Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đây là kế hoạch được quyết định từ lúc vừa mới bắt đầu, để mọi người có thể tiến hành tập kết bằng tốc độ nhanh nhất sau khi tiến vào Long đấu trường, trước tiên chiếm cứ ưu thế rồi lại nói, tránh chiến đấu một mình để rồi bị đánh bại từng chút một.

Với tốc độ phi hành của Lý Thanh Sơn thì chẳng mất bao lâu đã chặt tới nơi tập kết, ở cùng với họ thì chắc chắn sẽ có thêm sự trợ giúp. Nhưng hắn suy nghĩ một lát rồi lại cất quả cầu lưu ly đi.

Hắn chắc chắn rằng vị trí hiện tại của mình đã bị bán đi. Một khi đối phương tập hợp đủ thực lực thì sẽ giết tới không chút do dự, sau đó chính là cực diện không chết không thôi.

Thực ra hắn vẫn hơi không yên lòng, một khi ở cùng với mấy người Liễu Trường Khanh thì cũng sẽ làm những người này lo lắng. Rắc rối của mình thì vẫn nên tự mình xử lý! Để xem đến cùng là ngươi giết ta hay là ta giết sạch đám đồ tử đồ tôn kia của ngươi!

Giọng nói của Tự Khánh đột nhiên truyền tới từ bầu trời:

“Cảm ơn các vị đạo hữu đã tham dự, vì để các ngươi phát huy được thực lực một cách toàn diện, sẽ không có ai giám sát hành động của ngươi, các ngươi có thể dùng mọi cách để đoạt lấy huân chương cùng với các chiến lợi phẩm khác, để bảo đảm thắng lợi cuối cùng thuộc về mình.”

“Ở đây, ta muốn nói rằng, không phải tất cả mọi người đều sống được đến mười ngày sau, mà tất cả người chết hay kẻ yếu đều không đáng được đồng tình, chỉ có người sống và kẻ mạnh mới có thể tồn tại tiếp. Vì tu hành đạo này, gắng sức chém giết đi!”

Hiển nhiên lời này đã đặt ra quan điểm chủ đạo cho trận loạn đấu này, phủ một tầng bóng tối âm u lên trái mỗi người, cho dù những người của Lạc Thiên phái ngây thơ kia cũng đột nhiên cảm thấy cuộc tỷ thí này không đơn giản như vậy.

“Nói cách khác, bất kể ai giết ai cũng đều được quy tắc cho phép sao?”

Lý Thanh Sơn nở một nụ cười xem thường đối với lời tuyên bố tràn ngập ác ý này, chỉ ngồi khoanh chân ở trên đỉnh núi, đưa thần niệm vào trong Tam Tuyệt thư và bắt đầu luyện hóa.

Đây là một mảnh Thạch Lâm đầy đá lởm chởm với hình dáng kỳ lạ, dựa theo linh khí thiên địa, một mê cung trận pháp tự nhiên được hình thành trong sương trắng bồng bềnh lờ mờ kia, khiến những phiến đá kỳ quái tựa như những con ác quỷ mãnh thú dữ tợn, nếu là phàm nhân đi vào trong đây thì cả đời cũng khó mà ra được.

Nó vốn tồn tại ở nơi giao giữa Ung Châu và Long Châu, sau đó bị Tự Khánh thu thập được và đặt vào trong Long đấu trường này, sau khi được đại sư trận pháp gia cố lần nữa thì trở thành một đấu trường đặc biệt.

Một đệ tử Âm Dương gia còn trẻ đang cầm la bàn để tìm kiếm lối ra, trên mặt người này không có chút nôn nóng nào, tràn đầy nụ cười tự tin. Ngoài am hiểu bói toán thì Âm Dương gia cũng khá tinh thông phá bỏ trận pháp, mà hắn chính là người xuất sắc trong số đó.

“Đúng là trời cũng giúp ta! Ta có thể vừa tiến, công, lui, thủ ở trong này, chỉ cần nắm được quy luật xoay chuyển của trận pháp này thì có thể nhờ cậy lợi thế địa hình, đánh một đòn không trúng thì lùi vào trong trận pháp. Cho dù là tu sĩ Trúc Cơ, nếu không hiểu sự ảo diệu của trận pháp này thì cũng chẳng làm gì được ta!”

Hắn đang nghĩ như vậy thì đột nhiên một bóng đen xông tới, dù cuống quít né tránh nhưng vẫn không kịp. Bóng đen kia vút qua bên cạnh hắn, quay đầu lại chỉ thấy bóng đen kia đã biến mất trong bãi đá.

Hắn sợ hãi không thôi, thậm chí không thể xác định liệu kia có phải là người hay không, nếu như là người thì bóng đen kia không khỏi quá nhỏ. Hắn lại tiến về phía trước một bước thì chợt ngã nhào ra đất, lập tức cảm nhận được cơn đau truyền đến từ giữa eo, toàn thân bị chém thành hai nửa, đang sống sờ sờ bị chém ngang eo, nội tạng cùng với máu tươi tuôn ào ào.

“A!!!”

Trong lúc sợ hãi, hắn đã thốt lên tiếng hét chói tai chấn động trời đất nhưng lại bị Thạch Lâm hấp thu lấy, không truyền được ra khoảng cách quá xa.

Vất vả lắm mới bình ổn được tâm trạng, không kịp nghĩ xem có phải do bóng đen kia làm ra không, mới chỉ vội vã đi lấy đan dược chữa trị vết thương thì chợt phát hiện túi Bách Bảo vốn ở bên hông đã không cánh mà bay, lòng chợt sa sầm xuống.

Dựa vào tu vi Luyện Khí tầng thứ chín của hắn, lại không phải đệ tử Y gia thì tuyệt đối không thể tự mình khôi phục thương thế như này, hơn nữa trên vết thương thảm thiết bên hông có kèm theo một tầng sức mạnh quỷ dị, lúc bị chém đứt đã bị hoại tử toàn bộ, khó mà khép lại được.

“Mau cứu ta! Ta muốn ra ngoài!”

Nhưng tất nhiên không có bất kỳ hồi âm nào, muốn rời khỏi nơi này thì phải đợi thêm mười ngày nữa. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn máu tươi chảy ròng ròng, thấm ướt bùn đất. Trong lúc đau đớn chờ đợi cái chết ập tới, trong lúc tuyệt vọng vô tận, hắn lại hét ầm lên.

Hắn không hiểu vì sao bóng đen kia muốn giết hắn, muốn huân chương thì để hắn đưa cho không được sao? Hắn chợt nhớ tới lời Tự Khánh nói rằng chỉ có cường giả mới có thể tồn tại!

Bóng đen kia qua lại ở Thạch Lâm tựa như đi dạo trong sân sau nhà mình, đó chính là Chu Nho - một trong số đấu sĩ trong buổi dạ tiệc ở Hầu phủ, biểu cảm trên mặt hắn tựa như tượng Phật bóp chết một con kiến một cách dễ dàng.