Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tự Khánh nói xong lời kia thì trực tiếp vung tay lên, một vài khung hình thể hiện tình hình trong Long đấu trường biến mất, Long đấu trường hoàn toàn trở thành một chiếc hộp tối đóng kín.
“Điện hạ, sao ngươi lại nói thế, này chẳng phải là muốn giới tu hành đạo Như Ý quận chúng ta tự giết lẫn nhau hay sao?”
Trên Phi Vân đài, một ông lão mặc đồ tím lộ ra vẻ khiếp sợ, lớn tiếng chất vấn Tự Khánh. Tu sĩ Kim Đan cũng dồn dập biến sắc, càng không thể hiểu nổi đến cùng Tự Khánh làm như vậy thì có ích lợi gì?
Không riêng gì những tu sĩ bình thường kia, ngay cả những tu sĩ Kim Đan đều hơi bất ngờ, không nghĩ rằng trong Long đấu trường có thể sẽ tồn tại nguy cơ. Chém giết như vậy thì chắc chắn thực lực giới tu hành đạo Như Ý quận sẽ bị tổn thất cực lớn, hơn nữa cũng khiến Tự Khánh đánh mất danh vọng của mọi người, còn phải trả giá một lượng lớn tài nguyên, đúng là trăm hại mà chẳng có lợi.
Dưới tình huống không biết phương thức luyện chế Tu La trận, chỉ sợ người thông minh đến đâu cũng chẳng đoán ra được ý định của Tự Khánh, càng không tưởng tượng nổi hắn sẽ nhẫn tâm như vậy.
Vốn dĩ dưới tình huống có thể thấy biến cố trong Long đấu trường thì chắc chắn đám tu hành giả phải giữ chừng mực khi ra tay, nếu không dù quy tắc cho phép thì cũng sẽ trông có vẻ quá độc ác, không cẩn thận còn kết tử thù với môn phái thế gia nào đó. Những người giám sát như họ chính là một loại ràng buộc vô hình, phòng trừ cục diện mất khống chế.
Hiện tại, một khi mất đi sự giám sát này thì cuộc tranh tài đọ sức giữa tu hành giả rất dễ biến thành trận chém giết đẫm máu. Đây vốn không phải cảnh tượng mà bất cứ ai muốn thấy, nhưng ngoại trừ một người.
Tự Khánh từ từ xoay người lại, trên mặt là nụ cười lấy làm lạ:
“Đúng là một đám rác rưởi!”
Giả vờ giả vịt với Bắc Nguyệt lâu như vậy đã tiêu hao hết tính nhẫn nại của hắn, bây giờ đạt được mục đích rồi thì lập tức lộ ra bản mặt dữ tợn ban đầu.
Từ lúc bắt đầu hắn đã chẳng có ý định quản lý tốt Như Ý quận tựa như Khương Phú, cho rằng có thể truyền lại cơ nghiệp cho đời sau. Mà hắn muốn lợi dụng mọi tài nguyên của Như Ý quận để nâng cao sức mạnh bản thân, thấy cái lợi trước mắt thì mổ gà lấy trứng cũng không tiếc.
Nói trắng ra thì, thế giới tu hành giả vẫn lấy thực lực cá nhân làm đầu, tuy cái gọi là “thế lực” cũng có giá trị, nhưng khi có thực lực tuyệt đối thì hoàn toàn có thể coi khinh thế lực.
Nếu như giết sạch được đám tu sĩ Kim Đan trước mắt này có thể bảo đảm Tự Khánh hắn vượt qua được thiên kiếp lần thứ ba, đạt đến cảnh giới Vương thì hắn chắc chắn sẽ làm thế không chút do dự. Mà chỉ cần hắn thành công thì không những hoàng đình không giáng tội, trái lại còn nghĩ cách che đậy giúp hắn.
“Ngươi nói cái gì!”
Người tu được đến cảnh giới Kim Đan thì chắc chắn có tư chất bất phàm, đạt được vô số lời khen ngợi mà đi tới ngày hôm nay, từ rác rưởi này thật sự quá là xa lạ bỡ ngỡ với họ.
Tự Khánh vung tay lên:
“Ta tôi luyện đệ tử giúp các ngươi, các ngươi lại phí lời do dự thiếu quyết đoán, thế không phải rác rưởi thì là gì!”
“Tự Khánh, ngươi đường đường là hoàng tử mà lại sỉ nhục bọn ta như vậy, còn muốn yên ổn làm Như Ý Hầu tiếp hay không?”
“Mở Long đấu trường ra, thả đệ tử của chúng ta ra!”
Cuối cùng đám tu sĩ Kim Đan cũng phản ứng lại, cảm thấy phẫn nộ một cách sâu sắc, linh quang trên người chợt ẩn chợt hiện, tỏa ra khí thế kinh người xông thẳng lên trời.
Tu sĩ Kim Đan chết trận trong trận chiến Phần Khưu sơn đều thuộc Bách Gia kinh viện, thực lực thuộc về vương triều Đại Hạ chính thống bị trọng thương, nếu như không phải có Cố Nhạn Ảnh trấn thủ thì thế lực môn phái đã nhân cơ hội mở rộng quy mô từ lâu.
Vì thế đa số những tu sĩ Kim Đan được mời lên Phi Vân đài này là người trong môn phái. Số ít tu sĩ Kim Đan của Bách Gia kinh viện thì bị vướng thân phận hoàng tử của Tự Khánh nên không chỉ không nói thêm gì, mà nếu như thạt sự ra tay thì chỉ có thể đứng ở bên phe Như Ý Hầu. Thế là ánh mắt tất cả đều dồn về phía Cố Nhạn Ảnh xin giúp đỡ.
Mà tu sĩ Kim Đan xuất thân từ môn phái lại không phải lo lắng nhiều về thân phận của Tự Khánh, nhưng cũng khá kiêng kỵ Cố Nhạn Ảnh. Cố Nhạn Ảnh ở Như Ý quận nhiều năm rồi, uy thế của nàng mạnh hơn Tự Khánh nhiều.
Nếu như nàng muốn đứng về phía Tự Khánh thì chắc chắn Tự Bảo sẽ không bàng quan đứng nhìn, mà mấy tu sĩ Kim Đan của Bách Gia kinh viện cũng sẽ ủng hộ nàng tựa như thiên lôi sai đâu đánh đó. Cứ như vậy, lực lượng đôi bên chẳng kém gì nhau, vậy nên nói không chừng hôm nay chỉ đành cố gắng nuốt quả đắng này xuống thôi.
Thái độ của Cố Nhạn Ảnh cũng rất quan trọng đối với Tự Khánh, trong thời gian ngắn, ánh mắt của mọi người đều dồn lên trên người Cố Nhạn Ảnh.
“A Khánh khư khư cố chấp như thế thì ta ngăn cản được sao!”
Cố Nhạn Ảnh dạo bước ra ngoài, đi tới lộ đài, không thèm đếm xỉa đến chuyện kia. Tất nhiên Tự Bảo đi theo sát phía sau nàng.
Tuy rằng cái danh xưng “A Khánh” này khiến Tự Khánh hơi cau mày, nhưng nàng không nhúng tay vào việc này cũng làm lòng hắn hơi thả lỏng, mối phiền phức to lớn nhất đã được giải quyết.