Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1244. Thiên Tài Chết Non

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiểu thuyết gia nổi tiếng hèn hạ, Hoàng tiểu thuyết thuật cũng không phải do một mình Lưu Xuyên Phong sáng tạo, trong bách gia kinh viện đều luôn bị xem thường.

Mà Tiểu thuyết gia của Thanh Hà phủ chủ yếu là dựa vào Lý Thanh Sơn mới coi như vực dậy, tuy rằng Tiểu thuyết gia của các phủ khác cũng học theo cách kinh doanh của Vân Hư Xã, đề cao thực lực của bản thân, nhưng địa vị lại vẫn cứ chẳng ra gì. Ngược lại một ít đệ tử Tiểu thuyết gia còn có xu hướng muốn phát dương quang đại Hoàng tiểu thuyết thuật, lại còn noi theo cách Lý Thanh Sơn hợp tác với Họa gia, bỏ giá cao mời các đệ tử Họa gia về, phát minh ra các loại thần kỳ Hoàng liên hòa họa thuật.

Dù sao mấy cái truyện cổ tích kia cũng chỉ có con nít mới thích xem, mà cái thứ này thì già trẻ đều thích, coi một lần còn chưa đủ, còn sẽ bí mật cất giữ, đọc đi đọc lại, có đôi lúc đọc đến say mê, còn muốn chạy vào thế thân vai chính, chui vào trong sách xxoo, đúng là cũng có được một lượng lớn nguyện lực, nhưng mà thanh danh thì càng lúc lại càng tệ.

“Nếu ngươi muốn thì chúng ta đương nhiên sẽ không có bất cứ dị nghị nào!”

Vương La Thành rung đùi đắc ý, ra vẻ “người không biết xấu hổ là thiên hạ vô địch. Sau khi nếm được trái ngọt của Hư Vân Xã xong, hắn đã nhìn thấy một con đường tu hành rộng lớn đang rộng mở về phía hắn, để có thể giành được địa vị đứng đầu trong Vân Hư Xã, hắn nhất định phải hạn chế tên Lý Thanh Sơn này tuyệt đối mới được.

Lý Thanh Sơn cũng tức quá hóa cười, cái tên này cũng có chút dáng vẻ giống như Lưu Xuyên Phong lúc trước, suy nghĩ nói:

“Thế này đi, để tiết kiệm thời gian, tám người các ngươi lên hết một lần đi, ta không dùng đến pháp khí pháp thuật chiến kỹ, mà các ngươi lại đều có thể sử dụng, như vậy là được chứ gì!”

Những người xem bên dưới đều ồ lên, mấy thứ đó đều là một bộ phận của người tu hành, bản thân không dùng lại cho phép đối thủ sử dụng cũng đã là có chút khinh địch, lại còn muốn một chọi tám, như vậy không phải là thua chắc rồi sao?

Tuy rằng đa số mọi người đều từng nghe qua danh tiếng của Lý Thanh Sơn, nhưng thật sự thấy hắn ra tay cũng chỉ là có hai chiêu khi hắn đánh nhau với Trịnh quản gia ở trên không của Hầu phủ, có vẻ rất có tính toán, hơn nữa nếu không phải dựa vào pháp khí mạnh mẽ trên người, thậm chí chiến kỹ xảo diệu, tuyệt đối không thể nào làm được chuyện này.

“Thanh Sơn, không được!”

Lưu Xuyên Phong lớn tiếng ngă cản. Lý Thanh Sơn lại hoàn toàn ngó lơ, Tôn Phúc Bách lại nói:

“Sư đệ, Thanh Sơn hắn tự có tính toán riêng, ta và ngươi không thể nào thay đổi được quyết định của hắn, vẫn cứ yên lặng theo dõi đi thôi!”

“Ngươi nói thật sao?”

Hai mắt Vương La Thành sáng lên.

Tự Khánh đang ngồi trên quảng trường Phi Vân ở nơi xa xem xét cười khinh miệt:

“Nhạn Ảnh, đầu óc của tên cấp dưới này của ngươi hình như không được thông minh lắm thì phải!”

Cố Nhạn Ảnh nói:

“Thật ra hắn giống ngươi, rất ghét loại chiến đấu không có khó khăn, trắc trở gì.”

“Ngươi cảm thấy hắn có thể so sánh được với ta?”

Tự Khánh nheo mắt lại.

“Ta cảm thấy thành tựu tương lai của hắn chắc chắn sẽ cao hơn ngươi, đương nhiên, có lẽ cũng sẽ cao hơn ta.”

Cố Nhạn Ảnh hơi mỉm cười, chỉ sợ không có mấy ai rõ ràng hơn nàng, hắn xuất phát từ hoàn cảnh như thế nào, lại đi đến trình độ như thế nào. Nàng có thể cảm giác được, trên sân khấu Cửu Châu trong tương lai, hắn chắc chắn sẽ sắm vai một nhân vật tương đối quan trọng, thậm chí còn có cơ hội song hành cùng với chư vương.

Cho dù là hiện tại thì hắn dùng một cái phân thân cũng đã có thể làm cho một tên hoàng tử như ngươi cảm thấy cực kỳ đau đầu rồi.

Lời đánh giá cực cao này cũng làm cho Tự Khánh hơi thay đổi sắc mặt:

“Xem ra ngươi thật sự rất xem trọng người này, nhưng mà trên đời này phần lớn thiên tài đều sẽ rơi vào kết cục chết non.”

Không bao lâu sau, ta cũng sẽ tự tay bóp chết hắn từ trong trứng nước.

“Thiên tài chết non thì không phải là thiên tài.”

Trở lại bên phía diễn võ trường, Lý Thanh Sơn ngang nhiên nói:

“Đương nhiên, đừng lãng phí thời gian, mau lên đi!”

Vương La Thành trao đổi ánh mắt với bảy vị gia chủ khác, nhanh chóng thống nhất ý kiến:

“Bắt tên Lý Thanh Sơn này lại trước rồi tính!”

Tám tu sĩ Trúc Cơ đứng dậy, lấy ra linh khí pháp khí của bản thân, bao vây quanh Lý Thanh Sơn, sắc mặt đều xấu xa, chỉ thiếu điều nhe răng cười để bộc lộ sự đắc ý trong lòng ra ngoài.

Xung quanh liên tục vang lên tiếng khinh bỉ, bọn họ cũng không thèm để ý đến, cái thứ như da mặt này cũng không phải dày lên trong ngày một ngày hai, cũng có người lo lắng trận chiến đấu không công bằng này sẽ làm cho Lưu Xuyên Phong đổi ý, cho nên hô to:

“Lưu gia chủ, đừng quên lời hứa hẹn lúc đầu của chúng ta!”

Đến lúc này, Lưu Xuyên Phong cũng chỉ có thể chọn cách hoàn toàn tin tưởng Lý Thanh Sơn, sa sầm sắc mặt nói:

“Sẽ không quên.”

“Lý Thanh Sơn, ta đã nghe danh tiếng của ngươi từ lâu, cảm ơn ngươi đã nghĩ ra cách để chấn hưng Tiểu thuyết gia của chúng ta. Nhưng mà người xưa đã có câu “Tự đại thành cuồng”, có lẽ chính ngươi vẫn chưa cảm nhận được, nhưng mà người phát cuồng đều sẽ như thế, ta khuyên ngươi nên nhanh chóng tỉnh ngộ lại, cho dù ngươi có mạnh thế nào thì hiện tại cũng chỉ là cọp bị rút nanh, ngoan ngoãn giơ tay chịu trói đi, để tránh tổn thương hòa khí của Tiểu thuyết gia.”

Vương La Thành cười nói, muốn dùng lời nói làm dao động ý chí của Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn cũng cười nói:

“Không sao, cho dù ta không thắng được thì cũng có thể làm người như ngươi không thể chiến thắng.”