Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một trận chiến vốn tất thắng mà kết quả hắn lại chịu thua, trực tiếp dẫn đến trận quyết chiến sau cùng, để cho Lý Thanh Sơn được lựa chọn trường đấu có lợi. Vì thế, hắn bị coi như mấu chốt của sự thất bại, do đó mà chịu sự trách phạt nghiêm khắc từ Tự Khánh, cơn giận bùng nổ trong lòng nên ra tay cực kỳ ác độc.
Chẳng mấy chốc hắn đã tới trung tâm Thạch Lâm, có vài người đã chờ ở đó, ai nấy cũng là tu sĩ Trúc Cơ, trên người tràn ngập sát khí loáng thoáng, kẻ cầm đầu chính là tráng hán có sẹo vung vẩy pháp khí thượng phẩm Bát Phương Liệt Địa chùy.
Chu Nho hỏi:
“Con mồi thế nào rồi?”
“Vẫn ở trên núi tuyết, không thay đổi vị trí.”
Đôi mắt của tráng hán có sẹo như xuyên qua hư không, thấy được vị trí của Lý Thanh Sơn. Tự Khánh là chủ nhân của Long đấu trường nên việc gian lận thực sự quá dễ dàng.
Lần này họ có ba nhiệm vụ, thứ nhất là gây xích mích để các tu hành giả chém giết lẫn nhau, thứ hai là cố gắng hết sức thu thập huân chương, cuối cùng chính là giết Lý Thanh Sơn. Hai nhiệm vụ đầu đều khá chắc ăn, nhiệm vụ cuối là khó giải quyết nhất.
“Họ lấy hắn làm mục tiêu để tiến hành tập kết sao?”
“Không, tu sĩ Thanh Hà phủ không tiến về vị trí của hắn, điểm tập kết nằm trên một người khác, chỗ đó chỉ có một mình hắn, trông giống như đang đợi chúng ta vậy!”
“Đợi chúng ta ư! Chúng ta có mười chín tu sĩ Trúc Cơ, chẳng lẽ hắn không biết sao?”
“E rằng là bởi vì biết nên hắn mới ở lại đó, muốn một mình giải quyết chúng ta giống như suy đoán của điện hạ, tên khốn nạn ngông cuồng này!”
Tráng hắn có sẹo hung ác phất Bát Phương Liệt Địa chùy lên, nện ầm ầm xuống mặt đất, đại địa chấn động, cuồng phong phần phật bốn phía.
“Có lẽ hắn coi chúng ta như đám phế vật của Tiểu Thuyết gia kia!”
Trong con ngươi Chu Nho lóe lên tia sáng âm u lạnh lẽo, hắn cũng xem trận chiến Lý Thanh Sơn lấy một địch tám đó nhưng cũng không cảm thấy có gì đặc sắc, một mình hắn cũng có thể giết sạch tám tên rác rưởi không biết chiến đấu chém giết kia.
“Coi thường chúng ta ư, thế thì không thể tốt hơn, lão tử nhất định sẽ đập hắn thành chiếc bánh thịt!”
“Bao giờ xuất phát?”
“Chờ tập kết đủ người đã, đây là lời dặn dò của điện hạ!”
Không một ai dám làm trái lệnh của Tự Khánh, thế là đứng ở trong bãi đá này chờ đợi, chuẩn bị tập hợp toàn bộ lực lượng để giết Lý Thanh Sơn. Còn mấy trăm Luyện Khí sĩ tu vi yếu trong đám môn hạ của Tự Khánh chắc đã tham gia vào trận đại chiến hỗn loạn kia rồi, khuấy động dữ dội.
Hoa Thừa Lộ ngửa đầu nhìn xung quanh nhưng không thấy bầu trời đâu, tầng tầng lớp lớp lá to đã che hết toàn bộ ánh sáng, bốn phía u ám tựa như ban đêm. Nàng lấy quả cầu lưu ly ra, bắt đầu xuất phát đi về phương hướng của kim chỉ nam nhưng chợt dừng bước.
“Đi ra cho ta!”
Một loạt tiếng xào xạo vang lên trong tán cây, một nam tử mặc đồ đen bay xuống, trong ánh mắt hắn lóe lên vẻ kinh ngạc, tuy trong số tu hành giả không thiếu nữ tử có khuôn mặt đẹp, nhưng tuyệt sắc như này cũng là hiếm thấy. Thế nhưng hắn vẫn khôi phục như thường ngay lập tức, lạnh lùng nói:
“Giao huân chương ra đây!”
Hoa Thừa Lộ nhíu mày, đối phương là Luyện Khí tầng thứ mười, tu vi mạnh hơn nàng rất nhiều, chắc hẳn là thuộc hạ của Tự Khánh, chỉ sợ còn khó đối phó hơn nhiều so với Luyện Khí sĩ tầng thứ mười bình thường.
Nam tử mặc áo đen cũng chẳng hi vọng sẽ đoạt được huân chương với câu nói đầu tiên, đang định ra tay thì một vật thể chợt bay về phía hắn, tốc độ cũng không nhanh lắm nên hắn nắm trong tay dễ như ăn cháo. Không ngờ lại là huân chương mà hắn muốn, khiến hắn không khỏi hơi sững sờ.
“Cầm lấy, tránh ra!”
Hoa Thừa Lộ vốn không quá quan tâm giá trị của huân chương này, đừng nói là một ngàn viên, dù là mười ngàn viên linh thạch thì có thể làm gì! Nếu không phải Tự Khánh dùng thân phận Như Ý Hầu ra mệnh lệnh, bắt buộc đệ tử Bách Gia kinh viện phải tham gia thì Hoa Thừa Tán sẽ không để nàng bước vào trong Long đấu trường này đâu.
Nếu như đánh nhau ở đây thì sẽ gợi sự chú ý của rất nhiều người, việc cấp bách hiện tại vẫn là đi tập kết đã, dù sao mất huân chương thì vẫn tìm về được.
“Chờ đã, còn túi Bách Bảo!”
Khóe miệng nam tử mặc đồ đen hơi cong lên, tu hành giả ở Như Ý quận này đúng là ngây thơ mà, chẳng trách điện hạ lại muốn bọn ta dạy cho họ một bài học.
…
“Ngươi muốn cướp?”
Chân mày Hoa Thừa Lộ nhíu chặt lại, rừng rậm âm u ướt át bỗng tràn ngập sát cơ, rễ cây đan xen chằng chịt cùng với rễ trên không rủ xuống ở trên đỉnh đầu dồn dập xoay chuyển sống động tựa như rắn.
Đây là tu sĩ Mộc Linh, hắn cười nói:
“Ai biết ngươi có tàng trữ riêng huân chương hay không!”
“Ta vừa mới vào, làm gì có chiếc huân chương thứ hai chứ!”
Hoa Thừa Lộ tức giận, càng cảm thấy tình huống có chút không đúng. Nếu như là tu sĩ bình thường, sau khi đoạt được huân chương thì sẽ không tiếp tục dây dưa nữa.
“Phòng ngừa ngộ nhỡ, ta muốn kiểm tra túi Bách Bảo, nếu như ngươi không chịu đồng ý thì ta sẽ tự ra tay. Đương nhiên, còn cả trên người ngươi nữa.”
Tu sĩ áo đen liếm liếm môi, lộ ra nụ cười không có ý tốt.
“Đi chết đi!”
Hoa Thừa Lộ lấy một tờ xích phù ra, ánh lửa tuôn trào thành một hàng dài lao về phía nam tử mặc đồ đen, dây leo và bộ rễ phát ra tiếng đồ vật bị đốt cháy khét lẹt rồi dồn dập lùi ra sau.
Ầm một tiếng, một đốm lửa phá tan tán cây có những phiến lá to lớn đan xen với nhau, nở thành một đóa hoa lửa trong rừng cây.