Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vương La Thành hơi thay đổi sắc mặt, nếu Lý Thanh Sơn thật sự điên cuồng tấn công một mình hắn, hắn không tránh khỏi cũng sẽ bị thương một chút, vậy sau đó trong cuộc thi đấu với các phủ khác cũng sẽ trở thành bất lợi cực lớn, thì ra hắn có ý đồ này. Không khỏi có chút hối hận, mình cần gì phải làm chim đầu đàn, nói nhảm nhiều như thế chứ, lập tức mặt dày cười nói:
“Ngươi đừng hiểu lầm, chuyện lúc nãy là kết quả do mọi người thương lượng thống nhất, chứ không phải là quyết định của một mình ta, ngươi cũng không thể đổ hết mọi thứ lên đầu ta!”
“Vậy sao? Không biết là ai đã nghĩ ra kế hay này, Lý mỗ phải cảm ơn hắn đàng hoàng mới được!”
Lý Thanh Sơn đảo mắt nhìn lần lượt bảy người, bọn họ có người ưỡn ngực ngẩng đầu để bày tỏ bản thân trong sạch, hoặc là có người ánh mắt láo liên, không dám đối diện với hắn, tất cả đều sợ Lý Thanh Sơn ngoan cố chống cự, điên cuồng nhằm về phía mình.
Keng!
Lực sĩ gõ vang đồng la, tiếng vang vọng khắp mười dặm.
“Bắt đầu diễn võ!”
Lý Thanh Sơn hơi nghiêng người về phía trước, chân đạp, đùng một tiếng nổ tung, tạo thành hai cái hố sâu, tung người nhảy lên, nhanh chóng xông mạnh về hướng Vương La thành, giống như mãnh hổ xổng chuồng, thế không thể đỡ!
Hắn đúng là không sử dụng bất cứ pháp thuật chiến kỹ nào, nhưng sát khí được mài giữa ra từ thân kinh bách chiến lại còn nhanh hơn bất cứ pháp thuật chiến kỹ nào, xông thẳng về phía Vương La Thành.
Cơ thể Vương La Thành cứng còng, giống như nhìn thấy một con hung thú hình người muốn xé nát hắn, hai mắt lộ ra màu đỏ tươi, giống như hai thanh kiếm sắc bén xỏ xuyên qua người hắn, làm hắn sợ muốn vỡ mật!
---
Thường ngày Vương La Thành có vô số sở thích, dắt chó đấu gà uống rượu chơi gái các loại, cũng có không ít sở trường, nhưng mà trong số đó lại không hề có chiến đấu, bị sát khí của Lý Thanh Sơn chấn nhiếp, đầu não trì trệ đi mấy phần, theo bản năng lùi về phía sau, mong người khác có thể ngăn hắn lại một chút.
Nhưng mà, những người hoặc là không nghĩ đến Lý Thanh Sơn nói ra tay là ra tay luôn, hơn nữa lại còn có thanh thế như vậy, phản ứng cũng chậm lại một chút, rốt cuộc thì Tiểu thuyết gia trước nay không nổi danh vì thiện chiến, vì có được nguyện lực không dễ, cũng không thể thường xuyên diễn luyện chiến đấu như những nhà khác, họ lại càng nguyện ý huyễn hóa mỹ nhân, ở trên giường diễn luyện một phen.
Đương nhiên, có người thật sự phản ứng chậm, có người lại muốn để Lý Thanh Sơn và Vương La Thành đánh nhau, sau cùng hai người đều lưỡng bại câu thương, cùng lúc loại bỏ được hai đối thủ cạnh tranh, trong nháy mắt đã phát hiện ai cũng không phải là kẻ ngốc.
Thế là cảnh tám người vây công thoáng cái đã biến thành Lý Thanh Sơn một đối một với Vương La Thành, Vương La Thành cũng đã kịp phản ứng, hắn rõ ràng là bị bán đứng rồi, trong lòng mắng lớn:
“Mấy kẻ viết tiểu thuyết đều không phải người tốt!"
Tinh thần bị chấn nhiếp lại khôi phục lại được mấy phần, lập tức thúc động Đại Diễn thần phù, huyễn hóa ra một cái cửa lớn bằng thép, dày cả một thước.
Đồng thời nhanh chóng thúc động linh khí hộ thể trên người, chỉ cần có thể ngăn cản Lý Thanh Sơn được một lúc thì những người khác cũng không thể bàng quan mãi được, là có thể hình thành thế vây công.
Nhưng Vương La Thành còn chưa kịp thở phào, một tiếng nổ ầm vang lên, cánh cửa bị lõm vào bên trong, Lý Thanh Sơn phá tung cánh cửa như chọc thủng một tờ giấy, năm ngón tay hung hăng úp về phía mặt hắn.
Chỉ có vài người là nhìn thấy rõ được, khoảnh khắc va vào cánh cửa, hai tay Lý Thanh Sơn đã ấn đi ấn lại vài chục lần, phá hoại kết cấu của nó từ căn bản.
Vương La Thành hoảng hốt trong lòng, kêu ầm lên một tiếng, trong tay áo quăng ra một cái phi kiếm, đâm thẳng về phía ngực Lý Thanh Sơn, trên kiếm lập lòe linh quang, cũng là một kiện pháp khí, tuy là pháp khí tạp phẩm yếu nhất nhưng uy lực cũng không thể xem thường.
Lưu Xuyên Phong không nhịn được mà đứng dậy, phẫn nộ lo lắng ra mặt, không thể thi triển pháp thuật pháp khí hộ thể, chỉ dựa vào linh lực của bản thân để hộ thể thì sao có thể ngăn cản được phi kiếm ám sát!
Lý Thanh Sơn căn bản lại không để ý đến phi kiếm, phát ra khí thế hung tợn nhất định phải đấm nát đầu Vương La Thành, Vương La Thành cực kỳ kinh hãi, vội vàng lùi về phía sau. Vừa phân tâm, ánh sáng trên phi kiếm nhất thời ảm đạm đi mấy phần, tốc độ cũng chậm xuống.
Lý Thanh Sơn khẽ cười, tay trái búng một cái, keng một tiếng, phi kiếm bay lệch ra. Đồng thời, tay phải nắm lại đấm một phát vào ngực Vương La Thành.
Bùm một phát, linh quang tứ tán, Vương La Thành ói máu bay đi, linh khí hộ thể kia đã nát thành từng mảnh, chỉ có một tầng hộ thể linh quang mỏng manh, sao ngăn nổi nắm đấm của Lý Thanh Sơn.
Vương La Thành chẳng qua chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, vốn đã kém hơn Lý Thanh Sơn hai cảnh giới nhỏ, công pháp tu hành cũng không mạnh bằng Đại Hải Vô Lượng công. Càng đừng nói đến sự cách biệt của luyện thể, Lý Thanh Sơn thậm chí chưa dùng tới Ngưu ma cự lực, cuối cùng còn thu lại ba phần sức mạnh, không thì một đấm đánh chết Vương La Thành cũng không có gì là kỳ lạ.
Vương La Thành ngã xuống hôn mê, đệ tử Y gia đưa hắn xuống đi chữa trị. Lý Thanh Sơn quay người lại, đối mặt với bảy người còn lại, dựng một ngón tay lên :
"Một người!"
Tuy đã trải qua không ít đấu trí đấu dũng, nhưng trong mắt người khác, Lý Thanh Sơn chỉ chụp một cái đã đánh bay một tu sĩ Trúc Cơ.