặn dò nói:
"Cẩn thận chút!"
Nàng bịt tai không nghe, nhìn chăm chú vào một con cá nhỏ trong khe nước, vồ hụt một cái. Phụ thân men theo bờ ruộng đi về nhà, gánh theo những con cá bắt được từ trong ruộng, nàng tung tăng đi theo ở phía sau. Cậu bé Lân gia lén lút cầm bánh trong nhà ra đưa cho nàng, sau này hắn có tới thăm nàng, trông bối rối thất vọng ra mặt…
Những chuyện này thật sự đã từng xảy ra sao? Vậy sao lại quên hết mất rồi?
Nàng ân ẩn hiểu ra là có liên quan đến biển hoa này, nhưng những ký ức này đều là thật sao? Hoặc là nói, chỉ là ảo giác mà biển hoa quỷ dị này tạo ra, nàng không dám xác định, chỉ là khóe mắt hơi cay cay, trong lòng cảm thấy một trận đau xót kỳ lạ, loại cảm giác này không hề thống khổ, mà lại giống như nước mắt hạnh phúc, tuy đắng chát nhưng lại ngọt ngào.
Trong lúc hoảng hốt, nàng nhìn thấy một bông hoa sen ở phía xa, đang phai tàn đi với tốc độ mắt thường nhìn thấy được, trong nháy mắt đã chỉ còn sót lại một đài sen đơn độc, đến cả thân sen cũng đã úa vàng khô héo, dường như trong hoa kỳ dài đằng đẵng đã tiêu hao hết tất cả sinh mệnh lực, chống đỡ không nổi trọng lượng của đài sen, tõm một tiếng, đài sen rơi vào trong hồ nước.
Tiền Dung Chỉ không nghĩ ngợi được nhiều, nhảy vào trong hồ nước để vớt đài sen kia, bởi vì bị lá sen vô tận che khuất nên trong nước hồ rất u ám, hơn nữa còn thâm trầm ngoài ý muốn, từng cọng hoa đen nhánh vươn ra từ đáy hồ, như là một mảnh rừng rậm dưới nước.
Nhưng lại không ngăn trở được tầm nhìn của nàng, nàng tận mắt nhìn vị trí mà cái đài sen kia rơi xuống, nàng giống là một con cá bơi xuyên qua từng cụm thân hoa, đến đó vươn tay ra bắt lấy, nhưng khoảnh khắc đầu ngón tay chạm phải đất bùn, nàng giật bắn mình, đồng tử giãn ra.